
Rất nhiều những hiểu nhầm và kiến thức sai về anh Tú (Minh Tuệ) đang lan truyền hàng ngày trên MXH nhất là Facebook. Facebook vốn chỉ là nơi thượng vàng hạ cám như cái chợ, tình trạng hiểu nhầm hiểu sai và những kiến thức kém chất lượng lan truyền cũng là chuyện đương nhiên phải có. Nhất là khi những người viết bài hay làm video về anh Tú không có hiểu biết gì về Phật giáo, thường viết hay làm để bày tỏ ra quan điểm cá nhân phục vụ cho những ý định đơn giản không có tính cách chuyên môn.
Vì vậy việc nên làm là cần có những tiếng nói cởi bỏ những hiểu nhầm và xua tan những kiến thức sai, góp phần tạo ra một nhận thức chung đúng đắn cho cộng đồng.
Về anh Tú (hiện tượng Minh Tuệ) người viết nhận thấy có rất nhiều quan niệm sai lầm được người ta chấp nhận như chuyện mặc định là đúng, dù thực tế nó không đúng. Nêu ra vài điểm dễ thấy trước:
- Anh Tú đang là sư thầy?
- Anh Tú đang là đệ tử nhà Phật?
- Anh Tú đang tu theo Phật pháp ?
- Anh Tú đang hành 13 hạnh đầu đà?
- Anh Tú đang truyền dạy Phật pháp?
- Anh Tú thuộc trường phái hay hệ phái nào của Phật giáo ?
- Anh Tú là bậc chân tu?
1- Anh Tú đang là sư, thầy?
Vấn đề này đã có nhiều bàn luận, không cần thiết nêu ra đây thêm. Anh Tú là một hành giả đang có vẻ ngoài là tu theo Phật pháp, và không thừa nhận mình là sư hay thầy. Vậy thì anh Tú là cư sĩ tại gia nhưng muốn sống đời du sĩ. Người Ấn-độ gọi đây là Sa-môn (śramaṇa), đạo sĩ. Chúng ta tạm chấp nhận anh Tú là một đạo sĩ, theo truyền thống quan niệm Ấn-độ xưa và nay, dù rằng quan niệm như thế có thích hợp với văn hóa người Việt Nam hiện đại hay không là câu chuyện khác. Dù là gì, anh Tú không phải là tu sĩ hợp cách của Phật giáo.
2- Anh Tú đang là đệ tử nhà Phật?
Anh Tú từng là tu sĩ sa-di (samanera), sa-di là tu sĩ tập sự, anh Tú thuộc hệ Phật giáo Bắc Tông, cụ thể là thuộc tu viện Chơn Như, sau đó rời chùa ra đi, dù các bậc trưởng thượng của anh Tú đã không đồng tình.
Tưởng cũng nên nhắc lại, Tu viện Chơn Như tuy thuộc Bắc Tông nhưng luôn có khuynh hướng dị biệt, chỉ trích tất cả các trường phái Bắc Tông và Nam Tông khác và muốn đi riêng một lối không giống ai, không giống Bắc Tông mà chả giống Nam Tông. Nói tu viện Chơn Như là trường phái Phật giáo mới phát sinh tại Việt Nam là chính xác không sợ sai lầm.
Khi ra đi anh Tú cũng đã vứt bỏ y áo sa-di mà tự chế ra tấm y mới mà ta thấy bây giờ. Y anh Tú đang mặc này nó không phải là y phấn tảo, Vì theo Luật Tạng y Phấn tảo phải nhuộm hư hết màu sắc và thành một màu thuần mới đúng luật đúng pháp.
Vậy thì anh Tú đã mất đi tư cách tu sĩ sa-di. Đây là chiếu theo Luật tạng của Nam Tông và Bắc Tông, không ai chấp nhận điều anh Tú đang hành này. Hệ tiêu chuẩn này chưa từng thay đổi từ khi đạo Phật ra đời đến nay.
Kế nữa, anh Tú nhiều lần chấp nhận cho tu sĩ Phật giáo lễ lạy mình, là trái với luật tạng. Người đã mất tư cách tu sĩ, là cư sĩ tại gia thì không được phép nhận lễ lạy của tu sĩ thọ giới cao hơn mình. Trừ một số trường hợp đặc biệt như trong truyền thống Mật Tông Kim Cương Thừa người thầy phát nguyện tái sinh lại, được đệ tử tìm thấy đưa về chốn cũ để cho vào đời sống tu viện tiếp tục. Người thầy lúc này tuy chưa xuất gia và còn nhỏ bé, nhưng đứa trẻ vẫn nhớ tiền kiếp và nhận ra các đệ tử của mình, vẫn có thể nhận lễ lạy của những vị đệ tử tu sĩ lớn tuổi đạo tuổi đời hơn. Đây là truyền thống “tôn sư trọng đạo” chứ không phải là theo Luật. Nghĩa là nó là ngoại lệ chấp nhận được dù trái luật.
Đây là anh Tú mặc nhiên thừa nhận anh Tú là tu sĩ cao hơn, vậy là mâu thuẫn. Anh Tú đã không học kinh và Luật để biết hết luật nhà Phật mới dẫn tới tình trạng này. Đây là cái sai lớn của anh Tú, nhưng ý nghĩa chính là anh Tú tự nhận mình cũng là một hành giả vĩ đại hay đạo sư lớn, tức là một sa-môn, đạo sĩ.
Từ bỏ tư cách một tu sĩ sa-di Phật giáo để làm một đạo sĩ loại khác, vậy thì anh Tú đang xếp mình vào một trong hai trường hợp phát sinh mới:
- Trường hợp 1: Anh Tú đang lập ra một hệ loại tu sĩ mới của Phật giáo giống như hình thức tu nữ (Nam Tông -Theravada) hay hình thức Ngakpa ( hành giả Mật thừa – Mantrika) của Phật giáo Tây Tạng, tuy là đắp y thọ giới nhưng là y loại khác và giới loại khác và mang tính riêng biệt không giống với y giới của tu sĩ Phật giáo hay y giới của cư sĩ Phật giáo. Điểm khác rõ nhất giữa anh Tú và hai loại hành giả trên, là các hình thức tu nữ ( nữ tu thọ 8 giới hoặc 10 giới) hay Ngakpa luôn có Hội đồng Tăng thông qua cho phép và có sự truyền giới đúng pháp. Còn anh Tú là tự chế ra không thông qua một hội đồng Tăng nào cho phép thông qua cũng không có sự truyền giới truyền y nào hợp cách. Đây hoàn toàn là sự tự chế của anh Tú 100%.
Tưởng cũng nên nhắc qua về luật Phật giáo. Đó là khi Phật tại thế lấy Phật làm chủ. Khi Phật nhập diệt rồi thì Tăng đoàn, hội đồng Tăng sĩ hợp cách được bầu chọn theo thể thức của Luật tạng sẽ quyết định mọi thứ, như mô hình chính phủ thế tục, tuy nhiên nó có tính hội đồng chứ không có tính quân chủ phong kiến dù có tồn tại ngôi vị Tăng Thống hay Pháp Chủ được suy tôn. Nam Tông hay Bắc Tông đều như thế. Nó là mô hình quản lý tập thể mang tính Dân chủ theo mô hình cổ xưa ở Ấn-độ. Đây là sự khác biệt của tổ chức Phật giáo với các tôn giáo khác.
Anh Tú không có hội đồng nào thông qua và cho phép, nên anh Tú không thuộc trường hợp này. Anh Tú cũng không phải tu sĩ Phật giáo hợp cách nên không thể là ở trường hợp này.
- Trường hợp 2: anh Tú tự mình tách ra lập ra Đạo mới, tương tự như ông Đạo Dừa hay Thanh Hải Vô Thượng Sư hay ông Ruma Trần Tâm ở Việt Nam những năm trước kia. Đây là kiểu đạo vay mượn, nói theo dân gian là ăn theo đạo Phật. Vậy thì đây không phải là Đạo Phật mà là đạo khác. Dù có mang danh đặt tên hay lấy hình thức gì đi nữa thì vẫn là đạo khác. Bởi hình thức khác, nội dung khác, giáo lý khác, hành trì khác, chủ trương đường lối khác. Dù có thể có đôi phần giống với Đạo Phật gốc nhờ vay mượn từ đạo Phật gốc.
Chẳng hạn như anh Tú từng nêu ra chủ trương riêng rằng:
- Không cần thầy, mình cứ tự quy y, tự thọ giới, tự xuất gia.
Thật ra câu này nguyên lấy ra từ câu tam tự quy y trong thời khóa Nhật tụng Phật giáo, có xuất xứ từ Thiền Tông Trung Hoa xưa: “Tự quy y Phật, xin nguyện chúng sinh, thể theo đạo cả, phát vô thượng tâm. – Tự quy y Pháp, xin nguyện chúng sinh thấu rõ kinh tạng, trí huệ như biển. – Tự quy y Tăng, xin nguyện chúng sinh, thống lý đại chúng hết thảy không ngại”.
Hiểu theo nghĩa triết học nhà Thiền, tự tánh Phật luôn sẵn có nơi chúng sinh, quay về tự tánh Phật là khai ngộ giác tánh bổn hữu, là nghĩa của câu “tự quy y Phật “. Tương tự, tự tánh Pháp luôn sẵn có nơi tâm chúng sinh, quay về tự tánh Pháp là quay về với tự tánh Chân Chánh sẵn có, là nghĩa của câu “Tự quy y Pháp”. Cũng tương tự, tự tánh Tăng luôn có sẵn nơi mỗi chúng sinh, quay về với tự tánh Tăng tức là quay về tự tánh thanh tịnh bổn hữu, là nghĩa của câu “Tự quy y Tăng”.
Chỉ vài dòng ngắn ngủi nhưng triết lý sâu xa và hàm chứa nhiều ý nghĩa triết học rộng lớn, mà những điều này đã được trình bày trong nhiều bản kinh lớn của Phật Giáo Đại Thừa. Triết học này khó tiếp cận với đa số người bình thường.
Anh Tú vì không có thầy dạy giáo lý nên đã hiểu sai nghĩa này của kinh Phật và tự chế ra một cách hiểu mới lệch lạc và thiển cận hơn, biến thành một chủ trương sai lệch với Luật của Phật giáo.
Cách hiểu này không khác gì cách hiểu của ông Lê Tùng Vân khi dạy mấy “chú tiểu” rằng: quy y là quay về nương tựa mấy cái y áo ông đang mặc! 🙂
Tuy nhiên, vì anh Tú đã dùng chủ trương đó của mình để dẫn đạo cho khá nhiều người đi theo, 60-70 người đi theo chủ trương này, nên nó đã được xem là chủ trương chính thức của anh Tú, nhiều người đều ghi nhận.
Ta không bàn đúng sai về nó, vì nó hoàn toàn có tính cách cá nhân do cá nhân đưa ra. Ta nên kết luận công tâm rằng nó không phải của Phật giáo mà là của một Đạo mới do anh Tú lập ra.
Xét về cả 2 phương diện, cả tư cách cá nhân lẫn chủ trương anh Tú, ta buộc phải kết luận anh Tú đang theo một Đạo mới do anh Tú lập ra. Người viết đề nghị hai cái tên: Đạo Nhân Quả, hoặc Đạo Đi Bộ. (Đạo Nhân Quả là của ông Thích Tâm Phật, trưởng bối của anh Tú lập ra và có liên hệ chặt chẽ với anh Tú; hoặc lấy tên Đạo Đi Bộ, dựa theo hạnh đi bộ của anh Tú).
Vậy là anh Tú không phải đang tu theo Phật giáo. Nên anh Tú không phải đệ tử nhà Phật. Ta đã có câu trả lời.
3- Anh Tú đang tu theo Phật pháp ?
Trước hết, Về câu niệm Phật “ A-di-đà Phật!” mà anh Tú niệm nhiều như câu cửa miệng, của bất kỳ người Phật tử Bắc Tông nào ở Việt Nam, thì không thể lấy đây làm căn cứ để kết luận anh Tú đang tu theo đúng đạo Phật chính thống. Nhiều người cũng bắt chước niệm như vậy dù không phải Phật tử.
Về hạnh đầu đà chỉ dành cho tu sĩ Phật giáo ( anh Tú lại không phải) đã bàn rất nhiều, xin tóm lược lại:
- Về sự thọ trì hạnh đầu đà: anh Tú có tự mồm nói ra nhưng chỉ mới đây chứ trước kia anh Tú bảo là đi bộ rèn luyện sức khỏe. Cái này các bạn YouTuber và Tiktoker đã ép anh Tú vào hạnh này một cách vô tình từ sự hiểu nhầm mà ra.
- Anh Tú chỉ có giống được mấy phần: hạnh khất thực, ăn ngày một bữa, không để dành đồ ăn, hạnh nhất tọa thực, hạnh khất thực từng nhà, những hạnh còn lại anh Tú không làm được và làm không giống, có khi mâu thuẫn với lời anh Tú nói.
Về pháp môn thực hành, Bắc Tông có Thiền-Tịnh-Mật, Nam Tông có thiền niệm xứ vipasana. Anh Tú đều không hành theo. Anh Tú hành theo kiểu thiền của tu viện Chơn Như, nhưng mới bảy tháng học ở đó đã vội ra đi nên pháp hành anh Tú là câu hỏi bỏ trống không thể xác định vì anh Tú còn mù mờ không học hết hiểu hết.
Về ước nguyện thành “Chánh Đẳng giác” tức là nguyện thành Phật, đây là pháp thuộc về “Nguyện Ba la mật” hay là phát tâm Bồ-đề trong Phật pháp Đại Thừa. Theo truyền thống thì các vị hành giả sẽ tự nguyện trong tâm chứ không nói ra, và chỉ nói ra lời phát nguyện trong các nghi thức phát Bồ-đề tâm trước Đại điện có mời thỉnh chư Phật Bồ tát 10 phương chứng minh, nghĩa là tuân theo nghi thức chặt chẽ; hay các kỳ nhập thất hành trì pháp tu Đại Thừa hay các nghi quỹ Mật Thừa. Anh Tú không được học cái này ở bất kỳ ngôi chùa nào với bất kỳ vị thầy dạy nào, tu viện Chơn Như lại không có phần giáo pháp này, nên chỉ có thể xem là anh Tú tự học lỏm và phát tâm theo. Tuy tốt nhưng chỉ được 1/100 của giáo pháp tiêu chuẩn. Vậy thì không có gì để bàn thêm, vì nó vốn chỉ là lời nói đơn phương của anh Tú, thiếu nội hàm rất nhiều, có thể xem như là không có gì.
Kết luận là anh Tú không theo Phật giáo mà chỉ là vay mượn từ Phật giáo theo kiểu học lỏm. Anh Tú đang đi theo một Đạo mới do anh Tú tự lập ra.
4- Anh Tú đang hành 13 hạnh đầu đà?
- Ý này đã được bao hàm và đề cập đến trong câu hỏi 3 ở trên.
5- Anh Tú đang truyền dạy Phật pháp?
Quan sát những gì anh Tú thể hiện qua những lời khuyên dạy, chỉ là dạy về những đạo lý căn bản và nông cạn của Phật pháp: giữ 5 giới, ăn chay… mà bất kỳ người Phật tử Bắc Tông nào cũng hành trì hằng ngày, không có gì mới hay lạ.
Nhưng bên cạnh đó anh Tú cũng nêu ra những quan điểm mới:
- Tự quy y tự thọ giới tự xuất gia. Nghĩa là không cần thầy dạy và không cần thầy truyền giới. Vậy thì anh Tú đã phá bỏ 3 giới quan trọng là “tam quy“. Với anh Tú thì câu “Tôn sư trọng đạo” không có giá trị gì, vì không cần đến “sư”. Đây là cái mới.
- Đã trụ trì thì không giải thoát, hàm ý của anh Tú là không nên trụ trì. Chỉ có đi bộ suốt năm suốt đời mới đúng, đúng với chủ trương của Đạo mới mà anh Tú đang lập ra. Đây là điểm mới nổi bật.
- A-la-hán không biết gì ngoài Niết-bàn cả. Cái này cũng là điểm mới khác xa truyền thống Phật giáo chính thống.
…
Kết luận: anh Tú đã vay mượn nhiều điều từ Phật giáo kết hợp với những chủ trương mới tạo ra một thứ giáo lý mới khác xa so với Phật giáo chính thống, nên không thể xem đây là truyền dạy Phật pháp. Chỉ có thể kết luận là anh Tú đang truyền dạy Đạo mới, truyền bá thứ tôn giáo mới.
6- Anh Tú thuộc trường phái hay hệ phái nào của Phật giáo ?
Về xuất thân, anh Tú xuất thân từ tu viện Chơn Như thuộc Bắc Tông. Nhưng tu viện Chơn Như thì luôn có khuynh hướng dị biệt với tất cả, như một đứa con cá biệt của gia đình Phật giáo, anh Tú lại bỏ tu viện để ly khai, tự lập môn hộ riêng, như những gì chúng ta đã thấy qua phân tích. Trên thực tế tu viện Chơn Như đã quay lưng với anh Tú, và không xem anh là thành viên nữa. Còn anh Tú có thể giữ mối liên hệ chặt chẽ với Đạo Nhân Quả nhưng anh Tú vẫn khác Đạo Nhân Quả ở chỗ xem thường người thầy, yếu tố “sư” trong “ tôn sư trọng đạo”, trong khi Đạo Nhân Quả lại nhấn mạnh tuyệt đối hóa yếu tố “sư” này, coi “sư” là Phật. Đây là khác biệt giữa hai bên.
Có thể kết luận: Trong Đại gia đình tu viện Chơn Như, có nhiều nhánh mới: tu viện Chơn Như 1, tu viện Chơn Như 2, Thiền Tôn Phật Quang, Đạo Nhân Quả, và nhánh Đạo mới của anh Tú. Dĩ nhiên là 2 nhánh Đạo Nhân Quả và Đạo mới của anh Tú chưa chính thức thành lập nên không thể xếp chúng thuộc về trường phái hay hệ phái nào, dù trên nguyên tắc phải xem 2 nhánh này có mối quan hệ anh em với 3 nhánh còn lại của tu viện Chơn Như.
7- Anh Tú là bậc chân tu?
Vấn đề này phức tạp và cần thời gian để trả lời. Dù đối với người viết vấn đề đã sáng tỏ như ban ngày từ lâu.
Trước mắt anh Tú có một vài hạnh đáng ghi nhận, và cũng có phong thái của những con người khai sơn tôn giáo mới như ông Đạo Dừa hay Thanh Hải Vô Thượng Sư hay Lý Hồng Chí…
Anh Tú có thể là bậc chân tu của những tín đồ tương lai của một tôn giáo tương lai sắp ra đời, chứ với đạo Phật thì không có liên quan. Về sau anh Tú có thay đổi thành thế nào thì lại là câu chuyện khác, cũng sẽ không liên quan đến Phật giáo.
P.S: Hy vọng bài viết này đủ để giải đáp những câu hỏi thắc mắc về “hiện tượng sư Minh Tuệ” mà nhiều người đang quan tâm. Người viết dù chỉ mới học Phật và nghiên cứu tâm linh 20 năm nhưng cũng mạo muội viết về đề tài này góp phần đẩy lùi các nhận thức sai lầm và kiến thức sai trái đã và đang lan truyền trên cộng đồng mạng.
NXĐ







Bạn phải đăng nhập để bình luận.