Lý giải vì sao người Bắc Âu không màng”nhà lầu, xe hơi'” nhưng vẫn hạnh phúc!

Người Việt cần đọc
19/5/2024

“Thực phẩm không thể không ăn, nhưng không nhất thiết phải ăn quá ngon.
Tiền không thể không có, nhưng không nhất thiết phải có quá nhiều” – đó là quan niệm của người Bắc Âu.
Đan Mạch – Thiên đường cho người dân và doanh nghiệp
Thụy Điển – Thành công mỹ mãn với chế độ người lao động chỉ làm 6h/ngày,
Hoặc
Phần Lan – Nền giáo dục “không giống ai”, cấm thi cử, bài tập nhưng học sinh vẫn giỏi giang…
Điểm chung của các quốc gia này là gì?
Đó là tất cả đều đến từ một cùng khu vực trên thế giới – Bắc Âu.
Từ xa xưa, nơi đây là chỗ ở của những kẻ chinh phục vĩ đại mang tên Viking.Trải qua thời kỳ chiến tranh loạn lạc với vai trò những đất nước trung lập, giờ đây các quốc gia Bắc Âu đang có những chuẩn mực khiến cả thế giới phải ngưỡng mộ:

  • Tăng trưởng kinh tế cao,
  • Chỉ số phát triển con người cao,
  • Người dân hạnh phúc nhất nhì thế giới…

Vậy, những xứ “thiên đường” ấy đã làm cách nào để vươn đến như ngày nay?
Tất cả nằm ở cách sống của con người nơi đây! Hãy thử tìm hiểu.
Không cần nhà lầu, xe hơi, tiền bạc chất đống… mà vẫn hạnh phúc. Người Bắc Âu sống tự nhiên, đơn giản mà hạnh phúc.
Nếu để ý một chút, bạn sẽ nhận thấy, các quốc gia ở Bắc Âu:
Không hề có nhà cao tầng,
Người dân ăn mặc rất mộc mạc,
Đi những chiếc xe cũ kỹ
Và ăn những món ăn đơn giản.
Sau 7 giờ tối, gần như trên đường rất yên ắng, không có cuộc sống “xa hoa” vào ban đêm, không có những dịch vụ cao cấp lãng phí kích thích sự thỏa mãn tiêu cực con người.
Có một cụm từ mà người Bắc Âu hay nhắc đến là:
“Chất lượng cuộc sống”.
Đất nước Thụy điển thì có câu châm ngôn:
“Tiền là thứ có thể để dành được còn thời gian thì không để dành được. Bạn sử dụng thời gian như thế nào thì nó sẽ quyết định chất lượng cuộc sống của bạn”.
Nếu có ai hỏi một người Bắc Âu xem giữa 2 sự lựa chọn:
Cuộc sống đầy đủ nhà cao cửa rộng, tiền bạc và xe hơi sang trọng.
So với cuộc sống có đầy đủ vợ chồng, con cái thì chọn phương án nào, anh ta có lẽ sẽ thiên về phương án thứ hai.
Bởi lẽ, thứ mà người Bắc Âu muốn chính là “Phẩm Chất”,
chứ không phải là “Vật Chất” trong cuộc sống.
“Nhanh một chút”,
“nhanh một chút!”.
Không, người Bắc Âu không làm vậy. Họ lựa chọn sống:
“Chậm Một Chút!”,
nhưng vẫn có thể tìm được hạnh phúc thực sự từ cách sống này.
Những con người
“Biết Sống” nhất thế giới của vùng Bắc Âu này, bí quyết ở sự:
“Đơn Giản”
Bắc Âu nằm ở vùng khí hậu khắc nghiệt nhất của thế giới.
Môi trường thiên nhiên hà khắc ở đây đã khiến cho thói quen tiết kiệm đã trở thành điều tất nhiên ở xứ này.
“Thực phẩm không thể không ăn, nhưng không nhất thiết phải ăn quá ngon.
Tiền không thể không có, nhưng không nhất thiết phải có quá nhiều”
Cuộc sống đơn giản của người Bắc Âu rất dễ để nhận ra, nếu bạn chịu khó để ý một chút.
Ví dụ
Trong cách ăn mặc, không cần phải diêm dúa, bạn sẽ thấy những người phụ nữ 70-80 tuổi Bắc Âu thường mặc áo khoác vàng nhạt kết hợp chân váy, đi giày nữ tính, khăn trùm đầu.
Nhìn họ vừa nữ tính vừa trang nghiêm nhưng cũng không mất đi vẻ cuốn hút.
Nếu nhà ai đó mới sinh em bé thì không cần phải tiệc tùng cầu kỳ, những nhà hàng xóm hay bạn bè đều sẽ mang những bộ quần áo cũ đã được giặt thơm tho đến cho em bé sử dụng.
Điều này đã trở thành một truyền thồng tốt đẹp lâu đời của con người xứ Bắc Âu.
•Bắc Âu không cần những đại lộ to rộng
Những con đường ở các quốc gia Bắc Âu thường hẹp hơn đường ở các quốc gia phát triền khác, phần lớn nó không phải những con đường thẳng mà là những ngõ, hẻm.
•Không cần phải khoe của
Người dân nơi đây không cần những siêu xe, mà chủ yếu sử dụng những loại xe ô tô cá nhân cỡ nhỏ. Thậm chí, rất nhiều người trong số họ đạp xe đạp đi làm.
Bảo vệ môi trường đối với người Bắc Âu đã không còn là một cụm từ theo “mốt” mà là một sự “cao thượng”, một việc tất nhiên cần làm.
Để hưởng đặc quyền hạnh phúc, họ đã làm việc năng suất nhất nhì thế giới như thế này đây!
Công việc chính thức của một người Bắc Âu khá nhẹ nhàng, ‘ngắn gọn’ .
Về thời gian làm việc.
Trong thời gian rảnh, dù có thể chọn làm thêm việc khác để kiếm thêm thu nhập, nhưng họ lại không làm vậy.
Người Bắc Âu chọn thưởng thức tách cà phê cùng bạn bè hoặc đơn giản là ngồi đọc sách.
Đến đây, đừng nghĩ rằng, người Bắc Âu suốt ngày chỉ biết uống cà phê.
Điều kiện tiên quyết để họ được hưởng một cuộc sống an nhàn như trên chính là do chính thái độ nghiêm túc, hiệu suất rất cao mà họ đạt được khi làm việc.
“Đừng suy xét đến thu nhập, trước tiên hãy hỏi mình thích gì, công việc mình phải thích thì mới làm tốt được nó” – đây là quan niệm của người Bắc Âu.
Vì thế, công việc đối với họ không phải là một sự:
“đau khổ, giày vò”.
Họ đơn giản là làm hết sức và rất tốt công việc mình thực sự yêu, được trả lương rất cao và từ đó sống hạnh phúc.
Để nâng cao hiệu suất, người Bắc Âu nghĩ mọi cách để sáng tạo và rút ngắn thời gian làm việc.
Nghe giống như đặc điểm của những kẻ:
‘lười nhưng thiên tài’
mà Bill Gates phải cất công tìm kiếm về cho Microsoft.
Đúng!
Và đây là điều mà mọi người dân Bắc Âu đều thấm nhuần chứ không chỉ một vài kẻ ‘lười nhưng thiên tài’ nào đó.
Từ đó, họ sẽ có nhiều thời gian hơn cho nghỉ ngơi hay cho cho gia đình.
Và chìa khóa tận cùng cho mọi hạnh phúc ở Bắc Âu là 2 chữ:
“Gia Đình”
Trong cuộc sống của người Bắc Âu,
gia đình rất quan trọng. Chỉ cần vừa có kỳ nghỉ là một gia đình Bắc Âu sẽ cùng nhau tận hưởng những ngày vui đùa,
cùng tắm biển, tắm nắng, trượt tuyết, cưỡi ngựa…
Trong gia đình, người chồng sẽ sẵn sàng hủy bỏ những buổi gặp gỡ ăn uống với bạn bè sau giờ làm để dành thời gian cho vợ con. Điều đầu tiên sau khi tan làm trở về nhà mà họ làm là trò chuyện, vui đùa, nấu ăn cùng vợ, con mình.
Cho dù ai đó có muốn làm thêm thì họ cũng phải chọn thời gian để tránh ảnh hưởng đến gia đình mình.
Ví dụ, người chồng sẽ chọn đi làm tăng ca vào lúc 3 giờ sáng bởi vì như vậy thì buổi sáng vẫn còn người vợ ở nhà dùng bữa sáng cùng các con. Như thế, người chồng sẽ chỉ bị mất khoảng 1 tiếng đồng hồ không thể cùng ăn sáng gia đình. Làm thêm giờ vào buổi sáng sớm, nghe thì có vẻ khó tin, nhưng điều này lại cho các ông ba có thêm thời gian vào buổi tối ăn tối cùng gia đình mình.
Điều cuối cùng, đối với người đàn ông Bắc Âu, gia đình và con cái không phải là nền tảng giúp người đàn ông tìm kiếm sự thành công nữa, mà chính là phần quan trọng nhất trong chất lượng cuộc sống của họ. Với họ, khoảnh khắc có lẽ là hạnh phúc nhất trong ngày chính là khi đứa trẻ của mình leo lên đầu, ôm lấy cổ ba chúng, hôn một cái và thủ thỉ nói:
“Chúc cha ngủ ngon nhé”.
Đây mới là cách đầu tư thông minh nhất nếu bạn muốn có cuộc sống hạnh phúc!

  • Cang Huỳnh lược dịch từ Le Saviez-Vous .

Vượt lên số phận

Chàng trai đẹp đẽ và thông minh đứng cạnh mẹ tại khuôn viên của tập đoàn IBM là Trần Tôn Trung Sơn, người đã tốt nghiệp đại học Harvard danh tiếng ngành công nghệ thông tin. Và nay con cũng đang làm việc cho tập đoàn này sau khi vượt qua kỳ thi có nhiều ngàn ứng viên tham gia phỏng vấn và Hội đồng giám khảo vòng cuối có 8 người xét tuyển.

Nay Sơn được thăng chức quản lý vùng ở Atlanta, tiểu bang GA, Mỹ. Con là một người khuyết tật và có ba mẹ là nông dân nghèo quê ở Quảng Trị, ven dòng Bến Hải.

Khi sanh ra, con có thân hình không bình thường, một bàn tay bị cụt lủn và chỉ có 2 ngón. Sanh con xong thấy mệt mỏi vì dị nghị và cũng vì mưu sinh, ba mẹ con đã bồng con khi đó 20 ngày tuổi, lên đường vào Sài gòn.

Ba năm liền cả nhà sống vô gia cư, trải chiếu trong công viên Tao Đàn để ngủ. Ban ngày con được gửi vô làng Hòa Bình tại bệnh viện Từ Dũ, ban đêm đón con về ngủ cùng. Và hy vọng một ngày kia sẽ cho con ăn học thành tài. Nhưng 7 năm sau, ba mẹ Sơn mới đủ tiền thuê phòng trọ cho cả nhà. Mà sau đó xin học cho con là cả một gánh nặng vì không trường nào nhận bé khuyết tật. Ba con phải gõ cửa từng trường cho tới khi Hiệu trưởng trường tiểu học Vạn Hạnh quá xúc động và nhận con.

Trường học cách 20 km, anh Trần Sơn phải xin làm ở một chỗ gần trường để đưa đón con. Tan trường, anh lại chở con trai đến nhà một cô giáo dạy trẻ khuyết tật cách đó 15 km để luyện viết chữ. Phải đến tận 9 giờ tối hai cha con mới về tới phòng trọ, ngày nào cũng vậy. Sơn phải tập viết bằng bàn tay không lành lặn. Đau đớn và khổ sở bao nhiêu cũng không làm con nản chí.

Cậu bé Sơn rất thông minh và chăm chỉ. Năm lớp 5, con là một trong 5 học sinh xuất sắc nhất Quận Tân Bình, thủ khoa khi thi vào lớp chuyên Anh Trường Trung học phổ thông chuyên Trần Đại Nghĩa, đậu vào Trường phổ thông Năng khiếu của Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh và trở thành học sinh xuất sắc của trường.

Không chịu lùi bước trước số phận, Sơn quyết tâm du học. Con nhận được học bổng 2 năm cuối cấp của một trường trung học tại Mỹ và lên đường. Tại Mỹ, con ráng học thiệt giỏi và tham gia rất nhiều hoạt động thiện nguyện tại châu Phi, dạy học cho trẻ em nghèo, gây quỹ giúp đỡ người vô gia cư. Và con nạp đơn vô Harvard để học đại học.

Bài essay của con có tên “Nhìn đời qua bàn tay” đã khiến cho Ban tuyển sinh phải rơi lệ, con được nhận học bổng toàn phần và học công nghệ thông tin:

“Khi còn là đứa trẻ, bàn tay này đã víu chặt mặt đất để giúp tôi cân bằng. Nó đã nắm chặt lại để giúp tôi có những cú đấm mạnh nhất khi chơi võ. Nó bám chặt vào thành chiếc xe đạp đua 4 bánh của tôi. Khi lớn lên, bàn tay này đã chịu đau đớn viết nên những con số, những nét chữ cho đến khi tôi có thể viết nên bài luận đầu tiên của mình về mẹ. Sau này, nó đã cầm bút để diễn tả những suy nghĩ tôi có trong đầu và giúp tôi giải những bài toán khó. Bàn tay duy nhất này đã từng tháo rời chiếc xe đạp của bố tôi ra để xem nó hoạt động thế nào, giúp tôi xoay tròn chiếc thước lên không trung giống như các nhà sư Thiếu Lâm, hay thích thú vẽ nên những bức tranh người quen. Nó đã cầm viên phấn khi tôi dạy toán cho trẻ em nghèo, gõ lên bàn phím khi tôi làm việc cho một công ty máy tính trong kỳ nghỉ hè, và nắm lấy tay của bất cứ ai tôi gặp…

Những chiếc ghế công viên đã trở thành ngôi nhà mới của chúng tôi, nơi hành trình của tôi bắt đầu. Bố tôi làm việc cả ngày trong nhà hàng, trên lưng vừa cõng tôi vừa rửa bát đĩa và lau chùi nhà vệ sinh. Đêm đến, hai cha con tôi ngủ trên bất kỳ chiếc ghế nào tìm thấy. Để giữ ấm cho tôi, bố tôi cởi áo trải lên ghế và ôm chặt lấy tôi… Trong ba năm, bố tôi chưa một đêm ngủ yên. Trong ba năm đó, ông đã không ngừng từ bỏ hy vọng sẽ tìm ra cuộc sống tốt hơn cho tôi”

___

Tôi viết bài này và khóc rất nhiều. Cháu Sơn là một tấm gương của nghị lực cho các con là học sinh. Còn ba mẹ cháu là tấm gương cho các ba mẹ hãy dũng cảm sống thật tốt, làm ăn lương thiện để giúp con ăn học thành tài.

Có chí thì nên. Vì sao nhiều gia đình có bao cơ hội mà các con không chịu ăn học tử tế ? Và có nhiều gia đình chỉ cần cố một chút, các con cố thêm một chút, cũng sẽ đổi đời mai sau.

Nguyễn Thị Bích Hậu

CHUYỆN TRƯỜNG CHUYÊN


✍️ Nam Phan

Giáo sư trẻ nhất Việt Nam gây bão mạng với quan điểm về “trường chuyên”, phụ huynh rầm rầm bình luận: Quá tuyệt vời!
“…Mình chưa bao giờ có cơ hội học trường chuyên cả, nên chỉ đứng xa xa nhìn thôi chứ không tham gia tranh luận. Có nhiều bài tập Hóa của trường chuyên, ngày xưa mình không giải được, giờ này mình cũng không giải được luôn. Thật ra mình không muốn mất thời gian với những kiểu bài tập như vậy, vì không thực tế với ngành nghề của mình là chemical engineering (kỹ thuật hóa học).
Đã từng là học sinh, sinh viên, được đi đây đi đó, và cũng mười mấy năm tiếp xúc với sinh viên đến từ nhiều nơi khác nhau, mình có một ước muốn nhỏ bé, là nên bỏ hết tất cả các bài tập khó ở chương trình phổ thông ở tất cả các môn, chỉ giữ lại những phần cơ bản nhất, để dành thời gian làm chuyện khác.
Thời gian còn lại, xin hãy thiết kế chương trình học để có thể làm những chuyện có ích hơn:

  1. Dạy thêm cho các em thật nhiều môn khác là thể dục, bơi lội, bóng đá, bóng chuyền, bóng rổ, cầu lông, điền kinh… Các em ấy biết càng nhiều môn thể dục thì càng tốt, không phải chỉ dạy cho biết, mà phải luyện tập thường xuyên. Sống nửa đời người, mình đã thấm thía sức khỏe phải là số một, không có sức khỏe tốt thì công danh sự nghiệp tiếng tăm danh vọng đều trở thành vô nghĩa hết.
  2. Dạy thêm cho các em biết cách sử dụng tiếng Anh thật thành thạo. Hiện tại, nhiều gia đình khá giả ở TP.HCM cho con mình học thêm tiếng Anh ở các trung tâm đắt tiền, tuy nhiên, đâu phải ai cũng có điều kiện đó. Cũng cần xem lại chuyện dạy và học tiếng Anh ở bậc phổ thông đi. Mình đã quá thấm thía chuyện trong 3 tháng đầu tiên ở Anh, nghe thầy giảng bài mà chẳng hiểu gì cả.
  3. Dạy thêm cho các em biết thương những phận đời dưới đáy xã hội, để rồi các em có thể sống nhân hậu hơn, và không còn vô cảm trước những hoàn cảnh kém may mắn. Những chuyến đi đến nhà dưỡng lão, trại trẻ mồ côi, trung tâm nuôi dưỡng người tàn tật sẽ giúp thêm các em thấy được bản thân mình còn quá may mắn. Điều này thì môn giáo dục công dân không thể giúp được các em.
  4. Dạy thêm cho các em kỹ năng làm việc nhóm, để các em hiểu rằng không thể thành công nếu chỉ làm việc thui thủi một mình. Làm việc nhóm cũng sẽ giúp cho các em nhận ra rằng có những con người thật đáng ghét nhưng mình vẫn phải học cách làm việc chung với người ta, và giúp các em có thêm kỹ năng đối phó với những người nói thật hay nhưng suốt ngày đùn đẩy công việc cho mình.
  5. Dạy thêm cho các em một số kỹ năng sống tối thiểu, để lỡ một mai không có ba mẹ đi bên cạnh, các em ấy vẫn đủ bản lĩnh vượt qua mọi khó khăn thử thách của cuộc đời, mà cuộc đời thì đâu ai biết được ngày mai rồi sẽ ra sao. Nhồi nhét thật nhiều kiến thức chuyên môn, nhưng cuối cùng thì các em vẫn không thể tự lo được cho bản thân mình, thì có phải là quá bi kịch hay không.
    Mình nghĩ rằng ở bậc phổ thông, hãy cho các em một chương trình học nhẹ nhàng nhất và cơ bản nhất có thể được, để còn thời gian mà làm 5 cái mục nói trên cho các em. Hiện tại, một thảm họa của việc bắt học trò học quá nhiều và làm quá nhiều những bài tập khó ở bậc phổ thông là học trò không còn kỹ năng tự học nữa.
    Muốn có kỹ năng tự học, thì cần thời gian và cần được dạy đúng cách, mà khổ cái là quá nhiều bài tập khó cần phải hoàn thành, nên cứ nhồi nhét cho xong. Hậu quả, lên đại học sẽ lãnh đủ. Đáng ra, học xong phổ thông, vào đại học thì tâm hồn và sức khỏe phải phơi phới, nhưng thực tế là học xong phổ thông, có những bạn đã bắt đầu mệt mỏi với chuyện học hành, đành phải lê lết cho qua ngày đoạn tháng để lấy được tấm bằng đại học.
    Mô hình trường chuyên có tốt hay không, chỉ có những người trong cuộc mới có câu trả lời chính xác. Mình không rõ những người ngày xưa dành quá nhiều thời gian vào những bài tập quá khó ở các lớp chuyên, bây giờ nhìn lại, có thấy việc đó thật sự có ý nghĩa cho thành công của họ khi bước ra đời hay không.
    Ngay cả bản thân mình, nếu như ngày xưa có điều kiện hơn, nếu mình có cơ hội được học trường chuyên như nhiều bạn bè cùng trang lứa, thì cũng không biết mình có thành công hơn mình của hiện tại chút nào không nữa.
    Sống nửa đời người, mình chỉ tiếc nuối một điều thôi, nếu ngày xưa có điều kiện hơn, chắc chắn mình sẽ giỏi tiếng Anh hơn, chắc chắn sức khỏe mình sẽ tốt hơn, chỉ cần vậy thôi là mình sẽ làm được nhiều việc hơn nữa

NGUYỆN CHO NHỮNG TƯ TƯỞNG VỀ DANH VỌNG ĐỪNG KHỞI LÊN TRONG CON, DÙ TRONG GIÂY LÁT !

Trong một huấn từ nói với giáo dân mới đây, dẫn hình ảnh một số người giăng biểu ngữ đứng phát gạo cho người nghèo, đức Tổng giám mục Giuse Nguyễn Năng nhắc nhở : “Cho người ta 20 kg gạo, quý lắm. Nhưng tại sao phải giăng biểu ngữ, tại sao mình phải đứng đấy (cho người ta thấy) ? Nếu là lòng thương người thật thì cứ âm thầm phát gạo cho người ta thôi. Coi chừng đấy, biết đâu, tôi nói biết đâu chứ không dám khẳng định hết, biết đâu mình kinh doanh người nghèo, mình lợi dụng người nghèo để mình đánh bóng mình. Phải hết sức cẩn thận, phải xem mình làm việc đó có phải từ động lực Caritas, xuất phát từ trái tim đầy Chúa hay không ? Biết đâu trong lòng chúng ta có chút gì đó tự hào tự mãn vì mình đã làm việc bác ái”.

(Hình Đức Phật mẫu Tara)

Lời Đức Cha Năng không khác lời các đạo sư Phật giáo Kim cang thừa dạy đệ tử. Trong những lời cầu nguyện của đệ tử Kim cang thừa có câu này :

“Nguyện cho những tư tưởng về danh vọng, về sự tôn kính, niềm vinh hạnh, và những ưu tư về đời sống này đừng khởi lên trong con dù chỉ trong giây lát!”.

Nhiều nhà sư tỏ lòng ngưỡng mộ Đức Chúa Jésus, nhiều vị linh mục ngưỡng mộ Đức Phật Thích Ca. Đối với họ, Thiên Chúa là hiện thân của Phật và Phật là vĩnh hằng trong nước Trời của Chúa. Đại sư Kim Cang thừa Garchen Rinpoche nói với đệ tử rằng hình ảnh Đức Mẹ Maria chính là hiện thân của Phật mẫu Quán thế âm Tara. Là một Phật tử, khi nghe những lời đó và nghe những lời Đức Cha Năng, tôi thấy trong lòng thật bình an.

Các tôn giáo đều hướng thiện theo những con đường khác nhau. Các Phật tử, các Ki-tô hữu và đạo hữu của các tôn giáo khác đều hành trì để giữ gìn, bồi đắp thiện căn trong lòng mình. Con người chỉ sống được với nhau, yêu thương dung chứa lẫn nhau khi trong lòng có đủ thiện căn. Thế giới chỉ có thể hòa bình, dân tộc chỉ có thể đoàn kết khi đạo hữu của tôn giáo này không bài bác tôn giáo khác.

HOÀNG HẢI VÂN

Lời răn dạy của người xưa: “Quét nhà chưa xong, lấy gì quét thiên hạ?”

Cổ nhân có câu: “Đại sự thiên hạ đều xuất phát từ những việc tưởng như nhỏ nhặt, chuyện khó thiên hạ đều xuất phát từ những việc tưởng là giản đơn”. Chính những việc thoạt nhìn có vẻ bé nhỏ và đơn giản ấy cũng có đủ sức để góp thành chuyện lớn.

Trong cuốn “Hậu Hán Thư”, một trong những tác phẩm lịch sử chính thức về giai đoạn lịch sử Đông Hán của Trung Quốc, từng tương truyền có một câu chuyện rằng:

Thời Đông Hán có vị thiếu niên anh tài tên là Trần Phiên. Trần Phiên biết mình thông minh nên tự cho bản thân bất phàm, từ nhỏ đã một lòng chỉ muốn gây dựng sự nghiệp lớn. Một hôm, người bạn Tiết Cần đến thăm, nhìn thấy Trần Phiên sống một mình trong căn nhà vô cùng bẩn thỉu, liền nói với bạn: “Nho tử sao không quét dọn để tiếp đãi khách?”.

Trần Phiên trả lời: “Đại trượng phu xử thế, nên quét thiên hạ, sao lo quét nhà?”.

Tiết Cần liền lập tức đáp lại: “Quét nhà không xong, lấy gì quét thiên hạ?”

Nghe vậy, Trần Phiên lặng người suy nghĩ một hồi rồi hiểu ra và không thể nói được lời nào nữa.

Hoài bão muốn “quét thiên hạ” của Trần Phiên là điều không sai, nhưng vấn đề nằm ở chỗ không ý thức được rằng “thiên hạ” là cần vô số nhà dựng nên, trước hết, cậu phải đủ bản lĩnh “quét nhà” sau đó mới có thể bàn tới chuyện “quét thiên hạ”.

Trong “Khuyến học”, nhà tư tưởng nổi tiếng thời Chiến quốc Tuân Tử từng nói: “Không tích bước đi, không đạt được ngàn dặm, không tích dòng chảy nhỏ, không thể thành biển sông.”

Trí huệ của các bậc thánh hiền thời xưa cho chúng ta thấy rằng, cho dù làm chuyện gì cũng không thể một bước là thành. Vì vậy, chính từ từng việc nhỏ, tích lũy tiến bộ từng chút một, cuối cùng mới có thể thành tựu một việc lớn.

Người xưa từng có câu: “Đại sự thiên hạ đều xuất phát từ những việc tưởng như nhỏ nhặt, chuyện khó thiên hạ đều xuất phát từ những việc tưởng là giản đơn”. Chính những việc thoạt nhìn có vẻ bé nhỏ và đơn giản ấy cũng có đủ sức để góp thành chuyện lớn khiến người ta đau đầu.

Một người phải có đủ tâm thái bình tĩnh và tỉnh táo để cam nguyện gánh hết những chuyện bình thường trong mắt người khác, sau này, họ mới có cơ hội ngày ngày chăm chỉ, rèn giũa phát triển, không ngừng nỗ lực và vươn tới thành công. Đạo lý này cũng tương tự với câu nói: “Quét nhà không xong lấy gì để quét thiên hạ?”

Trong xã hội ngày nay, rất nhiều người chúng ta đều mắc chung một căn “bệnh nan y”, đó là căn bệnh mang tên Tự Cao. Chúng ta luôn tự coi mình là người có chí hướng lớn, sinh ra để làm những việc lớn, để rồi thẳng thừng từ chối bắt tay xử lý những việc nhỏ nhặt và giản đơn thường ngày.

Nhưng chính vì ngày thường quá sức chểnh mảng, đến thời điểm quan trọng, đại sự xảy ra, cho dù chúng ta có cố gắng đến mấy thì cũng chỉ như người lấy dây thừng xách đậu phụ, lòng rất muốn nhưng làm thì không xong. Đây chính là ví dụ điển hình cho câu “Nói như rồng leo, làm như mèo mửa” mà ông cha ta đã để lại từ lâu, và cũng là nguyên nhân căn bản khiến vô số người rơi vào hoàn cảnh thất bại đau đớn.

Tất cả những ví dụ thất bại này cũng giống như Trần Phiên, coi thường việc nhỏ, tự tìm lý do cho mình như sau: “Ta có rất nhiều chuyện quan trọng và lớn lao hơn cần phải làm, những việc nhỏ thế này không phải là mục tiêu của ta.” Chỉ là họ không nghĩ rằng, việc nhỏ không làm lấy sức đâu mà hoàn thành việc lớn?

Từ xa xưa tới bây giờ, tư tưởng Nho giáo đã dạy chúng ta phải chú trọng việc “Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Chúng ta phải tự tu dưỡng chính mình trước, sau đó mới quản lý gia đình, rồi bàn chuyện quốc gia đại sự và lo cho vấn đề của cả thế giới.

Ở xã hội ngày nay, ai ai cũng khát vọng thành công, người người đều mong ước thành danh. Nhưng khát vọng lớn đến mấy cũng nên bắt đầu từ những việc nhỏ đầu tiên. Kế hoạch lớn đến mấy thì cũng cần một nét vẽ khởi đầu chứ không tự dưng sinh ra kết quả.

Chúng ta không thể nóng vội, tham công, hám lợi, chỉ muốn một bước đạt được thành tựu, một đêm nổi danh, một ngày thành tài khi gây dựng nghiệp lớn. Lại càng không thể xem việc nhỏ là việc tầm thường mà quên mất việc lớn đến mấy thì cũng nhờ có tích tiểu mà thành đại.

Trong cái lớn phải có cái nhỏ, trong cái nhỏ cũng ẩn chứa những cái lớn. Chính vì vậy, không ai có thể trở thành anh hùng chỉ trong một bước mà muốn làm nên đại sự, cần bắt đầu từ những việc nhỏ giản đơn. Lớn đến mấy cũng từ nhỏ dựng lên, nhỏ đến mấy nhưng góp nhiều cũng thành đại.

Lan Hòa biên tập.