ANH TÚ ĐANG TU ĐẠO GÌ?

Rất nhiều những hiểu nhầm và kiến thức sai về anh Tú (Minh Tuệ) đang lan truyền hàng ngày trên MXH nhất là Facebook. Facebook vốn chỉ là nơi thượng vàng hạ cám như cái chợ, tình trạng hiểu nhầm hiểu sai và những kiến thức kém chất lượng lan truyền cũng là chuyện đương nhiên phải có. Nhất là khi những người viết bài hay làm video về anh Tú không có hiểu biết gì về Phật giáo, thường viết hay làm để bày tỏ ra quan điểm cá nhân phục vụ cho những ý định đơn giản không có tính cách chuyên môn.

Vì vậy việc nên làm là cần có những tiếng nói cởi bỏ những hiểu nhầm và xua tan những kiến thức sai, góp phần tạo ra một nhận thức chung đúng đắn cho cộng đồng.

Về anh Tú (hiện tượng Minh Tuệ) người viết nhận thấy có rất nhiều quan niệm sai lầm được người ta chấp nhận như chuyện mặc định là đúng, dù thực tế nó không đúng. Nêu ra vài điểm dễ thấy trước:

  • Anh Tú đang là sư thầy?
  • Anh Tú đang là đệ tử nhà Phật?
  • Anh Tú đang tu theo Phật pháp ?
  • Anh Tú đang hành 13 hạnh đầu đà?
  • Anh Tú đang truyền dạy Phật pháp?
  • Anh Tú thuộc trường phái hay hệ phái nào của Phật giáo ?
  • Anh Tú là bậc chân tu?

1- Anh Tú đang là sư, thầy?

Vấn đề này đã có nhiều bàn luận, không cần thiết nêu ra đây thêm. Anh Tú là một hành giả đang có vẻ ngoài là tu theo Phật pháp, và không thừa nhận mình là sư hay thầy. Vậy thì anh Tú là cư sĩ tại gia nhưng muốn sống đời du sĩ. Người Ấn-độ gọi đây là Sa-môn (śramaṇa), đạo sĩ. Chúng ta tạm chấp nhận anh Tú là một đạo sĩ, theo truyền thống quan niệm Ấn-độ xưa và nay, dù rằng quan niệm như thế có thích hợp với văn hóa người Việt Nam hiện đại hay không là câu chuyện khác. Dù là gì, anh Tú không phải là tu sĩ hợp cách của Phật giáo.

2- Anh Tú đang là đệ tử nhà Phật?

Anh Tú từng là tu sĩ sa-di (samanera), sa-di là tu sĩ tập sự, anh Tú thuộc hệ Phật giáo Bắc Tông, cụ thể là thuộc tu viện Chơn Như, sau đó rời chùa ra đi, dù các bậc trưởng thượng của anh Tú đã không đồng tình.

Tưởng cũng nên nhắc lại, Tu viện Chơn Như tuy thuộc Bắc Tông nhưng luôn có khuynh hướng dị biệt, chỉ trích tất cả các trường phái Bắc Tông và Nam Tông khác và muốn đi riêng một lối không giống ai, không giống Bắc Tông mà chả giống Nam Tông. Nói tu viện Chơn Như là trường phái Phật giáo mới phát sinh tại Việt Nam là chính xác không sợ sai lầm.

Khi ra đi anh Tú cũng đã vứt bỏ y áo sa-di mà tự chế ra tấm y mới mà ta thấy bây giờ. Y anh Tú đang mặc này nó không phải là y phấn tảo, Vì theo Luật Tạng y Phấn tảo phải nhuộm hư hết màu sắc và thành một màu thuần mới đúng luật đúng pháp.

Vậy thì anh Tú đã mất đi tư cách tu sĩ sa-di. Đây là chiếu theo Luật tạng của Nam Tông và Bắc Tông, không ai chấp nhận điều anh Tú đang hành này. Hệ tiêu chuẩn này chưa từng thay đổi từ khi đạo Phật ra đời đến nay.

Kế nữa, anh Tú nhiều lần chấp nhận cho tu sĩ Phật giáo lễ lạy mình, là trái với luật tạng. Người đã mất tư cách tu sĩ, là cư sĩ tại gia thì không được phép nhận lễ lạy của tu sĩ thọ giới cao hơn mình. Trừ một số trường hợp đặc biệt như trong truyền thống Mật Tông Kim Cương Thừa người thầy phát nguyện tái sinh lại, được đệ tử tìm thấy đưa về chốn cũ để cho vào đời sống tu viện tiếp tục. Người thầy lúc này tuy chưa xuất gia và còn nhỏ bé, nhưng đứa trẻ vẫn nhớ tiền kiếp và nhận ra các đệ tử của mình, vẫn có thể nhận lễ lạy của những vị đệ tử tu sĩ lớn tuổi đạo tuổi đời hơn. Đây là truyền thống “tôn sư trọng đạo” chứ không phải là theo Luật. Nghĩa là nó là ngoại lệ chấp nhận được dù trái luật.

Đây là anh Tú mặc nhiên thừa nhận anh Tú là tu sĩ cao hơn, vậy là mâu thuẫn. Anh Tú đã không học kinh và Luật để biết hết luật nhà Phật mới dẫn tới tình trạng này. Đây là cái sai lớn của anh Tú, nhưng ý nghĩa chính là anh Tú tự nhận mình cũng là một hành giả vĩ đại hay đạo sư lớn, tức là một sa-môn, đạo sĩ.

Từ bỏ tư cách một tu sĩ sa-di Phật giáo để làm một đạo sĩ loại khác, vậy thì anh Tú đang xếp mình vào một trong hai trường hợp phát sinh mới:

  • Trường hợp 1: Anh Tú đang lập ra một hệ loại tu sĩ mới của Phật giáo giống như hình thức tu nữ (Nam Tông -Theravada) hay hình thức Ngakpa ( hành giả Mật thừa – Mantrika) của Phật giáo Tây Tạng, tuy là đắp y thọ giới nhưng là y loại khác và giới loại khác và mang tính riêng biệt không giống với y giới của tu sĩ Phật giáo hay y giới của cư sĩ Phật giáo. Điểm khác rõ nhất giữa anh Tú và hai loại hành giả trên, là các hình thức tu nữ ( nữ tu thọ 8 giới hoặc 10 giới) hay Ngakpa luôn có Hội đồng Tăng thông qua cho phép và có sự truyền giới đúng pháp. Còn anh Tú là tự chế ra không thông qua một hội đồng Tăng nào cho phép thông qua cũng không có sự truyền giới truyền y nào hợp cách. Đây hoàn toàn là sự tự chế của anh Tú 100%.

Tưởng cũng nên nhắc qua về luật Phật giáo. Đó là khi Phật tại thế lấy Phật làm chủ. Khi Phật nhập diệt rồi thì Tăng đoàn, hội đồng Tăng sĩ hợp cách được bầu chọn theo thể thức của Luật tạng sẽ quyết định mọi thứ, như mô hình chính phủ thế tục, tuy nhiên nó có tính hội đồng chứ không có tính quân chủ phong kiến dù có tồn tại ngôi vị Tăng Thống hay Pháp Chủ được suy tôn. Nam Tông hay Bắc Tông đều như thế. Nó là mô hình quản lý tập thể mang tính Dân chủ theo mô hình cổ xưa ở Ấn-độ. Đây là sự khác biệt của tổ chức Phật giáo với các tôn giáo khác.

Anh Tú không có hội đồng nào thông qua và cho phép, nên anh Tú không thuộc trường hợp này. Anh Tú cũng không phải tu sĩ Phật giáo hợp cách nên không thể là ở trường hợp này.

  • Trường hợp 2: anh Tú tự mình tách ra lập ra Đạo mới, tương tự như ông Đạo Dừa hay Thanh Hải Vô Thượng Sư hay ông Ruma Trần Tâm ở Việt Nam những năm trước kia. Đây là kiểu đạo vay mượn, nói theo dân gian là ăn theo đạo Phật. Vậy thì đây không phải là Đạo Phật mà là đạo khác. Dù có mang danh đặt tên hay lấy hình thức gì đi nữa thì vẫn là đạo khác. Bởi hình thức khác, nội dung khác, giáo lý khác, hành trì khác, chủ trương đường lối khác. Dù có thể có đôi phần giống với Đạo Phật gốc nhờ vay mượn từ đạo Phật gốc.

Chẳng hạn như anh Tú từng nêu ra chủ trương riêng rằng:

  • Không cần thầy, mình cứ tự quy y, tự thọ giới, tự xuất gia.

Thật ra câu này nguyên lấy ra từ câu tam tự quy y trong thời khóa Nhật tụng Phật giáo, có xuất xứ từ Thiền Tông Trung Hoa xưa: “Tự quy y Phật, xin nguyện chúng sinh, thể theo đạo cả, phát vô thượng tâm. – Tự quy y Pháp, xin nguyện chúng sinh thấu rõ kinh tạng, trí huệ như biển. – Tự quy y Tăng, xin nguyện chúng sinh, thống lý đại chúng hết thảy không ngại”.

Hiểu theo nghĩa triết học nhà Thiền, tự tánh Phật luôn sẵn có nơi chúng sinh, quay về tự tánh Phật là khai ngộ giác tánh bổn hữu, là nghĩa của câu “tự quy y Phật “. Tương tự, tự tánh Pháp luôn sẵn có nơi tâm chúng sinh, quay về tự tánh Pháp là quay về với tự tánh Chân Chánh sẵn có, là nghĩa của câu “Tự quy y Pháp”. Cũng tương tự, tự tánh Tăng luôn có sẵn nơi mỗi chúng sinh, quay về với tự tánh Tăng tức là quay về tự tánh thanh tịnh bổn hữu, là nghĩa của câu “Tự quy y Tăng”.

Chỉ vài dòng ngắn ngủi nhưng triết lý sâu xa và hàm chứa nhiều ý nghĩa triết học rộng lớn, mà những điều này đã được trình bày trong nhiều bản kinh lớn của Phật Giáo Đại Thừa. Triết học này khó tiếp cận với đa số người bình thường.

Anh Tú vì không có thầy dạy giáo lý nên đã hiểu sai nghĩa này của kinh Phật và tự chế ra một cách hiểu mới lệch lạc và thiển cận hơn, biến thành một chủ trương sai lệch với Luật của Phật giáo.

Cách hiểu này không khác gì cách hiểu của ông Lê Tùng Vân khi dạy mấy “chú tiểu” rằng: quy y là quay về nương tựa mấy cái y áo ông đang mặc! 🙂

Tuy nhiên, vì anh Tú đã dùng chủ trương đó của mình để dẫn đạo cho khá nhiều người đi theo, 60-70 người đi theo chủ trương này, nên nó đã được xem là chủ trương chính thức của anh Tú, nhiều người đều ghi nhận.

Ta không bàn đúng sai về nó, vì nó hoàn toàn có tính cách cá nhân do cá nhân đưa ra. Ta nên kết luận công tâm rằng nó không phải của Phật giáo mà là của một Đạo mới do anh Tú lập ra.

Xét về cả 2 phương diện, cả tư cách cá nhân lẫn chủ trương anh Tú, ta buộc phải kết luận anh Tú đang theo một Đạo mới do anh Tú lập ra. Người viết đề nghị hai cái tên: Đạo Nhân Quả, hoặc Đạo Đi Bộ. (Đạo Nhân Quả là của ông Thích Tâm Phật, trưởng bối của anh Tú lập ra và có liên hệ chặt chẽ với anh Tú; hoặc lấy tên Đạo Đi Bộ, dựa theo hạnh đi bộ của anh Tú).

Vậy là anh Tú không phải đang tu theo Phật giáo. Nên anh Tú không phải đệ tử nhà Phật. Ta đã có câu trả lời.

3- Anh Tú đang tu theo Phật pháp ?

Trước hết, Về câu niệm Phật “ A-di-đà Phật!” mà anh Tú niệm nhiều như câu cửa miệng, của bất kỳ người Phật tử Bắc Tông nào ở Việt Nam, thì không thể lấy đây làm căn cứ để kết luận anh Tú đang tu theo đúng đạo Phật chính thống. Nhiều người cũng bắt chước niệm như vậy dù không phải Phật tử.

Về hạnh đầu đà chỉ dành cho tu sĩ Phật giáo ( anh Tú lại không phải) đã bàn rất nhiều, xin tóm lược lại:

  • Về sự thọ trì hạnh đầu đà: anh Tú có tự mồm nói ra nhưng chỉ mới đây chứ trước kia anh Tú bảo là đi bộ rèn luyện sức khỏe. Cái này các bạn YouTuber và Tiktoker đã ép anh Tú vào hạnh này một cách vô tình từ sự hiểu nhầm mà ra.
  • Anh Tú chỉ có giống được mấy phần: hạnh khất thực, ăn ngày một bữa, không để dành đồ ăn, hạnh nhất tọa thực, hạnh khất thực từng nhà, những hạnh còn lại anh Tú không làm được và làm không giống, có khi mâu thuẫn với lời anh Tú nói.

Về pháp môn thực hành, Bắc Tông có Thiền-Tịnh-Mật, Nam Tông có thiền niệm xứ vipasana. Anh Tú đều không hành theo. Anh Tú hành theo kiểu thiền của tu viện Chơn Như, nhưng mới bảy tháng học ở đó đã vội ra đi nên pháp hành anh Tú là câu hỏi bỏ trống không thể xác định vì anh Tú còn mù mờ không học hết hiểu hết.

Về ước nguyện thành “Chánh Đẳng giác” tức là nguyện thành Phật, đây là pháp thuộc về “Nguyện Ba la mật” hay là phát tâm Bồ-đề trong Phật pháp Đại Thừa. Theo truyền thống thì các vị hành giả sẽ tự nguyện trong tâm chứ không nói ra, và chỉ nói ra lời phát nguyện trong các nghi thức phát Bồ-đề tâm trước Đại điện có mời thỉnh chư Phật Bồ tát 10 phương chứng minh, nghĩa là tuân theo nghi thức chặt chẽ; hay các kỳ nhập thất hành trì pháp tu Đại Thừa hay các nghi quỹ Mật Thừa. Anh Tú không được học cái này ở bất kỳ ngôi chùa nào với bất kỳ vị thầy dạy nào, tu viện Chơn Như lại không có phần giáo pháp này, nên chỉ có thể xem là anh Tú tự học lỏm và phát tâm theo. Tuy tốt nhưng chỉ được 1/100 của giáo pháp tiêu chuẩn. Vậy thì không có gì để bàn thêm, vì nó vốn chỉ là lời nói đơn phương của anh Tú, thiếu nội hàm rất nhiều, có thể xem như là không có gì.

Kết luận là anh Tú không theo Phật giáo mà chỉ là vay mượn từ Phật giáo theo kiểu học lỏm. Anh Tú đang đi theo một Đạo mới do anh Tú tự lập ra.

4- Anh Tú đang hành 13 hạnh đầu đà?

  • Ý này đã được bao hàm và đề cập đến trong câu hỏi 3 ở trên.

5- Anh Tú đang truyền dạy Phật pháp?

Quan sát những gì anh Tú thể hiện qua những lời khuyên dạy, chỉ là dạy về những đạo lý căn bản và nông cạn của Phật pháp: giữ 5 giới, ăn chay… mà bất kỳ người Phật tử Bắc Tông nào cũng hành trì hằng ngày, không có gì mới hay lạ.

Nhưng bên cạnh đó anh Tú cũng nêu ra những quan điểm mới:

  • Tự quy y tự thọ giới tự xuất gia. Nghĩa là không cần thầy dạy và không cần thầy truyền giới. Vậy thì anh Tú đã phá bỏ 3 giới quan trọng là “tam quy“. Với anh Tú thì câu “Tôn sư trọng đạo” không có giá trị gì, vì không cần đến “sư”. Đây là cái mới.
  • Đã trụ trì thì không giải thoát, hàm ý của anh Tú là không nên trụ trì. Chỉ có đi bộ suốt năm suốt đời mới đúng, đúng với chủ trương của Đạo mới mà anh Tú đang lập ra. Đây là điểm mới nổi bật.
  • A-la-hán không biết gì ngoài Niết-bàn cả. Cái này cũng là điểm mới khác xa truyền thống Phật giáo chính thống.

Kết luận: anh Tú đã vay mượn nhiều điều từ Phật giáo kết hợp với những chủ trương mới tạo ra một thứ giáo lý mới khác xa so với Phật giáo chính thống, nên không thể xem đây là truyền dạy Phật pháp. Chỉ có thể kết luận là anh Tú đang truyền dạy Đạo mới, truyền bá thứ tôn giáo mới.

6- Anh Tú thuộc trường phái hay hệ phái nào của Phật giáo ?

Về xuất thân, anh Tú xuất thân từ tu viện Chơn Như thuộc Bắc Tông. Nhưng tu viện Chơn Như thì luôn có khuynh hướng dị biệt với tất cả, như một đứa con cá biệt của gia đình Phật giáo, anh Tú lại bỏ tu viện để ly khai, tự lập môn hộ riêng, như những gì chúng ta đã thấy qua phân tích. Trên thực tế tu viện Chơn Như đã quay lưng với anh Tú, và không xem anh là thành viên nữa. Còn anh Tú có thể giữ mối liên hệ chặt chẽ với Đạo Nhân Quả nhưng anh Tú vẫn khác Đạo Nhân Quả ở chỗ xem thường người thầy, yếu tố “sư” trong “ tôn sư trọng đạo”, trong khi Đạo Nhân Quả lại nhấn mạnh tuyệt đối hóa yếu tố “sư” này, coi “sư” là Phật. Đây là khác biệt giữa hai bên.

Có thể kết luận: Trong Đại gia đình tu viện Chơn Như, có nhiều nhánh mới: tu viện Chơn Như 1, tu viện Chơn Như 2, Thiền Tôn Phật Quang, Đạo Nhân Quả, và nhánh Đạo mới của anh Tú. Dĩ nhiên là 2 nhánh Đạo Nhân Quả và Đạo mới của anh Tú chưa chính thức thành lập nên không thể xếp chúng thuộc về trường phái hay hệ phái nào, dù trên nguyên tắc phải xem 2 nhánh này có mối quan hệ anh em với 3 nhánh còn lại của tu viện Chơn Như.

7- Anh Tú là bậc chân tu?

Vấn đề này phức tạp và cần thời gian để trả lời. Dù đối với người viết vấn đề đã sáng tỏ như ban ngày từ lâu.

Trước mắt anh Tú có một vài hạnh đáng ghi nhận, và cũng có phong thái của những con người khai sơn tôn giáo mới như ông Đạo Dừa hay Thanh Hải Vô Thượng Sư hay Lý Hồng Chí…

Anh Tú có thể là bậc chân tu của những tín đồ tương lai của một tôn giáo tương lai sắp ra đời, chứ với đạo Phật thì không có liên quan. Về sau anh Tú có thay đổi thành thế nào thì lại là câu chuyện khác, cũng sẽ không liên quan đến Phật giáo.

P.S: Hy vọng bài viết này đủ để giải đáp những câu hỏi thắc mắc về “hiện tượng sư Minh Tuệ” mà nhiều người đang quan tâm. Người viết dù chỉ mới học Phật và nghiên cứu tâm linh 20 năm nhưng cũng mạo muội viết về đề tài này góp phần đẩy lùi các nhận thức sai lầm và kiến thức sai trái đã và đang lan truyền trên cộng đồng mạng.

NXĐ

TRƯỚC KHI QUA ĐỜI MỘT THIỀN SƯ ĐỂ LẠI 7 ĐIỀU CHO ĐỆ TỬ

( ĐỌC FB THẤY ĐĂNG “BÀI Di NGÔN 1” )
Chợt nhớ một Nhà Sư cũng có một “BÀI Di NGÔN 2” ) có thể Bổ Sung nhau thành một bài nhiều nghĩa ý thâm thuý .
Nên xin đăng cả 2 bài để Bạn đọc thưởng thức suy nghiệm )

“BÀI Di NGÔN 1” ( Đọc trên FB )
TRƯỚC KHI QUA ĐỜI MỘT THIỀN SƯ ĐỂ LẠI 7 ĐIỀU CHO ĐỆ TỬ

“Con à, có những điều thầy mong con ghi nhớ:

  1. Đừng cố gắng chen chân vào bất kỳ tổ chức tôn giáo, thế tục nào để dành cho mình một cái ghế hay chỉ khẳng định đời tu mình bằng học vị. Những thứ ấy là nguyên nhân của sự sa đọa vì xem trọng danh lợi. Đối trước sanh tử, con không thể lấy bằng cấp hay địa vị ra trình với Diêm Vương.
  2. Đừng giao du với quan chức, mà hãy hướng dẫn họ tu tập. ”Sa Môn bất kính vương giả ”. Nếu trái lại, con sẽ rơi vào cảnh tranh chấp kết quả là “cây ngã, bìm khô”.
  3. Đừng lệ thuộc vào sự cúng dường của tín đồ Phật tử, con phải giữ lòng tự trọng trước những nhà giàu có. Vì lòng đại bi mà nói Pháp cho họ nghe. Chớ để cho danh, lợi, ái kiến cám dỗ. Muốn tồn tại phải biết tự lực.
  4. Đừng ham chùa có đông đồ chúng, nên lấy lục hoà làm trọng. Đông người mà không tu tập sẽ dẫn đến phe phái tranh chấp. Ngoại đạo trà trộn vào con không kiểm soát được. Tốt nhất nên ẩn cư.
  5. Đừng biến chùa thành cơ sở từ thiện có quy mô lớn. Muốn làm từ thiện thì bản thân phải có Đạo lực mới có thể chiến thắng được mãnh lực đồng tiền. Đừng vị cái lợi thế gian mà quên hẳn đường về..
  6. Đừng biến chùa thành khu du lịch, đông người đến sẽ ô hợp mất thanh tịnh. Chỗ nào có lợi ích là chỗ đó sẽ bị chiếm hữu. Hãy cố gắng gầy dựng ngôi chùa thành một đạo tràng thuần tuý tu học. Còn những việc khác con phải xem là thứ yếu!
  7. Đừng biến chùa thành nghĩa trang và cả đời con chỉ loanh quanh trong việc độ đám. Đạo Phật là để giác ngộ và đem lại hạnh phúc cho chúng ta ngay trong thực tại. Hãy dạy cho Phật tử thấy rõ lý vô thường, vô ngã để buông xả bám chấp. Riêng con đừng lấy phương tiện làm cứu cánh.

Dặn dò xong, Thiền Sư viên tịch. Đệ tử làm theo di nguyện của thầy, sư tiếp tục ẩn cư.
Trước khi tịch, sư để lại bài kệ:

“Pháp vốn không gốc, ngọn.
Không pháp cũng không tâm
Sống chết sương ngọn cỏ
Thẳng tới đất vô sanh.”

Thiện Tâm

“BÀI Di NGÔN 2”
Có Một Nhà Sư Cũng Di Ngôn :

1- Tuỳ duyên tuỳ thuận mà hoằng pháp lợi sinh .Tổ chức hay Tôn Giáo là gì đi nữa ,tất cả đều do duyên mà hình thành , hay là tan rã . Học Vị hay Địa Vị tự có giá trị riêng , là những yếu tố có thể giúp thêm khả năng để thành tựu được nhiều công việc tốt .
Người có Địa Vị Bằng Cấp , hay dẫu không có Địa Vị Bằng Cấp, mà tâm vẫn thường ngã mạn kiêu căng Ỷ quyền cậy thế nhũng nhiểu bức hiếp người , thì sẽ tạo báo chướng , phiền não và nghiệp chướng đoạ lạc . Có Học Vị Địa Vị mà khiêm hạ từ tốn, công tư phân minh thì càng dể thành tựu được công đức , lại tinh tấn tu tập , dẫu có gặp Diêm Vương thì Diêm Vương cũng hoan hỷ mỉm cười thân thiện .

2- Trong tinh thần “ Thượng Cầu Phật Đạo , Hạ Hoá Chúng Sanh “ Hoá độ tuỳ cơ duyên không phân biệt đẵng cấp : Quyền Quý hay Hèn Mọn ,Giàu Sang hay Bần Hàn . Khế cơ khế lý chuyển hoá diệu dụng đưa người vào Phật Pháp thiện lương đạo đức . Theo năng lực chuyên môn của người mà khuyến hoá hay kết hợp nhằm thực hiện những việc làm lợi lạc xã hội nhân sinh .

3 – Sự cúng dường của Thiện Tín Phật tử là gieo hạt phước điền nhân lành với Tam Bảo , đồng thời cũng là bổn phận của người Phật Tử tại gia . Cúng dường nhằm hưng thịnh Tam Bảo Đạo Pháp . Cúng nhiều cúng ít là tuỳ tâm
Tuỳ hoàn cảnh năng lực của tín chủ, cúng dường với tâm chân thành đúng Pháp thì đều sinh phước lành . Tuỳ vào sự việc nhu cầu Phật Sự lớn nhỏ ,mà sự cúng dường và sự Nhận Lảnh tương thích nhằm Hoàn thành công việc Phật Sự Nhằm để có lợi lạc lớn nhất cho Phật Pháp . Nên khuyến tấn Phật tử phát tín tâm cúng dường đúng chánh pháp. Người Tu Sỹ Phật dạy không được đa cầu hoại tín tâm của tín chủ . Lại phải trau dồi Ngũ Minh tự lợi lợi tha , phát Bồ Đề Tâm cứu khổ ban vui , làm an ổn giúp đỡ những khốn khó trong cuộc đời .

4- Chùa lớn , chùa nhỏ hay am cốc , Đồ chúng nhiều hay ít . Độc cư , độc hành, hay trú tại bất kỳ nơi nào .Nếu còn tham đắm còn ngã chấp sở hữu . Thì đều dẫn đến sự trói buộc trong phiền nảo, tranh chấp và bị sự mê lầm , Sự dẫn dụ của những ngoại lực dẫn đến những lầm lỗi sa đoạ tác hại cho bản thân và có thể cả xã hội .
Ngược lại Đồ Chúng nhiều , Già Lam trang nghiêm rộng lớn , quy tụ được nhiều người tu tập , tổ chức được sự kiện tầm cở phát triển Đạo Pháp , sự Chân Thiện Mỹ , lợi lạc cho Cộng Đồng thì rất nên cần có những yếu tố này .

5- Chùa là nơi Tứ Chúng cùng nhau tu tập theo tinh thần lục hoà cộng trụ và hành thiện hoằng pháp lợi sanh , cũng là nơi Lan Nhả để Thập Phương tìm về thư dưỡng tinh thần .
Người chưa có duyên với Phật Pháp , chưa hiểu đạo thì tạo duyên lành cho Họ học hiểu thực hành giáo giáo pháp . Người đã có duyên với đạo là Tín đồ rồi thì tăng thượng duyên , khuyến họ tu tập trí tuệ ,hành thiện tạo công đức phước lành .
Tất cả hữu vi pháp đều nằm trong sự “ Thành Trụ Hoại Không “ Bên cạnh sự hoằng pháp lợi sinh , phải luôn khuyến hoá cùng nhau tinh tấn tu tập , nghiêm trì tịnh giới , thể dụng viên thông , thì Phật Pháp và Già Ngôi Lam chốn Thiền Môn mới hưng thịnh Hải Chúng mới An Hoà cữu trụ vững bền .

6- “ Tất cả Pháp đều là Phật Pháp “ Phương Tiện dẫn đến Cứu Cánh . Cứu Cánh làm định hướng năng lực cho Phương tiện . Tánh Tướng Thể Dụng đều viên dung . Không chấp trước vướng mắc vào một Pháp nào cả , Dụng tất cả Pháp thành Chân Pháp , làm lợi lạc an lành cho Chúng Sanh , cho Đạo Pháp .
Pháp vốn như nhiên vậy , Chánh Tà do Tâm dụng . Như ngọn lữa kia nấu thức ăn ngon bổ , sưởi ấm người giá lạnh hay huỷ diệt thiêu đốt. Đều là do duyên ,do người sử dụng cả .
“ Người Tà dùng Pháp Chánh, Pháp Chánh lại thành Tà.
Người Chánh dùng Pháp Tà , Pháp Tà lại Thành Chánh “

Lại xuất kệ rằng :
Tâm Pháp đồng quy thiện
Thể tướng dụng như nhiên
Chẳng Sinh chẳng chi Diệt
Pháp Tự tại chơn truyền

Thái Huyền 9/2 Giáp Thìn .

Fb: Chùa Quán Thế Âm .

MỘT BIỂU TƯỢNG THIỆN LƯƠNG TRONG NGHỆ THUẬT

Từ nghệ thuật, có những nhân vật bước ra đời sống. Từ đời sống, cũng có vài con người đi vào nghệ thuật. Nhưng trở thành hình tượng trung tâm, biểu tượng cho sự thiện lương tuyệt đối, không gợn chút bụi trần, có lẽ ngoài Đức Phật, là sư Minh Tuệ.


MỘT BIỂU TƯỢNG THIỆN LƯƠNG TRONG NGHỆ THUẬT


Nói như vậy, không phải là để so sánh hay nâng tầm, thánh hoá, Phật hóa sư Minh Tuệ. Mà đây là một sự thực đang diễn ra ngay lúc này trong đời sống nghệ thuật đương đại.

Phẩm cách và giới hạnh của ông đã khiến bao trái tim rung lên những cảm xúc triền miên khó tả. Thân hành và bước đi của ông đã khiến cho người ta phải suy nghĩ về cuộc đời. Cuộc sống này có ý nghĩa gì? Thế nào là hạnh phúc? Hàng loạt câu hỏi cứ hiện lên trong những khối óc biết suy tư. Dường như, có một sự đảo lộn trong những nhận thức đã có trước đó.

Người đời cứ chạy theo cuộc sống, bị nó quay cuồng, nó nhấn chìm chúng ta vào vòng xoáy danh lợi, tiền bạc; được mất, hơn thua. Thế rồi, khi người ta có trong tay tất cả những thứ mong ước ấy, là lúc nhận ra mình bất hạnh. Niềm vui chẳng thấy mà chỉ thêm phiền não, bất an. Lại có người tự dối lòng, rằng mình luôn thanh thản. Kỳ thực, đó chỉ là sự trấn an do sự thanh thản ấy đang thiếu vắng ở trong lòng.

Và có một thời, người ta nói về hạnh phúc nghe có vẻ triết lý, rằng “hạnh phúc là đấu tranh”. Nghe hay và có lý lắm. Nhưng có lẽ quan niệm này được chấp nhận do suốt một thời con người phải sống trước những lựa chọn, lựa chọn sinh tồn, lựa chọn tư tưởng, lựa chọn giai cấp…

Đến khi sư Minh Tuệ xuất hiện, người ta mới nhận ra, hạnh phúc là buông, hạnh phúc là khi không có gì. Sư Minh Tuệ không phải là người “phát kiến” ra điều này nhưng chính ông là người tiêu biểu hiện thực hóa điều này; ông như một minh chứng sống động và cụ thể cho những tư tưởng, triết lý mà Đức Phật đã tuyên thuyết cách đây gần 2600 năm.

Đó là lí do ông trở thành nguồn cảm hứng bất tận, làm nên những xúc cảm mãnh liệt, cứ lớn dần và đi tiếp trong tâm hồn của người nghệ sĩ. Không chỉ có vậy, ông đã nhen nhóm tình yêu thương trong tất cả những người mà trước đây không mấy quan tâm đến tha nhân và hiện thực cuộc sống; thôi thúc họ phải viết về ông, phải bộc lộ những tâm tư về ông, như một cách giải tỏa, giải thoát những điều được giấu kín trong thế giới nội tâm của họ bấy lâu nay, cho dù viết có vụng về hay vấp váp, điều đó không mấy quan trọng.

Ông đã cộng hưởng lòng bi mẫn vào những trái tim vốn đã giàu lòng nhân ái khiển họ thêm thổn thức, dâng trào những xúc cảm êm đềm, trong mát, ngọt ngào.

Và như thế, người viết văn, kẻ làm thơ. Lời hay ý đẹp cứ tuôn trào tạo thành những dòng chảy len lỏi vào mọi ngóc ngách của cuộc sống. Hàng trăm bài luận, hàng ngàn bài thơ và còn nữa. Có lẽ cũng mới là sự bắt đầu.

Nghệ thuật đâu chỉ có văn chương, hội hoạ cũng không thể đứng ngoài cuộc trước cơn gió thiện lành. Sức lan tỏa của lòng từ bi, của hương đức hạnh đã làm nên bao bức tranh tuyệt mĩ. Tôi thật sự ấn tượng trước những bức họa này! Mỗi tác phẩm là một cảm xúc, một thế giới rất riêng của người nghệ sĩ, và cũng chẳng giống nhau trong tâm người thưởng thức. Phải thừa nhận rằng dường như chính cái cà sa y phấn tảo của sư nó như rất hợp với hội hoạ, nó như miền đất màu mỡ để những họa sư thỏa sức mà canh tác, cải tạo, trình diễn tài năng của mình. Thật thích thú và khâm phục!

Và thời trang, họ cũng không chịu đứng im, họ đã lên tiếng bằng hàng loạt kiểu mẫu mang màu sắc, phong vị của y phấn tảo. Nói chính xác hơn, nghệ thuật này càng có nhiều cơ hội để diễn trình. Bỏ qua yếu tố thương mại và lợi nhuận, thì chính thời trang đã khiến y phấn tảo bay xa hơn, cao hơn. Nó đã có mặt trên nhiều quốc gia và vùng lãnh thổ. Rõ ràng, đó chính là thông điệp giá trị, ý nghĩa mà chỉ có sư Minh Tuệ mới mang lại được.

Viết đến đây, tôi chợt nhớ đến một luận điểm quan trọng trong tu Phật, đó là “tu là bỏ tất cả, bỏ tất cả là được tất cả, được tất cả là không được gì hết”(*). Rõ ràng, sư Minh Tuệ chính là hiện thân triết lý cao thâm này, vì tâm ông đã đạt trạng thái như vậy. Vô cầu, vô trụ, vô chấp.

Một chữ, BUÔNG !


——
Chú thích:
(*) “được tất cả là không được gì hết”: tức hoàn toàn thanh tịnh, không chấp trước bất cứ điều gì.
@ Hình các tác phẩm hội hoạ: mượn từ trên mạng. Mong các họa sĩ sáng tác lượng thứ.
——
Nha Trang, 08/06/2024
Nguyễn Thanh Huy

Du Tăng Dừng Bước

Fb Larry De King

Hôm nay mọi người đã biết đoàn du tăng trên đường về núi Kim Phụng, Huế thì đã dừng lại. Đang nửa đêm công an có mặt để tách đoàn ra, đưa về cơ quan an ninh và buộc không được đi khất thực nữa, bao gồm cả thầy Minh Tuệ.

Gần 1 tháng qua, trái với dự đoán của 1 số người, đoàn du tăng đã tăng lên nhiều về số lượng, cùng lúc là hàng chục ngàn người mến mộ thầy đi theo, quả thật gây ra rất nhiều khó khăn cho xã hội.


Giải tán đoàn là điều phải đến, cũng là ý nguyện của thầy Minh Tuệ, người thích được một mình với những bước thong dong trong chánh niệm.

Nhưng cái cách chính quyền giải tán có gì đó không quang minh chính đại, có phần nào đó bạo lực khi đang đêm cho công an xông vào đưa đi và buộc các du tăng, gồm cả thầy, không được làm hành khất nữa.
Đã 50 năm hòa bình có mặt trên quê hương, chính quyền không cần thiết phải cư xử như thời chiến. Có nhiều cách để giải quyết thuận lòng người hơn. Ví dụ đại diện chính quyền có thể đến nói chuyện với thầy Tuệ cùng đoàn du tăng một cách ôn hòa, danh môn chính phái. Chắc chắn thầy Tuệ sẽ đồng ý, vì bao ngày qua ai cũng thấy thầy khá mệt mỏi với đám đông người yêu mến vây lấy thầy mọi nơi mọi lúc, đến nỗi thầy không còn không gian riêng để hành trì tu tập.


Loạt phim bộ “Bước Chân Minh Tuệ” đang hấp dẫn từng ngày bỗng dừng đột ngột làm người xem ngẩn ngơ tiếc nuối. Thầy đi ẩn tu như hạc vàng thương nhớ, một thuở trần gian bay lướt qua.

Dù chỉ lướt qua, nhưng kẻ hành khất đầu trần chân đất ấy đã để lại rất nhiều niềm vui, lòng kính mến và bài học lớn cho hàng triệu con người.
Những bước chân thong dong ấy đã thắp lên ngọn lửa của Chân tu và Chánh pháp, soi sáng cho rất nhiều người, giúp họ phân biệt được chân – ngụy, chánh – tà mà từ lâu rất nhiều người Phật tử hoang mang, bị dẫn dụ vào vòng xoáy của những câu chuyện phước – tội, nhân – quả rất phi Phật pháp.

Hạnh kham nhẫn và lòng từ bi gần như tuyệt đối của thầy đã làm chấn động lòng người, tạo sức hấp dẫn ghê gớm, làm cho rất nhiều người mong muốn noi theo và tự nguyện tham gia đoàn khất thực. Nhiều người phê phán các vị khất sĩ này là ăn theo, nhưng mình thì không. Hầu hết trong số họ đều có căn tu, nhưng chưa đủ đạo lực để tự tu, và cần một vị thầy để đủ can đảm mà bước vào hạnh nguyện. Hy vọng các vị học được vài điều ở thầy và tiếp tục con đường riêng của mình. Ngày nào các vị còn giữ giới hạnh, đi khất thực, không giữ tiền, ngày đó các vị luôn được yêu mến như thầy Minh Tuệ vậy.

Không ai ngờ một vị tu sĩ nhỏ thó, gầy gò, áo quần đầy mảnh vá, với những bước chân trần lại có sức hút mãnh liệt. Điều đáng vui mừng là có nhiều người anh em Thiên Chúa Giáo và một số linh mục cũng yêu mến thầy. Họ gặp nhau ở điểm yêu thích đơn sơ mà phẩm hạnh, biết thiểu dục tri túc, có lòng từ bi và buông bỏ như Ngài Jesus từng làm của 2000 năm trước.


Chính quyền đã làm xong phần mình, dù có xấu xí nhưng hợp với tình hình hiện tại. Quả bóng hiện giờ đã nằm ở phần sân của giáo hội PGVN. Chính sự tha hóa của giáo hội là một nguyên nhân quan trọng dẫn đến hiện tượng Minh Tuệ. Ngày nào các vị còn nhắm mắt bảo vệ những tu sĩ thất giới, tham đắm tiền bạc, cùng những bài giảng phản khoa học, phi Phật pháp, dùng tội phước, nhân quả sai lạc để hù dọa những người Phật tử còn kém hiểu biết, ngày đó các vị còn đối mặt với làn sóng bất mãn của xã hội.

Thầy Minh Tuệ đã dừng bước một cách không mong muốn cũng như cách thầy vô tình nổi tiếng. Nhưng dư âm thầy để lại còn rất lớn. Thầy là tiếng chuông vang pháp giới, cảnh tỉnh rất nhiều người dân Việt, từ trí thức đến bình dân.

Nhiều người lo lắng cho thầy những ngày sắp tới. Mình thì không. Một người đã bỏ hẳn tham sân si, đoạn tuyệt mầm sợ hãi, kể cả cái chết thì còn gì để lo lắng. Thầy đã đạt đến thánh quả? Tùy định nghĩa và nhận xét ở mỗi cá nhân. Nhưng nếu còn phàm thì thầy Minh Tuệ là một phàm tăng xuất chúng.

Cầu chúc thầy tiếp bước trên con đường của an nhiên tĩnh tại. Cảm ơn thầy đã tạo niềm cảm hứng thiện lành cho hàng triệu người Việt ở mọi giới thật đúng lúc, khi niềm tin xã hội đang lao dần xuống đáy vực.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

SƯ MINH TUỆ CÙNG ĐOÀN ĐÃ BIẾN MẤT

HÀNH TRÌNH #3-6

Alex Alpha

Đêm qua trong giấc mơ, tôi đang xuất thần bay lượn quanh vùng Tịnh Độ thì bỗng thấy một vì sáng trắng vút tới truyền âm: ta đi đây Alex. Tôi mới hô lên: từ từ đã … thì bóng sáng vụt mất.

Tôi giật mình tỉnh lại trong đêm, điều hòa vẫn chạy mát rượi, có chuyện gì đâu nhỉ. Thì sáng hôm sau có tin đồn là rạng sáng nay lúc 3h, sư Minh Tuệ cùng những sư trong đoàn đã được di chuyển theo một phương thức bí mật. Và khi bình minh ló rạng, những youtuber đã chờ sẵn đều ngơ ngác như những đứa trẻ đi tham quan bị lạc cô giáo. Và cũng là những đoạn live, nhưng lần này là sự vắng bóng. Tin tức được lan truyền đi rất nhanh.

Đây là khoảng trống ai có thể lấp đầy. Quảng Trị vẫn thể hiện là nơi đất thép, nơi những mảnh bomb và các tử sĩ đã nằm xuống. Huế vẫn là nơi kinh thành đầy bí mật. Đất thần kinh xứ Huế là một con phượng, cùng song hành với con rồng ở Thăng Long. Thế đất phong thủy này ngàn năm xưa đã hình thành, và lịch sử đã chứng minh. Rồng đại diện cho những gì chính quy. Trong tử vi chính là Tuế Hổ Phù luôn đi cùng Long Trì. Còn Phượng Các thì hay đi với Thiên Mã gọi là Mã Phượng, Mã chủ về bôn ba long đong, gặp Phượng mới thành. Mã Phượng là như kiểu cá chép hóa rồng. Cá chép cũng gian nan bôn ba, đến ngày mới vượt vũ môn hóa Rồng. Thì con ngựa cũng long đong, đến ngày mọc cánh phượng bay lên. Cho nên Mã Phượng đại diện cho sự thành công của phản cách, kiểu anh hùng cách mạng.

NGƯƠI THÌ BIẾT CÁI GÌ

Chúa Nguyễn Ánh cũng chính là con ngựa long đong như vậy, 16 tuổi bị tan cửa nát nhà, phần mộ tổ tiên bị đào bới. Sau này trải qua muôn đắng ngàn cay mới lên ngôi báu, có trò gì mà ngài chưa biết. Khi quần thần nêu ý kiến là đóng đô Thăng Long. Chúa Nguyễn Ánh cười ha hả nói: ta đây trải qua muôn đắng ngàn cay mà hóa Phượng Hoàng, đất Long thành là cốt rồng, đâu hợp với ta. Đất Huế nằm trên cốt phượng mới là nơi đắc địa cho vương triều. Có vị quan lại thưa: đất Huế nhỏ hẹp quanh co lắm Chúa Công. Chúa Nguyễn Ánh quắc mắt: ngươi đọc mấy cái sách phong thủy trôi nổi thì biết cái gì. Sơn mạch dài mỏng, thì thế đất phải nhỏ hẹp mới kết tụ được nhỏ như đuôi phượng, nếu thế đất dàn trải làm sao tụ được khí. Vị quan kia lạy sụp xuống: Hoàng thượng anh minh, Nguyễn triều thiên thu vạn đại ạ. Chúa Nguyễn Ánh lại cười khẩy: ha, làm gì có cái gì là thiên thu vạn đại, thiên thu vạn đại thì làm gì đến lượt ta, ngươi biết cái gì mà nói, hãy sống như thực tại đang là đi. Triều đình bàn tán xôn xao, công lực của Thánh thượng quả thực không hề đơn giản. Vậy sao năm xưa ngài lại dẫn quân Xiêm vào Đại Việt vậy nhỉ.

Chúa Nguyễn Ánh vểnh đôi tai rồng nghe được rồi ngài từ tốn trả lời: ta dụ bọn nó qua đây để chúng bị tiêu diệt thôi, ta nhìn tướng bọn chúng thì đánh đấm cái gì. Triều thần lại phục xuống: Thánh thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế ạ.
Chúa Nguyễn Ánh mới đứng dậy phất hoàng bào nói với triều thần: các ngươi chịu khó học thêm đi. Ta sẽ không cấm lớp học thêm nữa.

Và thầy cùng tăng đoàn đã biến mất trong đêm Huế, dưới chân núi Kim Phụng. Sư Minh Tuệ đã phát tướng mắt phượng, tức là đuôi mắt kéo dài ra sau mà không xen cắt nhau, đuôi mắt của sư Minh Tuệ còn kéo song song và mở rộng như đuôi công xòe ra. Phượng thì thực sự chưa ai nhìn thấy, nhưng công cùng họ nhà phượng, nên tôi đoán đuôi phượng sẽ giống như đuôi công. Bằng chứng là đuôi Khổng tước cùng họ Công Phượng trong Kungfu Panda cũng giống giống thế thôi.

HẠC TRẮNG PHƯỢNG VÀNG

Sư Minh Tuệ ngày xưa khi chưa tu tập đã là con hạc. Hạc đại diện cho tầng lớp nhà nho ngày xưa, có học vấn, và thanh cao. Hạc chỉ thoắt ẩn thoắt hiện trong rừng tùng núi trúc. Hạc cũng là một trong ngũ đại cao thủ của Kungfu Panda. Với đôi chân dài khẳng khiu, cổ dài, đầu nhỏ, và đôi cánh xòe ra ôm lấy nồi cơm điện. Thầy chính là Bạch Hạc. Bạch hạc thì luôn có viền đen, do bố cục âm dương cân bằng. Ngày cuối cùng trên áo của sư Minh Tuệ và các sư đi cùng xuất hiện rất nhiều màu đen, màu đen nếu không phải là tang tóc thì là đêm đen huyền bí. Thực ra tang tóc cũng là đi vào đêm đen. Đen đi, thì còn trắng ở lại thôi, và người ở lại buộc khăn trắng tưởng nhớ. Khăn trắng đó là khoảng trống còn ở trần gian.

Khi thầy đi tu, sau 6 năm giữ Hạnh Đầu Đà, cốt thân đã hóa thành Phượng, nên mắt Phượng trổ. Chỗ đuôi mắt này gọi là ngư vĩ tức là đuôi cá. Tướng pháp hay xem hôn nhân chỗ này. Thường thì mọi người cũng có nếp nhăn, nhưng nó dài ngắn, đứt đoạn lung tung, và nó bắt chéo lên nhau. Như thế nào là đẹp, thì sách cổ nói là mắt phượng thì đẹp. Mà mắt phượng là như thế nào, là như các nghệ sĩ kinh kịch hay vẽ đuôi mắt dài chính là mắt phượng. Tuy nhiên, ngoài đời chưa từng thấy. Hồng trần chúng ta là cái thung lũng tươi đẹp, nhưng do con người dẫm đạp lên nhau mà thành thung lũng khổ đau, làm gì có mắt phượng mà biết nó như nào.

Đến khi sư Minh Tuệ xuất hiện thì tôi khẳng định các nhà xem tướng mới có ví dụ cụ thể như nào là mắt phượng. Và họ được chứng thực không phải là không có nếp nhăn, mà nếp nhăn đó chạy dài suôn thẳng thanh thoát không gặp cản trở, thì đó là tướng đẹp. Kiểu chạy như đuôi mắt của sư Minh Tuệ thế hiện sự khai phóng giải thoát. Có nghĩa là đôi mắt đó nhìn nhân sinh thực sự cái gì cũng thấy hợp lý, nghe lời gì cũng thành chân ngôn, thấy cảnh nào cũng là tiên cảnh. Mà đuôi mắt đã vươn thoát ra sau, nó lại còn vuốt lên cao nữa cơ, chứ nó không vuốt xuống, lại càng thể hiện sự phi thăng.

Mà nay cốt phượng đến địa danh Kim Phụng thì đương nhiên phải có biến xảy ra. Ngày xưa khi Bàng Thống tiến quân đến gò Lạc Phượng mới hỏi thư ký: đây là đâu ? Kính thưa tướng quân, đây là gò Lạc Phượng ạ. Bàng Thống mới giật mình: nick name của ta là Phượng Sồ nay lại đến gò Lạc Phượng, phục ngâm phục ngâm rồi. Ba quân, rút lui. Tiếng của Thống chưa dứt thì hàng vạn mũi tên từ trên không trung bay tới. Những mũi tên mang theo oán và nghiệp từ vô lượng kiếp. Bàng quân sư chính thức nằm lại đất đó. Đây cũng chính là lý do mấu chốt để Lưu Bị dẫn quân phạt Xuyên để báo thù cho quân sư, nhân tiện đã sáng lập ra cơ nghiệp chia ba thiên hạ. Ta là vì báo thù cho quân sư mà thôi, chứ công danh phú quý với ta như mây nổi. Ngươi đóng cửa vào giúp ta, gió quá gió quá, mây của ta bay hết bây giờ.

Thực ra thì cao xanh không bao giờ đưa thầy Minh Tuệ đi bí mật trong đêm, kể cả là bằng trực thăng mà không báo trước cho bà con. Trời cao đã gửi gắm thông điệp từ cuối năm 2023 vào một bài hát mà không mấy ai nhận ra. Thời điểm cuối 2023 sư Minh Tuệ tuy đã lộ danh nhưng chưa nổi danh thiên hạ như bây giờ.

Khi tôi nghe các tiktoker ghép bài hát vào clip sư Minh Tuệ cùng đoàn người, tôi đã lạnh sống lưng thốt lên: thôi xong rồi.

LỜI BÀI HÁT TIÊN TRI

Tác giả bài hát cũng tên là Tú.
Tên bài hát: Lướt Sóng Đạp Mây
Ca sĩ: Thiên Tú
Sáng tác: Thiên Tú
Album: Lướt Sóng Đạp Mây (Single)
Ngày ra mắt: 30/11/2023
Thể loại: Việt Nam, V-Pop

Đi về đâu đôi bàn chân chai sần
Vì ngày xưa bước qua những niềm đau
Riêng mình ta cô độc bao tháng năm
Gió sương phong ba nhiều khi không thể đếm
Rồi đôi lúc ta ngã gục nhưng chẳng thể khóc
Trách than số trời
Vẫy vùng từ trong hố sâu sóng đời xô ta chới với
A2
Qua nhiều năm phiêu bạt nơi phong trần
Từng nhiều phen ngã đau nên nhận ra
Con người ta vì lợi danh gấm hoa
Sẽ quên đi mau tình thân hay bằng hữu
Ngàn câu hứa như gió thoảng
Thật thật giả giả trắng đen khó tường
Âm thầm trong đêm bước đi
Đi về một nơi không có khổ đau
B1
Lướt sóng vượt ngàn hải lý
Theo mây vượt ngàn núi cao
Đi đâu để tìm ánh sáng nghĩa nhân cuộc đời
Chỉ muốn bay thật xa quên đi ngày qua đã từng
Đã từng buồn phiền khổ đau xin vùi chôn chốn đây
B2
Vẫn muốn có người sớm tối
Bên tôi cạnh tôi sẻ chia
Nhưng do nhiều năm thiếu vắng nên bây giờ ngại yêu
Đến lúc qua tuổi xuân
Thoi đưa bạc phơ mái tóc
Tương tư cả đời giờ đây
Đành ôm kiếp cô độc thôi
A1-A2-B1-B2
B3
Đường phía trước bão tố gập ghềnh khó đi
Đi đâu để tìm ánh sáng nghĩa nhân cuộc đời
Chỉ muốn bay thật xa quên đi ngày qua đã từng
Đã từng buồn phiền khổ đau xin hãy trôi như nước qua cầu
B4
Rồi từng đêm vẫn muốn một người kế bên
Nhưng do nhiều năm thiếu vắng nên bây giờ ngại yêu
Đến lúc qua tuổi xuân
Thoi đưa bạc phơ mái tóc
Tương tư cả đời giờ đây
Đành ôm kiếp cô độc thôi

Hãy cùng chiêm nghiệm lời bài hát mà cao xanh đã gửi gắm lời dự đoán tới chúng ta.

ĐI VỀ ĐÂU ĐÔI BÀN CHÂN CHAI SẦN. OK, điển hình nhất của sư Minh Tuệ chính là đôi bàn chân. Sư được mệnh danh là thiên hạ đệ nhất khinh công, và sau này khi mất sẽ có xá lợi chân. Đôi bàn chân của sư đã trở thành cảm hứng bất tận, và có nghệ nhân đã lên hình đôi bàn chân này.

Đây gọi là bước chân kim cương đi trên con đường kim cương.

RIÊNG MÌNH TA CÔ ĐỘC BAO THÁNG NĂM. Chính là thời kỳ sư cô độc 6 năm, tự tu trong rừng mưa nhiệt đới gió mùa ẩm khổ hạnh tạo nên một cốt phượng bằng kim cương bất hoại.

GIÓ SƯƠNG PHONG BA NHIỀU KHI KHÔNG THỂ ĐẾM. Đếm làm sao được, có đếm rồi cũng quên. Mà sống trong thực tại như là thì đếm làm cái gì.

TA NGÃ GỤC NHƯNG CHẲNG THỂ KHÓC. Lúc mới tập ngủ ngồi thì có lúc sẽ ngã gục nhưng không thể khóc vì quá mệt, nước mắt chảy ngược ra sau thành đôi mắt phượng danh bất hư truyền sau này.

Trải qua sóng gió cuộc đời, sư đã nhận ra à cuộc đời có thế mà thôi. Bao năm chìm nổi hồng trần cũng thế mà thôi.

ÂM THẦM TRONG ĐÊM BƯỚC ĐI. ĐI VỀ MỘT NƠI KHÔNG CÓ KHỔ ĐAU. Đây chính là trong đêm đã lặng lẽ biến mất. Thực ra chúng ta biết là sư muốn ẩn tu từ Đèo Ngang rồi. Nhưng với cốt phượng thì có chữ ngang không bay được. Cho nên phải đến chân núi Kim Phụng, thì phượng hoàng mới cất cánh. Và Phượng Hoàng đã cất cánh lúc 3 giờ đêm. Có những nhân chứng nói là loang loáng nhìn thấy ánh đèn trong đêm, nhưng chưa hiểu vì sao, chỉ sáng ra mới biết.

Dãy Trường Sơn hùng vĩ là nơi đào tạo thiên hạ đệ nhất hùng binh, trình độ tác chiến thời đỉnh cao là top 1 của thế giới chứ không phải chuyện đùa.

RỒI TỪNG ĐÊM VẪN MUỐN MỘT NGƯỜI KẾ BÊN
NHƯNG DO NHIỀU NĂM THIẾU VẮNG NÊN BÂY GIỜ NGẠI YÊU
ĐẾN LÚC QUA TUỔI XUÂN
THOI ĐƯA BẠC PHƠ MÁI TÓC
TƯƠNG TƯ CẢ ĐỜI GIỜ ĐÂY
ĐÀNH ÔM KIẾP CÔ ĐỘC THÔI

Người kế bên đây chính là Tiểu Ngã. Đây là giây phút xa lìa Tiểu Ngã và hòa cùng Đại Ngã mênh mang trong vũ trụ của hành giả. Hành giả ngày xưa bâng khuâng vẫn nghĩ rằng ôi ta cô độc thế giữa chốn mênh mang này, là do hành giả chấp vào Tiểu Ngã. Đến khi hành giả chợt nhận ra, ta chính là toàn thể vũ trụ mênh mang này. Toàn cõi mênh mang này thu lại chỉ là 1, mà nở ra là vô số kể.

Hành giả ban đầu đi tìm sự cô độc thoát đời, mà cuối cùng nhận ra ta cũng là đời mà đời cũng ở trong ta, liền không chạy trốn Tiểu Ngã nữa.

Trên diễn biến thực tế, thì tôi nghĩ rằng những người đi theo sư Minh Tuệ sẽ được trả về gia đình, yêu cầu tìm cách tu tập phù hợp hơn. Sau này những người đó kể lại thì chúng ta sẽ biết được đêm qua Phượng Hoàng đã cất cánh trên bầu trời Cố đô Huế như thế nào.

Còn như bài hát dự đoán về sư Minh Tuệ. Cuối cùng vẫn là hai chữ Cô Độc. Mà sư xuất hiện thì người dân sẽ vây quanh, không thể nào để sư Cô Độc được. Hai chữ Cô Độc này hàm ý gì đây. Sẽ cô độc giữa biển người, hay sẽ biến mất thực sự trong mắt nhân gian.

Còn về đắc đạo thì gần như khẳng định sư sẽ đắc Chánh Quả, chỉ là lúc nào và bao lâu thôi. Nói như Nhà Phật thì sư đã được ấn ký để thành Phật trong tương lai. Con đường như thế nào là tùy duyên tùy nghiệp và tùy sự tinh tấn của sư.
Tôi cũng hi vọng sư sẽ được ẩn tu một thời gian rồi xuất hiện trở lại. Nhưng tôi nghĩ với công lực hiện nay của sư mà ẩn tu thêm thì sau này tiến cảnh sẽ không thể tưởng tượng nổi. Lúc mà đã lên đến tầng Thái Thanh Cảnh, trên nền trời xanh chỉ thấy thoắt ẩn thoắt hiện bóng vàng mà thôi, đi theo bộ hành làm sao được nữa.

Thực ra khi mây vấn cả bay đầy trên bầu trời Huế. Bạn có biết mây vấn cả là gì không. Và những Cẩm Y Vệ đeo đao ngược tới thay thế dần các vệ sĩ, và cách ly đám đông hàng ki lô mét, thì con nhà binh đều đoán được chuyện gì sắp xảy ra. Cộng với vạt áo nhiều màu đen của các sư vào sáng ngày hôm qua, thì chuyện xảy ra là tất yếu mà thôi.

Trình độ tác chiến của Thiên hạ Đệ nhất Hùng Bang ở sa mạc và núi đá trơ trọi thì tôi không biết, nhưng tôi nghĩ vẫn là số 1 thế giới ở khu vực rừng già duyên hải.

Sư đã đi trên hành trình từ Tịnh qua Thiền và bây giờ bước vào chữ Mật.

Chúc sư Minh Tuệ chân cứng đá mềm, và chúc toàn thể các fan của sư ngày càng tinh tấn trên đường đạo, và sớm thành công viên mãn.

Khi có thông tin về sư, tôi sẽ tiếp tục lên bài.

Sẽ quay trở lại, hay mãi mãi biến mất ?
Chúng ta hãy cùng chờ xem.

thichminhtue #daudaminhtue #suminhtue