Văn học xứ Nam kỳ lục tỉnh không dạy con người thù hận

Một bộ phim ngôn tình Hàn Quốc mà các vai nữ ác chánh thường dùng mưu mô xảo trá để hãm hại các vai nữ chánh một cách tàn nhẫn rồi sao đó kẻ ác lại bị trả thù lại ….

Trong các tác phẩm kiếm hiệp của tác gia Kim Dung thường xuất hiện với các màn giao tranh chiếm giết trả thù thủ đoạn má cái anh hùng hảo hớn khi đó cho là việc phải với các slogan như : nợ máu phải trả bằng máu, quân tử trả thù mười năm chưa muộn.

Hay trong những tác phẩm của văn học Bắc kỳ như một Chí phèo rạch mặt ăn vạ tới chết vẫn là kẻ bất lương và không tìm ra con đường đi tới sự lương thiện.

Một anh cu Lộ trong “tư cách một thằng mỏ” của Nam Cao, sanh ra trong một gia đình tử tế, nghèo nhưng thanh bạch, bỗng chốc vì những lời dố kỵ, hèn hạ xung quanh mà tự biến mình đê tiện theo cách người ta khinh miệt mình.
“A! Họ bảo hắn là mõ vậy… Tham như mõ vậy!… Đã vậy thì hắn tham cho mà biết!… …..Hà hà! Phong lưu thật!… Cho chúng nó cứ cười khoẻ đi!” (hết trích).


Phải chi mà anh cu Lộ còn tỉnh táo mà giữ được chút lòng tự trọng, giũ lòng thanh bạch mà mặc kệ những kẻ nói ra nói vào thì có lẽ từ từ người ta cũng nhận ra hắn là một kẻ “lương thiên” chăng ?

Một thằng Xuân tóc đỏ trong Số Đỏ của Vũ Trọng Phụng – một nhân vật dốt nát nhưng bước lên được ngôi cao danh vọng, được đời tán dương nhờ sự ma lanh, lọc lừa, xảo trá – đọc xong truyện ta hả hê vì một kẻ chả có tài đức gì lại được ông trời cho gặp toàn chuyện may mắn, mà chuyện lọc lừa thì khá dễ làm hơn chuyện làm việc thiện – nên con người ta hả hê khi đọc số đỏ- yêu thích nhơn vật này- từ đó bỗng nhiên muốn thành “thằng Xuân tóc đỏ” lúc nào không hay.

Nếu có ai phản bác thì lại đổ lỗi cho hoàn cảnh, đổ lỗi cho số phận đẩy đưa… ùa thì người ta đẩy thì mình đưa… ngẩm sao giống kiếp của loài cây cỏ chim thú.
Miệng đời khốn nạn, cố xô đẩy ta vào đường u mê tội lỗi nếu ta cứ sống theo họ thì biết khi nào mới tìm ra được một con người “lương thiện” trong ta.

Văn họ xứ Nam kỳ lại khác : đề cao nhơn nghĩa, đề cao cái thiện, tin vào đạo lý ở hiền gặp lành, ai quấy mặc ai, bổn thân thì phải ở phải, khuyên thiên hạ coi thường thói xảo trá lọc lừa, thù hận, sống vơi phương châm dĩ hòa di quý…
Một cậu Thiên Tứ mang tiếng ăn chơi bị bạn bè gạt gẫm bạc tiền , sau cậu thành tâm hướng thiện, dẫu bạn bè lừa lọc cậu vẫn tiếp đãi đường hoàng chớ không ghét bỏ, bạn bè thấy vậy mà tự hổ thẹn

Trong tác phẩm ” Tơ hồng vương vấn” thầy Vĩnh Xuân ra làm thông ngôn cho quan Tây nhưng không vì thói thường chốn quan trường mà đi ăn hồi lộ- mặc dầu thiên hạ ai cũng cho là thầy ăn hồi lộ nhưng thầy không vì “mình không ăn thiên hạ cũng tưởng mình ăn” mà nương theo lời bè giẫu của thiên hạ , thầy vẫn một lòng giữ thanh cao chánh trực sống bần hàn mà lòng thanh thản. Nhờ ăn ở đường hoàng mà thẩy nghèo lắm, bị lãnh tiển bạc chục còn lo cho mẹ già và vợ con, nhưng được cái “dầu thiên hạ có bạc muôn cũng không làm sao mua được cái cuộc sống thanh bạch của thẩy ,” huống hồ chi vài trăm đồng bạc mà làm mất phẩm giá con người. Cũng nhờ ăn ở đường hoàng mà từ thông ngôn thầy được cân nhắc lên chức quan huyện rồi lần lần lên tới chức Đốc phủ sứ , sống cảnh giàu sang lại còn được thiên hạ trọng lung.

Cô Ngọc là con gái thầy Kế Hiền- cha chia hết sự sản cho vợ nhỏ tham lam, hồi hay tin mẹ ghẻ bệnh sắp chết: “Cô Ngọc vẫn hờn mẹ ghẻ hoài nên được tin cô không chịu đi thăm. Hương chủ Hậu rầy vợ, nói rằng ai quấy mặc ai, mình không nên lấy quấy mà trả quấy, bởi vậy cô Ba Ngọc mới chịu đi với chồng lên Mỹ Hội.”

Một cô Xuân Hương lấy chồng đặng trả nợ cho cha, mặc dầu chồng không thương, ham chơi bời bỏ theo phường đĩ điếm, cha chồng giận con trai thương con dâu mà cấm con dâu không cho đi đám cái giống phụ tình vợ con bất hiếu song thân nhưng cô vừa khóc vừa lạy ông Huyện mà nói rằng:

“Cha của Hoàng Hải dầu không thương con đi nữa cũng là chồng của con. Lúc còn sống mà con chưa dám phiền trách thay, nay rủi mất rồi, dầu quấy dầu phải con cũng phải quên hết chuyện cũ. Để lòng lo đáp nghĩa cho chồng con. Vậy cúi xin ba rộng lòng cho phép con đem Hoàng Hải lên Sài Gòn đặng mẹ con con cư tang và lo chôn cất chồng con cho trọn niềm chồng vợ”.(hết trích)

Một ông Cai tổng Tâm một đời giàu sang bị vợ dùng mưu sang đoạt sự sản, không cho nhìn con, để ông phải trắng tay thành người nghèo khó nhưng ông vẫn không trách hờn vợ, không bắt con cái phải hận mẹ của nó mà ông chỉ than rằng :
“Cái ngày gia-đình tan rã, sự-nghiệp điêu-tàn, cha chắc Phật Trời muốn độ mạng cha, nên mới khiến cho cha chịu khổ kiếp nầy đặng kiếp sau hưởng cực-lạc thế-giới.” (hết trích)

Cậu Trần Văn Quý, mẹ chết, cha lấy mẹ ghẻ không thương lại còn hà hiếp, em một cha khác mẹ thì ngộ ngịch với cậu
Cậu lại lấy đạo thánh hiền của Mẫn Tử Khiên ra đãi người, không oán ghét mà tự hỏi thầm trong trí: Đối với em mình là Sen, mình có thương như Tử Khiên hồi xưa thương và lo cho 2 em của ngài hay không? – Không. Đối với mẹ ghẻ, mình có ái kính, nhẫn nại như Tử Khiên hồi xưa hay không?- Không. Rồi hổ thẹn, và hối hận, nhứt định sẽ đổi trí ý, từ rày sẽ thương yêu em Sen, không lạt lẽo như xưa nữa, sẽ kính mẹ ghẻ, chứ không ghen ghét như trước nữa.” (hết trích)

Nói đi nói lại, không ai dám nói ta sanh ra là có thể làm được người tốt , con người ta cũng có tham sân si, thù hần, đố kỵ không tránh khỏi, nhưng hầu hết các nhơn vật trong tác phẩm của Hồ Biểu Chánh nương theo lý thuyết nhà Phật, luôn bỏ qua hận thù, lấy ân báo oán, nhờ vậy mà cuối truyện kẻ ác người lành đều sống thuận hòa với nhau mà quên đi cái cừu hận thấp hèn…

Lẽ ra những tác phẩm nhơn văn dạy người lẽ phải của cụ Chánh cần phải được dạy trong học đường mà soi sáng cho tâm trí còn non dại của lớp trẻ , tránh để chứng sống tha hóa, sa chân lỡ bước rồi than thân trách phận đổ lỗi xã hội như Chí phèo hay thằng cu Lộ của Nam Cao .

Sưu tầm

NGHĨA GỐC CỦA BỘ BÀI TÂY

(Chơi “mòn” cả bộ bài nhưng ít ai biết được sự thật thú vị về 52 lá bài).

▪️52 lá bài là 52 tuần trong năm.
▪️2 màu (đỏ-đen) tượng trưng cho ngày và đêm.
▪️12 lá bài đầu người tương ứng với 12 tháng trong năm.
▪️4 chất cơ, rô, chuồn, bích trong một bộ bài tương ứng với 4 mùa trong năm.
▪️13 lá bài cùng chất trong bộ bài ứng với tổng số tuần mỗi mùa.
▪️2 lá Joker đại diện cho Mặt Trăng và Mặt Trời.

▪️ Nếu chúng ta cộng từng quân bài (át + át + át + át + hai + hai + ba + bảy + tám … và v.v.) của trò chơi, chúng ta sẽ nhận được 364.
Trò chơi đánh bài là một cuốn lịch nông nghiệp nói với chúng ta về các tuần và các mùa.
Với mỗi mùa mới, đó là bắt đầu tuần của quân Vua, tiếp theo là tuần của Nữ hoàng…quân Jack…cho đến khi chuyển mùa và chúng ta bắt đầu lại với một chất mới.

Trong bộ bài, còn có thêm 2 lá Joker. Có hai cách tính điểm trên mỗi lá bài Joker.
Cách thứ nhất, nếu tính mỗi lá Joker có 0.5 điểm thì tổng cả 54 lá bài sẽ vừa tròn 365 điểm tương ứng với 365 ngày( năm thường).
Cách thứ hai, nếu tính mỗi lá Joker có 1 điểm thì khi cộng tất cả các lá bài lại là 366 điểm tương ứng với 366 ngày (năm nhuận).

▪️Tuy nhiên, sự thú vị trong bộ bài Tây lại nằm ở 12 lá bài đầu người, bởi chúng được lấy cảm hứng từ cuộc đời của 12 nhân vật lịch sử và gắn liền với những sự kiện lớn.

Ý nghĩa lịch sử của 12 lá bài đầu người :

  • Đối với quân K:

K chuồn: Đại diện cho Alexander Đại đế (hay Kyng Alisaunder, 356 – 323 TCN). Ông là vị vua thứ 14 của nhà Argea, con trai vua Philip II và cai trị vương quốc Macedonia. Alexander Đại đế kế vị năm 20 tuổi, sau khi thống nhất các thành bang Hy Lạp cổ, ông đã thực hiện những cuộc chinh phạt đánh bại hầu hết những triều đại nổi tiếng lúc bấy giờ là Ba Tư, Lưỡng Hà, Bactria, Ai Cập, Gaza, Syria, Phoenicia,…

K rô: Đại diện cho Gaius Julius Caesar (100 – 44 TCN), một nhà chính trị, quân sự người La Mã. Caesar là một trong số những người có tầm ảnh hưởng lớn nhất thế giới. Năm 49 TCN, ông đã dẫn quân đánh chiếm Rome, Pompeii và thiết lập chế độ độc tài. Hình ảnh của Caesar trên đồng xu cổ của La Ma được khắc nghiêng, trong 4 quân K chỉ có K rô là mặt nghiêng.

K cơ: Đại diện cho Charlemagne Charles Đại đế (742 – 814 AD), một hoàng đế La Mã. Trong 14 năm trị vì, Charlemagne đã thực hiện 50 cuộc chinh phạt và làm chủ hơn một nửa châu Âu. Hình ảnh không có ria mép của K cơ lấy từ điển tích kể rằng khi khắc hình vị hoàng đế này lên gỗ, người thợ đã làm chiếc đục sượt qua phần môi, khiến hình khắc bị xém mất bộ ria.

K bích: Đại diện cho vua David (1040 – 970 TCN) là vị vua nổi tiếng của vương quốc Israel thống nhất. David rất giỏi diễn tấu đàn hạc nên hình vẽ của ông đều có hình ảnh cây đàn. Ngoài ra, cũng có giả thuyết cho rằng David thích diễn kịch nên ông ăn mặc trang phục diễn kịch.

  • Đối với quân Q:

Q chuồn: Đại diện cho hoàng hậu Argine. Q chuồn còn gợi nhắc đến câu chuyện về cuộc chiến Hoa hồng của quý tộc Anh. Trong đó nhà Lancaster lấy hoa hồng đỏ làm biểu tượng, còn nhà York lấy hoa hồng trắng. Cuối cùng hai gia tộc làm hòa sau cuộc chiến và kết hợp lại tạo ra vương triều Tudor với hình ảnh hoa hồng hợp nhất biểu tượng hai gia tộc.

Q rô: Đại diện cho hoàng hậu Rachel. Theo Kinh thánh Genesis, Rachel là người vợ hai của Tổ phụ Jacob và là người được ông yêu quý nhất. Rachel sinh ra Joseph và Benyamin.

Q cơ: Đại diện cho nữ hoàng Judith. Judith là nhân vật trong thánh kinh “Cựu Ước”. Theo người Do Thái, Judith đã dùng sắc đẹp và mưu trí để ám sát tướng Holoferne, cứu người dân thành Bethulia.

Q bích: Đại diện cho hoàng hậu Eleanor, vợ hoàng đế Leopold I. Đây là lá duy nhất trong 4 lá Q mà hoàng hậu cầm vũ khí.

  • Đối với quân J:

J chuồn: Đại diện cho hiệp sĩ Lancelot, một trong số các hiệp sĩ dũng cảm có nhiều chiến công của vua Arthur. Người đã phạm tội khi ngoại tình với vợ vua Arthur.

J rô: Đại diện cho Hector, con trai vua Priamus, anh trai hoàng tử Paris. Hector đã hi sinh khi chiến đấu với Achilles trong cuộc chiến thành Troy.

J cơ: Đại diện cho La Hire (1390-1443AD), tùy tùng của vua Charles VII le Victorieux, người đã trợ giúp cho thánh nữ Joanne d’Arc.

J bích: Đại diện cho Ogier, tùy tùng của Charlemagne Charles Đại đế.

Vậy là ý nghĩa các lá bài đã được giải đáp hết.
Những lá bài này không phải là những mảnh giấy vô tri đâu các bạn nhé.

Sưu tầm.

Bửu bối của đất Miền Nam: Ca sĩ Hoàng Oanh

Nói về một người mình thích và ái mộ, văn nghệ thì mình cứ kêu thẳng thừng kiểu Nam Kỳ là ca sĩ đi, không cần danh ca hay danh cầm gì hết, ca sĩ và thầy đờn, thương thì cứ nói mình thương thôi!

Ca sĩ Hoàng Oanh tên thiệt Huỳnh Kim Chi là con gái xứ Mỹ Tho lớn lên ở khu xế cầu sắt Đa Kao Sài Gòn, nổi tiếng từ ban Việt Nhi, học ở trường áo tím Gia Long và Đại học Văn Khoa Sài Gòn.

Nói kiểu sau 1975 thì lý lịch trích ngang của cô ca sĩ mà năm nay phải kêu bằng bà Hoàng Oanh, chỉ có bấy nhiêu

Nhưng đó là cả một quảng đời, cả một đường lịch sử rất dài

Hoàng Oanh có nhan sắc không gọi là đẹp xuất sắc, chưa ai kêu cô là đẹp. Cô xa sĩ duyên ghê! ngộ ngộ, làn da bánh ít mặn mòi, mặt tròn kiểu người đàn bà Mỹ Tho xưa, mắt mí lót, dáng đi chừng mực thướt tha, tay chưn dịu nhiễu, mắt nhìn chan chứa chữ tình

Nhìn khuôn mặt bầu bầu của Hoàng Oanh và khuôn mặt bầu của bà Thiệu Nguyễn Thị Mai Anh coi giống không? Nhìn có nét giống á, cái nét Mỹ Tho nhơn hậu, dễ gần mà rất sang trọng

Hoàng Oanh có mái tóc lòa xòa xõa ngang vai, ai chẳng biết giờ có tuổi cô xài …tóc giả nhưng vẫn thương dữ lắm à nha!, mỗi khi lên sân khấu cô đi đứng chậm rãi,thái độ thân thiện, giọng nói ngọt ngào e ấp, cái e ấp của những cô gái miệt vườn Nam Kỳ xưa vậy đó

Người con gái Nam Kỳ xưa điệu điệu nhỏ nhẹ kiểu cô Hoàng Oanh

Nói về tính cách, phải công nhận là người Nam Kỳ Hoàng Oanh rất hề hà, hồn hậu, luôn có cách biểu lộ tình cảm một cách chân tình, không khách sáo, dè chừng, dấu diếm

Hiền hậu vậy nên ai cũng cưng cô Hoàng Oanh

Thiệt bụng là:

“Nội trong lục tỉnh Nam Kỳ
Thấy em ăn nói nhu mì anh thương”

Hoàng Oanh nổi danh từ rất sớm ở đất đô thành Sài Gòn.Từ thập niên 60 của tk 20 cô đã xuất hiện trên sóng phát thanh và sau đó là truyền hình, băng dĩa nhựa và tờ nhạc thì in hình cô dữ dằn

Năm 1961,Hoàng Oanh thâu thanh vào dĩa nhựa 45 vòng bài hát đầu tiên “Nếu một mai anh biệt kinh kỳ”

“Mình vui được sao nếu chưa thanh bình
Từng đoàn người trai đi viết sử xanh
Thì gian nhà xinh vắng đi mình anh
Cũng thôi chớ buồn em nhé
Tiễn đưa nhớ ngày đăng trình…”

Hoàng Oanh đã thâu âm hơn 200 dĩa nhạc trước năm 1975 khi nó là một kỷ lục khi chưa có cô ca sĩ nào sau này được như vậy

Bài “Người yêu của lính” ra đời có những câu “đồn” như tả Hoàng Oanh:

“Hỡi người em gái Gia Long ơi!
Hỡi người em chốn xa xôi
Áo trinh thơm mùi giấy
Có khi anh ngỡ là mình quen nhau từ kiếp trước
Đến bây giờ mơ ước tròn tơ duyên
Để má em thêm hồng”

Năm 1965 cô nữ sinh Gia Long Huỳnh Kim Chi được chọn là một trong mười nữ sinh choàng vòng hoa chiến thắng cho các anh chiến sĩ VNCH. Vô tình nhạc sĩ Trần Thiện Thanh có mặt, không biết ông vì sao lại”để ý” cô nữ sinh có nước da bánh ít hơi ngọt này

Còn hình ảnh cái “cầu sắt” nè bà con cô bác ơi!

Ai cũng biết nhà Hoàng Oanh ngay dưới chưn cầu sắt Đa Kao Bùi Hữu Nghĩa:

“Nhớ hôm em về
Đường chiều nghiêng nghiêng cầu sắt đó
Khiến cho lòng anh thấy nhiều lo âu
Anh sợ má em phai màu”

Năm 1970 Trần Thiện Thanh viết “Một đời yêu em”:

“Em biết khi anh giận chuyện gì
Nhân gian xa vời sao băng tăm tối
Sông ân tình sao đi không tới
Anh trách mình anh trách anh thôi
Cay đắng nào dâng cháy trên môi”

Năm 1972, ca sĩ Hoàng Oanh lên xe hoa với dược sĩ Mã Gia Minh, tức nhạc sĩ Mai Châu sau 9 năm quen nhau

Nhật Trường viết “Gặp nhau làm ngơ” năm 1974 và tự ca bài này luôn:

“Nhớ khi xưa còn thơ
Tuy thương thầm nhìn nhau cứ lặng câm
Chuyện tình yêu ban đầu
Mấy ai may mắn chung nhịp cầu
Nàng đội hoa theo chồng
Nước mắt tôi rớt bên bờ sông
Đã không như là mơ
Nếu tình cờ gặp xin cứ làm ngơ”

Hoàng Oanh là một nữ ca sĩ hàng đầu của dòng nhạc vàng trước năm 1975. Cô còn danh giá hơn nữa khi cùng với Phương Dung là hai tiếng hát xuất xứ rặc Nam Kỳ Lục Tỉnh giữa hàng chục giọng ca gốc Bắc, khi mà giọng Bắc được mặc định làm chuẩn trong tân nhạc Việt Nam

Hoàng Oanh là người gốc Mỹ Tho và lớn lên ở Sài Gòn, là người Miền Nam chánh gốc nên giọng cô là giọng Miền Nam mùi, nhưng mùi tân nhạc không phải mùi kiểu cải lương

Mà không riêng hát nhạc mùi Lục Tỉnh hay, cô hát hay nhạc hơi hám Huế, nổi tiếng ngâm thơ, tất nhiên cô hò Huế cũng giỏi

Hoàng Oanh lấy hơi quá ngọt, quá mùi, nó không có cái bi ai, chát chát oán oán, lơ lơ lững lững cứng cứng

Tiếng đệm hò ơ kéo dài của Huế rất đặc biệt, không phải người Huế thì không kéo thanh âm đó ra được, cách nhả chữ câu hò cuối như thở của người Huế

Hoàng Oanh hát “Chuyện một chiếc cầu đã gãy”, ”Những con đường trắng” thành công mà Hà Thanh không dám hát

Là vì những bài này nó là nhạc ngũ âm, nhạc ngũ âm là tổ của nhạc tài tử Nam Kỳ, tổ cải lương

Những bài hát này bi thương oán oán song nó cần một chút luyến lái “mùi mùi” tình cảm của Miền Nam

Thành ra kiểu hát của Hoàng Oanh lại khiến bài hát về Huế mà thành công vang dội

Hoàng Oanh ca “Chuyện một chiếc cầu đã gãy” thấy thương quá:

“Ơi Huế ơi !
Trăm nhớ với ngàn thương
Hồn lưu lạc vẫn thường về chốn cũ “

Hay nhứt, gửi vào sông núi ngàn đời sau phải kể “Chuyến đò vĩ tuyến” của nhạc sĩ Lam Phương

Trong lịch sử âm nhạc Việt Nam bài này nói thẳng là để cho Hoàng Oanh độc quyền hát vì giọng ca Hoàng Oanh mùi da diết

“Chuyến đò vĩ tuyến” của Lam Phương tạc vào sách sử với bốn câu thơ mà chỉ có giọng ngâm của Hoàng Oanh là trị đặng tới bến:

“Hò… hớ …. hò …. hơ!
Em và cùng anh xây một nhịp cầu
Để mai đây quân Nam về Thăng Long
Đem thanh bình sưởi ấm muôn lòng !”

Có lẽ bốn câu trong bài nghe chưa đã ,cô quất luôn một bài thơ dài trước khi ca nữa

Trong bản của Asia ,bài “Chuyến đò vĩ tuyến” nữ danh ca Hoàng Oanh đã ngâm một đọan thơ rất hay trước khi vô bài hát

Cô ngâm vầy:

“Đò chiều sông lạ tiễn đưa nhau
Gió nấc từng cơn, sóng vật đầu
Hai ngả lênh đênh trời ngụt khói
Người đi, ta biết trở về đâu
….
Cuối thôn gà giục sáng từ lâu…
Hết một đêm gần,thôi,xa nhau
Vĩnh biệt đây chăng?rằng tạm biệt
Mà sao bến vắng nặng mây sầu
Nhưng thôi, thôi cũng đừng lưu luyến
Đời loạn còn chi đẹp nữa đâu
Dứt áo cho tình ta đẹp nhé
Non cao ngàn thuở nhớ sông sâu
Nắm tay cùng hẹn mai sau
Dòng Ngân bắc lại nhịp cầu mong manh”

Và tại Singapore ,trước bài Cuốn Theo Chiều Gió (Anh Việt Thu) cô ngâm mấy câu thiệt đúng tâm trạng:

“Không biết quê ta ở hướng nào
Mộng về đường cũ nẻo chiêm bao
Nửa đêm tỉnh giấc thầm rơi lệ
Thương nhà nhớ nước dạ nao nao
Thu qua đông đến đời lưu lạc
Quê người ai thấu nỗi thương đau”

Chữ “không biết” cô ngắt giữa thành “không……biết” nghe bi ai thống thiết và da diết tình quê làm sao

Người ca sĩ hát nhạc lính, ca ngợi người lính VNCH bất tử:

“Chinh nhân ơi!
Khi anh trở về
Người yêu ra mừng đón
Người yêu anh bé nhỏ sẽ yêu anh trọn đời”

Người ca sĩ đã gần 80 tuổi, năm tháng có thể làm hình dáng phôi pha chút đỉnh nhưng cái dáng nhẹ nhàng kiểu Nam Kỳ xưa đó, cái nhìn nghiêng nghiêng yểu điệu đó không xóa nhòa trong lòng khán giả quê nhà

Trường phái tiếng hát Hoàng Oanh đã vững chắc mà hình ảnh, cách sống,thái độ của người ca sĩ đó cũng vững bền trong lòng người Việt khắp nơi

Ít có nghệ sĩ nào mà thành biểu tượng Nam Kỳ xưa, giá trị truyền thống Nam Kỳ ,gìn giữ hồn VNCH và thành niềm hy vọng của người dân qua những câu ca,tiếng hò của mình

Chỉ có con chim vàng đất Mỹ Tho Hoàng Oanh là làm đặng thôi

Ca sĩ Hoàng Oanh hát nhạc vàng, giữ gìn những kỷ niệm thuộc về Việt Nam Cộng Hòa , về ý thức, về cái thời hào hùng nhứt của VNCH

Người Lục Tỉnh chơn chớt hề hà yêu mến cô rất nhiều, và đó là niềm an ủi của người trẻ ở quê nhà

Cái giọng oanh vàng mùi mẫn ngọt ngào đó tới ngày nay vẫn vang lừng trong lòng người ái mộ ở khắp nơi, đứng vững trong lòng người Lục Tỉnh

Một ca sĩ thành một biểu tượng của Miền Nam tự do, giúp giữ gìn và nhắc nhớ cho các bạn trẻ giữ vững những giá trị của thời Việt Nam Cộng Hòa, giữ vững những giá trị của Miền Nam

Phương Nam là nơi có những người dân luôn biết nghĩ tới người khác , ý thức tự do và nhân bản đã ăn sâu vào trong tâm tưởng của từng người.Sự hy vọng, niềm tin về một cuộc sống vui vẻ, tiến bộ luôn ngời sáng lên trong từng khoảnh khắc

Những giá trị của Miền Nam chưa bao giờ bị phai lợt dù bị chà đạp

Cô không phải là nhà chánh trị, nhưng cô giữ đúng giá trị của mình, cô là cái xưa cũ, cái hồn Nam Kỳ xưa và mọi người đang cố khơi gợi và gìn giữ

Miền Nam không bao giờ bị tàn lụi là nhờ tiếng hát mùi mẫn của Hoàng Oanh vẫn còn dó

Cám ơn cô Hoàng Oanh!

Trang Văn thơ miền Nam

TIỂU THƯ CON QUAN VIỆT NAM ĐỘC NHẤT VÔ NHỊ BỊ ĐUỔI HỌC LÀ AI?

Nguyễn Thị Thiếu Anh sinh năm 1921 tại phủ Anh Sơn, Nghệ An, quê xã Sơn Hoà, huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh. Bà là con gái cụ Hoàng Giáp Nguyễn Khắc Niêm đương chức Phủ doãn Thừa Thiên – kinh đô Huế.

Từ khi còn là một cô nữ sinh Đồng Khánh, Nguyễn Thị Thiếu Anh đã nổi tiếng là cô gái đầu tiên trong kinh thành Huế dám đi xe đạp khắp kinh thành. Nguyên do của việc này bởi vốn học giỏi văn, cô học trò tuổi mới 15 lúc ấy đã tự nguyện tham gia vào ‘học sinh văn đoàn’, vừa chịu trách nhiệm biên tập vừa lo công việc quản trị tờ báo phải chạy ‘phát hành’ và giao dịch nên phải tập đi xe mới đủ thời gian. Và người cổ vũ động viên cô gái tập đi xe ấy chính là người anh ruột – Nguyễn Khắc Viện, một nhà văn, nhà báo, nhà văn hoá, bác sĩ nổi tiếng không chỉ ở ta mà cả ở Pháp.

Không chỉ là cô gái đầu tiên ở kinh thành biết đi xe đạp, bà còn nổi tiếng bởi là một tiểu thư khuê các độc nhất vô nhị bị đuổi học. Chuyện bà bị đuổi học sau này đã thành giai thoại của gia đình và được rất nhiều người xung quanh kể lại. Những ai biết lý do vì sao bà bị đuổi học sẽ thấy khâm phục tính cách của một tiểu thư con quan khẳng khái, chính trực.

Là con gái quan Phủ Doãn Thừa Thiên nên từ nhỏ, bà đã được cụ thân sinh là ông Nguyễn Khắc Niêm, Hoàng giáp khoa Đinh Mùi, cho đi học. Khi còn là một nữ sinh Đồng Khánh, bà nổi tiếng là một người học giỏi.

Năm 1937, cô học trò này đã nổi tiếng khi đoạt giải nhất trong kỳ thi học sinh giỏi văn toàn quốc với số điểm 20/20, được nhà vua đích thân trao giải thưởng gồm một xấp vải đẹp, một chiếc đàn banjolin và một cuốn Larousse Ménager.

Cô gái giỏi văn ấy không chỉ học giỏi mà ngay từ tuổi trăng tròn đã có bài thơ Chiếc nón Huế làm cho các bậc thi sĩ đàn anh như Xuân Diệu, Tế Hanh, Thanh Tịnh phải để mắt đến.

‘…Sung sướng cầm chiếc nón/ Đội nghiêng nghiêng lên đầu/ Thướt tha hơi làm dáng/ Thèn thẹn… em bước mau…/ Me cười: Ồ con me/ Dí dỏm học làm sang/ Chỉ thiếu chiếc kiềng vàng/ Con thành “Cô gái Huế”…’

Năm 1947, Giáo sư Nguyễn Lân đã chọn đưa bài này vào sách giáo khoa văn lớp 6.

Thế nhưng, đường học hành thênh thang của cô tiểu thư Nguyễn Thị Thiếu Anh bị ngắt quãng vì Thiếu Anh đã dám cãi một cô giáo người Pháp bởi bà ta đã xúc phạm, miệt thị dân tộc Việt Nam.

Lúc đó, Nguyễn Thị Thiếu Anh đang là nữ sinh Đồng Khánh (Huế), học lớp 2e année, tương đương lớp 7 bây giờ. Một lần, trong giờ thi học kỳ tiếng Pháp, chỉ vì bài làm xuất sắc hơn những bài kiểm tra bình thường, mà Nguyễn Thị Thiếu Anh bị cô giáo người Pháp nghi rằng quay cóp. Không chỉ thế, bà ta còn dùng những lời lẽ miệt thị để xúc phạm người Việt Nam: ‘Dân An Nam các cô đều là quân ăn cắp’. Câu nói đó đã động chạm đến lòng tự tôn dân tộc của Thiếu Anh, khiến bà đứng phắt dậy, khẳng khái nói: ‘Trên thế giới này, dân tộc nào cũng có người lương thiện, có kẻ ăn cắp. Tôi cũng công nhận người Pháp như các bà qua đây không ai ăn cắp, vì các vị đã bóc lột chúng tôi tận xương tủy, đã giàu có tột cùng rồi! Đối với chúng tôi thì tất cả những người Pháp sang xâm chiếm tàn bạo đất nước Việt Nam đều là quân ăn cướp’.

Câu nói của Nguyễn Thị Thiếu Anh lúc đó không chỉ khiến bà giáo viên người Pháp giận tím mặt mũi, mà còn khiến cả lớp học lặng im phăng phắc vì choáng váng. Câu chuyện đó nhanh chóng lan đi khắp trường Đồng Khánh rồi lan ra khắp kinh thành Huế. Không ai tin rằng, một tiểu thư con quan Phủ Doãn Thừa Thiên lại dám nói những lời lẽ đanh thép thế với Thực dân Pháp.

Mặc cho bà Hiệu trưởng khuyên Nguyễn Thị Thiếu Anh xin lỗi, mặc cho thân phụ đang ngồi ghế Phủ Doãn Thừa Thiên, bà nhất quyết không cúi đầu. Bà thà chấp nhận bị đuổi học với cái ‘án’ như là chung thân: ‘…bị đuổi học khỏi trường… bị cấm thi 3 năm vì có tư tưởng phản nghịch’ chứ không chịu hạ mình, bởi với tiểu thư Thiếu Anh, đó không chỉ là danh dự của riêng bà, mà còn là danh dự của dân tộc. Điều thiêng liêng đó, không gì có thể xâm phạm được.

Nguyễn Thị Thiếu Anh thất học từ đó. Mãi đến sau 1954, ra Hà Nội, lúc đã gần 35 tuổi, mới được đi học lớp dược tá.

Theo Phụ nữ Việt Nam

Tắt điện sẽ trở thành đặc sản du lịch của Hội An

Không những hưởng ứng chiến dịch “Giờ trái đất” với việc một giờ không dùng điện do Quỹ quốc tế bảo tồn thiên nhiên (WWF) phát động, TP Hội An còn chủ động biến tắt điện thành sản phẩm du lịch đặc trưng.

Theo đó, tắt điện sẽ diễn ra vào tối thứ 7 hàng tuần và tối 14 âm lịch hàng tháng nhằm tạo ra không gian sống cổ kính cho du khách khi vào thăm phố cổ. Thay vì dùng điện, các quầy hàng, các hội quán, nhà hàng, khách sạn… sẽ dùng nến, đèn dầu phụng.

Lâu nay, vào tối 14 âm lịch hàng tháng, TP Hội An thực hiện “Đêm phố cổ”, “Phố không tiếng động cơ” với việc tắt điện của các hội quán, các cơ sở kinh doanh và cấm xe cơ giới vào phố cổ. Sau 11 năm tổ chức “Đêm phố cổ” với hình thức như trên, hoạt động này đang có xu hướng đi vào lối mòn. Do đó, TP Hội An thực hiện việc tắt điện hàng tuần kèm theo nhiều hoạt động văn hoá nghệ thuật khác để thay đổi không khí, đưa du khách trở về với một phố cổ thực sự. Nhiều chương trình văn hoá nghệ thuật đắc sắc được tổ chức dọc bờ sông Hoài, vườn tượng Hội An như hò khoan đối đáp, hoà tấu giữa đàn bầu, đàn nhị, tam thập lục… Tất cả những hành động trên nhằm đưa du khách về lại với Hội An vào đầu thế kỷ XX.

Phố cổ Hội An, đêm rằm Trung thu

Hưởng ứng chiến dịch “Một giờ không dùng điện”, tại miền Trung có 2 thành phố đắng ký tham gia là TP Hội An và TP Huế. Vào lúc 20h30 đến 21h30 ngày 28/3, hai TP trên sẽ đồng loạt tắt đèn điện trong nhà, công sở, các cơ sở kinh doanh cũng tắt panô, áp phích quảng cáo, giảm đèn chiếu sáng công cộng.

Hưởng ứng chiến dịch “Giờ trái đất”, TP Huế tổ chức phát tờ rơi và treo áp phích tại một số địa điểm quan trọng để cổ động chiến dịch. Cạnh đó, sinh viên Huế tổ chức cuộc thi “Thời trang trong xu thế biến đổi khí hậu”. Nguyên vật liệu sử dụng thiết kế sản phẩm dự thi phải thân thiện với môi trường hoặc đã qua sử dụng. Kết quả sẽ được công bố một ngày trước khi diễn ra chiến dịch và những trang phục được chọn sẽ được biểu diễn trong đêm Giờ trái đất tại sân Nghinh Lương Đình.

Việc tổ chức các hoạt động “Giờ trái đất” không chỉ hữu ích cho việc bảo vệ môi trường, mà còn góp phần quảng bá hình ảnh di sản Hội An và cố đô Huế, thu hút khách du lịch và phát triển mũi nhọn kinh tế này của thành phố.

Giờ trái đất là chiến dịch toàn cầu do WWF phát động, nhằm nâng cao nhận thức mọi người trên hành tinh về tình trạng biến đổi khí hậu và nóng lên của trái đất. Mọi cá nhân và tổ chức đều có thể tham gia bằng nhiều hình thức đơn giản như tắt đèn và thiết bị điện không cần thiết, hoặc tài trợ cho chiến dịch để chung tay chống lại tình trạng biến đổi khí hậu. (Nguồn: Vnmedia)