TRUNG QUỐC TIẾN XUỐNG TRƯỜNG SA & HẢI CHIẾN TRUNG – VIỆT Ở TRƯỜNG SA

Toàn cảnh diễn biến “vụ Gạc Ma” năm 1988 qua bài viết khá khách quan của học giả Trung Quốc Lê Oa Đằng. Facebooker Song Phan (Úc) giới thiệu:

TRUNG QUỐC TIẾN XUỐNG TRƯỜNG SA & HẢI CHIẾN TRUNG – VIỆT Ở TRƯỜNG SA

Trung Quốc (TQ) khảo sát ở vùng biển Trường Sa (TQ gọi là Nam Sa) bắt đầu từ năm 1973, Viện Nghiên cứu hải dương Nam Hải (biển Đông), Viện Khoa học Trung Quốc đã bắt đầu tiến hành khảo sát vùng biển thuộc khu vực Tây Sa và Nam Sa, một trong những mục đích cũng là tìm kiếm dầu mỏ trong vùng biển gần. Sau Cách mạng Văn hóa, Trung Quốc tiến hành cải cách mở cửa, nhu cầu phát triển công nghiệp to lớn khiến nhu cầu dầu mỏ của Trung Quốc tăng mạnh.

Bắt đầu từ thập niên 1960 Trung Quốc đã thăm dò dầu mỏ ở ven bờ biển Đông, trong đó phát hiện dầu mỏ ở vùng biển Oanh Ca đảo Hải Nam năm 1963 là phát hiện quan trọng đầu tiên của Trung Quốc về dầu mỏ ở biển Đông. Năm 1977, giếng dầu ở biển sâu đầu tiên là “Oanh 1” đã được khai thác tại đây. Nhưng mãi đến cuối thập niên 1970, thu hoạch vẫn còn rất hạn chế, chỉ khoan thăm dò không đến 20 giếng dầu ở ven biển. Năm 1977, giếng “Loan 1” ở bồn trũng Vịnh Bắc Bộ chỉ khai thác được 50 đến 53 m³/ngày; năm 1979, giếng “Loan 9” của vùng biển Oanh Ca (bồn trũng Đông Nam Hải Nam) mới khai thác được dầu mỏ mang tính công nghiệp (sản lượng dầu thô 37 đến 64 m³/ngày); còn ở bồn trũng cửa sông Châu Giang đến năm 1980 mới khai thác 7 giếng dầu, sản lượng dầu thô tổng cộng 296 m³/ngày.

Những thành quả này đều tụt xa phía sau rất nhiều so với tiến độ khai thác dầu khí ven bờ biển Đông của Malaysia, Brunei thậm chí Việt Nam cùng thời kỳ. Từ đầu năm 1980, lĩnh vực khai thác dầu mỏ ở biển Đông của Trung Quốc đi theo hướng quy mô hóa. Năm 1982, Tổng Công ty dầu mỏ hải dương Trung Quốc thành lập, là sự kiện có tính cột mốc của dầu mỏ ngoài khơi. Sau cải cách và mở cửa, giống như các quốc gia khác, Trung Quốc cũng bắt đầu tiến hành mời gọi công ty dầu mỏ nước ngoài tiến hành khai thác dầu khí ven bờ bằng hình thức hợp tác trao đổi thị trường đối với khu vực đáy biển. Dù khi đó khu vực khai thác của Trung Quốc vẫn tập trung ở 3 khu vực quan trọng là Vịnh Bắc Bộ, phía Đông đảo Hải Nam và cửa sông Châu Giang, nhưng họ đã rất chú ý đến tài nguyên dầu mỏ ở khu vực Nam Sa, cáo buộc các nước Philippines, Malaysia, Việt Nam… cướp đoạt tài nguyên dầu mỏ ở Trường Sa “thuộc về Trung Quốc”. Đồng thời, dựa vào nguyên tắc “thu hồi lãnh thổ”, sau khi giành được quyền kiểm soát Tây Sa, Trung Quốc cũng bắt đầu nóng lòng muốn có quyền kiểm soát đối với Trường Sa. Đúng như Ngoại trưởng Hoàng Hoa nói là khi tới lúc thì Trung Quốc sẽ thu hồi (xem IV.8).

Trung Quốc tiến tới Trường Sa bắt đầu bằng nghiên cứu khoa học

Cho đến năm 1978, Trung Quốc chủ yếu dùng tàu khảo sát “Thực Nghiệm” tiến hành 11 lần khảo sát tổng thể ở phần phía Bắc biển Đông. Cực Đông đến đảo bãi Scarborough (TQ gọi là Hoàng Nham), và “vượt qua phía Bắc quần đảo Trường Sa”. Năm 1983, những hạng mục điều tra này xong một giai đoạn, có hơn 80 bài viết được viết ra và giành được giải nhất giải thưởng thành quả khoa học kỹ thuật của Viện Khoa học Trung Quốc.

Vào năm 1983, sau khi được Hải quân Trung Quốc huấn luyện (xem phần dưới), Đội Khảo sát khoa học lại chuẩn bị tiến xuống phía Nam. Tháng 7/1984, tháng 6/1985 và tháng 4/1986, tàu “Thực Nghiệm 3” đi đến vùng biển Trường Sa tiến hành khảo sát trong 3 năm liên tiếp.

Tháng 5/1987, tàu “Thực Nghiệm 2” và “Thực Nghiệm 3” lại đi khảo sát một lần nữa. Trong những khảo sát này, nhân viên khảo sát đổ bộ lên 10 đảo đá (bãi ngầm Cái Mép [bãi Bồng Bột, Bombay Shoal], đá Sabin [bãi Tiên Thực, Sabina Shoal], bãi Cỏ Mây [đá Nhân Ái, Second Thomas Reef], đá Long Điền [đá Ngưu Xa Luân, Boxall Reef], đá Vành Khăn [đảo Mỹ Tế, Mischief Reef], đá Suối Ngọc [đá Tiên Nga, Alicia Annie Reef], bãi Suối Ngà [đá Tín Nghĩa, First Thomas Shoal], đá Phù Mỹ [đá Hải Khẩu, Investigator Northeast Shoal], đá Đồi Mồi [đá Hạm Trưởng, Royal Captain Captain Shoal] và bãi Trăng Khuyết [đá Bán Nguyệt, Half Moon Shoal]) và để lại các cột tiêu đánh dấu.

Đồng thời, Trung Quốc cũng đã tăng cường chuẩn bị về hành chính và pháp lý. Ngày 20/4/1983, Ủy ban Địa danh Trung Quốc công bố địa danh tiêu chuẩn một số các đảo ở Nam Hải (tổng cộng 287 đảo), vẫn còn sử dụng đến nay. Con số này nhiều hơn con số 172 đảo công bố năm 1947, ngoài tên gọi các đảo, đá vốn có ra, còn tăng thêm mới một số tên gọi đường thủy và tên gọi của đảo, đá. Tuy nhiên, 3 địa danh trong bảng tên gọi năm 1947 trước kia (bãi ngầm Lập Địa, bãi ngầm Bát Tiên và bãi Quản Sự) không xuất hiện trong bảng tên gọi mới này. Về điều này, trong Văn kiện số 280 của Quốc Vụ viện (82) (Văn kiện trả lời của Quốc Vụ viện phương án đặt tên, đổi tên địa danh các đảo ở Nam Hải) viết: “…2. Đồng ý công bố, sử dụng và cung cấp ra bên ngoài 287 đảo được phê duyệt… 3 địa danh bãi ngầm Lập Địa, bãi ngầm Bát Tiên, bãi Quản Sự trong phương án báo cáo, tạm thời không công bố, cũng không trích dẫn công khai và cung cấp ra bên ngoài.” Vì vậy, cái được công bố lần này chỉ là “địa danh tiêu chuẩn một phần”. Lý do không công bố 3 địa danh đó có lẽ là do vị trí của chúng ở bên ngoài đường 9 đoạn, trong đó vị trí địa lý của bãi ngầm Lập Địa và bãi ngầm Bát Tiên còn ở xa phía Nam hơn bãi ngầm Tăng Mẫu, trái với việc bãi ngầm Tăng Mẫu luôn được tuyên bố là cực Nam lãnh thổ của Trung Quốc. Về mặt hành chính, ngày 22/10/1981, đổi tên “Ủy ban Cách mạng quần đảo Tây Sa, Nam Sa, Trung Sa tỉnh Quảng Đông” trước đó thành “Văn phòng quần đảo Tây Sa, quần đảo Nam Sa, quần đảo Trung Sa tỉnh Quảng Đông” với cơ chế ngang cấp huyện. Ngày 1/10/1984, Trung Quốc thành lập Khu hành chính Hải Nam trực thuộc tỉnh tiếp quản Văn phòng này. Ngoài ra, năm 1985, Trung Quốc đã bãi bỏ lệnh cấm ngư dân đến quần đảo Trường Sa đánh cá, sau 30 năm ngư dân Trung Quốc lại xuất hiện lại lần nữa ở vùng biển Trường Sa.

Trung Quốc cũng bắt đầu chuẩn bị về mặt quân sự. Ngày 5/5/1980, lữ đoàn 1 Hạm đội lục chiến Nam Hải chính thức được thành lập, đây là binh chủng độc lập mới được thành lập lần đầu tiên cho việc đổ bộ tác chiến. Năm 1981, Trung Quốc cũng chuyển Bộ chỉ huy Hạm đội Nam Hải từ Quảng Châu đến Trạm Giang, đồng thời thành lập một loạt căn cứ tại Hải Khẩu, Du Lâm, Bắc Hải và điều phái công cụ đổ bộ tiên tiến từ phía Bắc đến Hạm đội Nam Hải. Năm 1983, Hải quân Trung Quốc đã tổ chức một lần huấn luyện biển xa cho cán bộ Hải quân, đội tàu thực tập đi biển xa này do hai tàu tiếp tế loại 20 000 tấn và một tàu vận tải loại 2 000000 tấn hợp thành, vận chuyển hơn 100 cán bộ trẻ là thuyền trưởng, nhân viên nghiệp vụ hàng hải… Vào ngày 18/5 đội tàu xuất phát từ Trạm Giang, đi qua quần đảo Hoàng Sa, vượt qua biển Đông đến bãi ngầm Tăng Mẫu. Đội tàu thả, neo kéo còi ở bãi ngầm Tăng Mẫu và tiến hành huấn luyện định vị thiên văn. Đây là lần đầu phía quân đội Trung Quốc (tính cả Đại lục lẫn Đài Loan) đến bãi ngầm Tăng Mẫu “chỗ cực Nam Tổ quốc truyền thuyết” này.

Sau đó đội tàu vượt qua Eo biển Balintang đi vào Tây Thái Bình Dương, lấy đảo Iwo Jima làm điểm chuyển hướng, đi qua Eo biển Osumi, qua biển Hoa Đông vượt qua Eo biển Đài Loan trở về căn cứ ở Trạm Giang.

Hải chiến đá Gạc Ma (TQ gọi là Xích Qua)

Các hành động liên tiếp này của Trung Quốc khiến Việt Nam đề phòng. Tháng 4/1987, Việt Nam phái quân đội chiếm đảo bãi Thuyền Chài (đá Bạc, Barque Canada Reef). Trung Quốc lập tức đưa ra phản đối cứng rắn. Ngày 20/4, Trung Quốc chuyển cho Liên Hợp Quốc Tuyên bố chủ quyền đối với các quần đảo Đông, Tây, Trung, Nam Sa (A/42/236), lên án Việt Nam xâm lược quần đảo Nam Sa và tuyên bố dành quyền thu hồi lãnh thổ bị mất vào dịp thích hợp. Từ ngày 16 đến 19/5/1987, Hải quân Trung Quốc tiến hành diễn tập quân sự lần đầu ở Trường Sa; cuối tháng 6 lại tiến hành diễn tập đổ bộ ở Hoàng Sa. Từ ngày 8/10 đến 20/11, biên đội tổng hợp của Hạm đội Đông Hải của Hải quân Trung Quốc đã tiến hành huấn luyện đi biển đường dài ở Tây Thái Bình Dương và biển Đông, chuyến đi đạt 54 000 hải lý, đã rèn luyện năng lực tác chiến đường xa. Hành động của Trung Quốc ở biển Đông như đạn đã lên nòng, chỉ đợi thời cơ tốt.

Đúng vào lúc này, Liên Hợp Quốc “ủy thác” Trung Quốc xây dựng Trạm quan trắc mặt biển số 74, đây trở thành cái cớ cho Trung Quốc đến hoạt động ở biển Đông trước năm 1988. Thế nhưng chi tiết cụ thể của quá trình này rất mơ hồ.

Tháng 2/1987, Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hợp Quốc thông qua “Kế hoạch cùng đo mặt biển toàn cầu”, quyết định xây dựng 200 trạm quan trắc biển trên phạm vi toàn cầu. Tại đại hội lần thứ 14 của Ủy ban Hải dương học liên chính phủ được tổ chức tại Paris vào tháng 3, các nước được yêu cầu tự đăng ký chịu trách nhiệm xây dựng. Đây chỉ thuần túy thuộc về nghĩa vụ, Liên Hợp Quốc hoàn toàn không cung cấp ngân sách, và số liệu quan sát có được cũng cho cả thế giới cùng chia sẻ, cho nên các bên hoàn toàn không quá tích cực. Xét từ quá trình, hoàn toàn không chuyện Liên Hợp Quốc yêu cầu Trung Quốc xây dựng trạm quan sát ở Trường Sa mà việc này là do Trung Quốc chủ động đề xuất. Theo phía Trung Quốc, việc thành lập Trạm quan sát số 74 đã được đại diện các nước tham gia nhất trí thông qua, thậm chí đại diện Việt Nam cũng bỏ phiếu tán thành. Xét thấy khi đó Việt Nam rất nhạy cảm đối với những việc liên quan đến chủ quyền, nếu như có biểu quyết danh sách thành lập các trạm quan trắc này, rất khó tưởng tượng đại biểu Việt Nam sẽ bỏ phiếu tán thành. Học giả Hayton cho rằng Trung Quốc đã thêm các đảo của Trường Sa vào trong tài liệu, và khi đó không có người chú ý đến việc Trung Quốc “nhét” địa danh này vào trong danh sách. Tôi đoán rằng có thể khi đó có biểu quyết kế hoạch xây dựng các trạm quan trắc, nhưng không có danh sách cụ thể kèm theo.

Còn báo chí Việt Nam thì cho rằng Đại hội về căn bản không ủy thác Trung Quốc xây dựng trạm quan trắc mặt biển này. Theo Việt Nam, “trạm quan trắc ủy thác xây dựng” mà Trung Quốc nói đến có số hiệu 74 và 76. Tuy nhiên trong danh sách các trạm quan trắc mặt biển sẽ xây dựng của Hội nghị (10CPG-OPC-118ANNEX3, ngày 16/2/1987) cũng như trong danh sách “Hệ thống quan sát mặt biển toàn cầu” (10CGLOSS-116, ngày 27/4/1987) mà Ủy ban Hải dương học quốc tế gửi cho Ủy ban Hải dương học Việt Nam sau Hội nghị, đều không có bất cứ một địa điểm trạm nào lập tại Hoàng Sa và Trường Sa. Phía Trung Quốc chỉ có các trạm quan trắc số hiệu 79, 78, 283 và 247, đều nằm ở phía Bắc Vĩ tuyến 21°35’ N. Trạm quan trắc số 74 là của Mỹ, còn trạm quan trắc số 76 là của Nam Phi. Rốt cuộc sự thật ra sao, vẫn phải chờ điều tra mới rõ được.

Thực ra, Việt Nam cũng rất quen thuộc và cảnh giác trước những thủ đoạn nhỏ nhặt như vậy trong chiến tranh ngoại giao. Ví dụ, tại Hội nghị khí tượng châu Á lần thứ 8 được tổ chức ở Geneva vào năm 1985, danh sách các trạm khí tượng thuộc hệ thống SYNOP đã được thông qua, trong đó ghi có trạm khí tượng của Trung Quốc ở Hoàng Sa và Trường Sa, Việt Nam đã chính thức đưa ra phản đối tại Đại hội. Nếu như sự việc đúng như Trung Quốc nói mà Việt Nam không phát hiện ra thì đó là một sơ xuất ngoại giao của Việt Nam.
Nhưng bất kể như thế nào, Trung Quốc nói mình đã tiếp nhận nhiệm vụ được Liên Hợp Quốc ủy nhiệm, xây dựng trạm quan trắc số 74 ở Nam Sa. Do đó, từ ngày 15/5 đến 6/6/1987, Trung Quốc phái tàu khảo sát khoa học “Hương Dương Hồng 5” đến quần đảo Trường Sa tiến hành điều tra lựa chọn địa điểm cho trạm hải dương. Khi đó các đảo, đá có thể được gọi là đảo (tức là vẫn ở trên mặt biển khi triều cao -ND) đã bị chiếm đóng toàn bộ, nên Trung Quốc chỉ có thể lựa chọn các bãi, đá thích hợp. Tàu khảo sát đi 2163 hải lý, đã điều tra trọng điểm mười mấy đảo đá không có người như đá Chữ Thập (đá Vĩnh Thử), đá Châu Viên (đá Hoa Dương), bãi Tốc Tan (đá Lục Môn)… Theo kết quả khảo sát, đá Chữ Thập (Fiery Cross Reef) nằm giữa đảo Ba Bình (Thái Bình và đảo Trường Sa (Nam Uy), có vùng biển rộng rãi , bề mặt bãi đá bằng phẳng và tương đối rộng (khoảng 7 km2), cơ sở địa chất tốt, với vùng biển sâu 10 đến 30 mét ở phía Nam có thể thả neo.

Đá Chữ Thập là một đảo đá ở phía Tây quần đảo Trường Sa, gần đường biển Hoa Nam nhất, chỉ cách đảo Trường Sa Lớn do Việt Nam kiểm soát khoảng 78 hải lý, có thể dùng làm trận địa tiền duyên để chống lại Việt Nam. Đó là một rạn san hô hình lòng chảo kéo dài khoảng 26 km theo chiều Đông Bắc – Tây Nam, rộng khoảng 7,5 km. Theo ghi chép của người Anh thế kỷ 19, trên đá Chữ Thập có mấy mảng đất nhỏ khô ráo (dry patch), trong đó mảng lớn nhất ở phía Tây Nam, thế kỷ XIX hai chiếc tàu của Anh là Fiery Cross và Meerschaun đều từng cập bến ở mảng đất này. Tên tiếng Anh của đá Chữ Thập bắt nguồn từ tên con tàu thứ nhất. Mảng đất nhỏ khô ráo ở đây dường như phải hiểu là đảo đá (rock) vẫn có thể nổi lên mặt nước khi triều cao. Đến những năm 1980 thế kỷ 20, có hai tường thuật có liên quan đến trạng thái tự nhiên của đá Chữ Thập trước khi Trung Quốc chiếm đóng. Tường thuật đầu nêu: “khi triều thấp có một số mỏm đá nổi trên mặt nước, phía Đông Bắc có mỏm đá nổi trên mặt nước 0,6 mét. Thường nước sâu khoảng từ 14 đến 40 mét, khi thủy triều cao phần lớn đều ngập nước”. Hình như có một bộ phận bãi đá này có thể nổi lên trên mặt nước khi triều cao.

Còn tường trình trong báo cáo khi xây dựng trạm quan trắc ghi: “đá Vĩnh Thử là một bãi đá lòng chảo chìm dưới nước kéo dài từ Đông Bắc đến Tây Nam, khi thủy triều xuống thấp nhất, chỉ có 3 mỏm đá nổi lên trên mặt nước, toàn bộ việc thi công trạm xây dựng tiến hành dưới nước.” Từ đoạn báo cáo này thấy rằng có vẻ nó chìm hoàn toàn dưới nước khi triều cao.

Lại có tường thuật khác: “khi thủy triều lên một mỏm đá lớn nhất nổi lên trên mặt nước, chỉ lớn bằng cái mặt bàn, toàn bộ bãi đá bị một lớp nước biển cạn bao phủ”.

Có thể thấy, ngay cả đá Chữ Thập có thể nổi lên trên mặt nước khi thủy triều dâng lên thì diện tích của nó cũng hết sức nhỏ. Tình trạng (status) của nó trong luật pháp quốc tế mơ hồ: giữa bãi triều thấp không thể có lãnh hải và đảo đá có lãnh hải,

Ngày 7/8/1987, Cục Hải dương và Hải quân Trung Quốc nộp báo cáo cho Quốc Vụ viện và Quân ủy Trung ương về thời cơ xây dựng trạm, vị trí, quy mô, tính khả thi và các vấn đề có thể gặp phải. Ngày 13/10, tàu công trình được phái đến đá Vĩnh Thử tiến hành khảo sát một lần nữa, và vạch ra phương án xây dựng. Ngày 6/11, Quốc Vụ viện và Quân ủy Trung ương đồng ý xây dựng trạm quan trắc có người đóng giữ trên đảo Vĩnh Thử, và việc xây dựng chủ yếu do Hải quân đảm nhiệm.

Việt Nam không phải không biết tí gì về hành động của Trung Quốc, khi tàu khảo sát khoa học Trung Quốc đến biển Đông mấy năm trước, Việt Nam đã cảnh giác rồi. Việt Nam cũng tiến hành điều tra nghiên cứu mặt biển khu vực đó, đồng thời cố hết sức chiếm đóng các đảo, đá có thể đứng chân được. Thời gian này, các đảo ở biển Đông đã bị phân chia xong, Việt Nam cũng không bỏ qua các đảo, đá có thể đóng quân còn lại. Năm 1987, Việt Nam còn chiếm đóng bãi Thuyền Chài (đá Bách/Bạc, Barque Canada Reef). Đá Chữ Thập thuộc loại bãi đá mà Việt Nam cho rằng không tiện đóng quân, nhưng sau khi phát giác Trung Quốc có khả năng đóng quân ở đá Chữ Thập, ngày 18/1/1988 Việt Nam cũng phái nhân viên công trình đến đá Chữ Thập, chuẩn bị tiến hành xây dựng công sự trước một bước. Nhưng đã quá muộn, ngay từ tháng 11 Trung Quốc đã điều tàu tới kiểm soát đá Chữ Thập và đá Châu Viên (Cuarteron Reef, đá Hoa Dương) cách đó 40 hải lý về phía Nam. Trung Quốc cũng đã điều động 4 tàu chiến tuần tra ở vùng biển xung quanh, tàu chở vật liệu xây dựng của Việt Nam không thể ghé vào được.

Cùng lúc đó, Trung Quốc cũng đã xây dựng nhà giàn trên đá Ga Ven (đá Nam Huân). Ngày 30/1/1988, tốp công nhân xây dựng đầu tiên của Trung Quốc đã khởi hành đến đá Chữ Thập. Ngày 31, phía Việt Nam cũng phái 1 tàu vận tải của Hải quân Việt Nam và 1 tàu cá vũ trang chở vật liệu xây dựng đến đá Chữ Thập, định xây dựng trạm ở đá này trước Trung Quốc. Tuy nhiên, 2 tàu này bị “biên đội hộ tống” (do mấy chiếc tàu hộ vệ tổ thành) của Trung Quốc sớm chuẩn bị trước xua đuổi. Ngày 2/2 nhân viên xây dựng trạm của Trung Quốc đến đá Chữ Thập, ngày 5/2 đã xây dựng nhà giàn đầu tiên ở trên đảo. Ngày 3/2, Hải đội Nam Hải của Trung Quốc tiến hành lễ tuyên thệ trước khi xuất quân ở Trạm Giang, phái 2 tàu đổ bộ và vài tàu công trình đến đá Chữ Thập tăng viện. Đồng thời cũng điều động chiến hạm và máy bay đến vùng biển lân cận để tăng cường cho khu vực biển Trường Sa. Tình hình Trường Sa tiếp tục căng thẳng (Hình 39).

Sau khi Trung Quốc chiếm đá Chữ Thập, tiêu điểm của hai bên Trung-Việt chuyến đến đá Châu Viên (Hoa Dương) cách đá Chữ Thập 41 hải lý về phía Nam. Ngày 12/2, đúng vào ngày 1 âm lịch, một tàu khu trục và một tàu hộ vệ của Trung Quốc hộ tống một tàu công trình tiến đến đá Châu Viên. Khi đang chuẩn bị đổ bộ, một tàu quét thủy lôi và một chiếc tàu vận tải của Việt Nam cũng đồng thời đến đá Châu Viên chuẩn bị đổ bộ. Thế là hai bên đối đầu tại vùng biển đá Châu Viên. Không lâu, một số lính Việt Nam chèo thuyền cao su chuẩn bị đổ bộ lên đảo từ phía Đông. Không chịu tỏ ra yếu kém, Trung Quốc cũng phái 6 lính tổ thành đội đột kích đổ bộ lên đảo, tiếp cận từ phía Tây. 15 giờ 45 phút phía Trung Quốc đổ bộ lên đá Châu Viên trước, cắm cờ Trung Quốc, nửa tiếng sau, quân Việt Nam cũng đổ bộ lên đá Châu Viên, cũng cắm cờ Việt Nam tại nơi cách quốc kỳ Trung Quốc 15 mét. Hai bên từ đối đầu trên biển phát triển thành đối đầu trên đảo đá. Vài giờ sau, trời thình lình đổ mưa, nước biển cũng bắt đầu dâng cao, binh lính hai bên đều bị ngâm nửa người dưới nước. Lính Việt Nam chống chịu không nổi, rút lui trước; còn lính Trung Quốc thì kiên trì bám trụ trên đảo.

Trận đối đầu này đã kết thúc như vậy với thắng lợi thuộc về Trung Quốc. Đá Châu Viên là đảo đá thứ hai mà Trung Quốc chiếm đóng. Và như một đối trọng, từ tháng 1 đến tháng 2 Việt Nam đã kiểm soát 5 đảo đá ở gần đó là đá Tây (West Reef), đá Tiên Nữ (đá Vô Khiết, Tennent Reef), đá Lát (đá Nhật Tích, Ladd Reef), đá Lớn (đá Đại Hiện, Discovery Great Reef), đá Đông (East Reef).

Dự liệu khả năng xuất hiện đối đầu, lúc này Trung Quốc đã làm tốt việc chuẩn bị đánh nhau với Việt Nam. Ngày 2/2, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc hỏi Lưu Hoa Thanh, khi đó là Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương kiêm Tổng Tư lệnh Hải quân, về phương án chuẩn bị một khi nổ ra đánh nhau ở Trường Sa. Sau khi thảo luận với các tướng lĩnh khác, Lưu Hoa Thanh lấy danh nghĩa Tổng tham mưu trưởng trình bày đề xuất. Ngày 26/2, Lưu Hoa Thanh báo cáo Triệu Tử Dương, và nội dung phương án trình Chủ tịch Quân ủy Đặng Tiểu Bình, lãnh đạo trên thực tế của Trung Quốc. Ngày 29/2, Đặng Tiểu Bình phê duyệt đồng ý phương án. Hạ tuần tháng 2, Trung Quốc cử Trần Vĩ Văn (khi đó là Tham mưu trưởng Bộ Tư lệnh căn cứ Hải quân Du Lâm, đã tham gia 4 trận chiến với Việt Nam) có kinh nghiệm chiến đấu phong phú với Việt Nam làm Tư lệnh biên đội, tiến hành thay quân đối với Hải quân ở vùng biển biển Đông. Trước khi xuất phát, ông ta nhận được lệnh rằng mục tiêu của hành động lần này là giữ vững đá Chữ Thập và Châu Viên, ngoài ra còn cần phải kiểm soát 4 đến 6 bãi đá gần đó; nhưng đồng thời người đứng đầu Trung ương cũng chỉ thị thực hiện “ngũ bất, nhất cản” (5 không, 1 đuổi), tức là “không chủ động gây sự, không nổ súng trước, không tỏ ra yếu kém, không chịu thiệt, không để mất thể diện, nếu địch chiếm đảo của ta thì phải đánh đuổi chúng đi.”

Sau khi Trần Vĩ Văn dẫn biên đội đến và hoàn thành việc bàn giao nhiệm vụ với Hải quân đóng giữ trước đó, chia quân thành hai nhóm, một nhóm gồm tàu 510 và 553 ở lại để tuần tra ở khu vực đá Chữ Thập và đá Châu Viên; nhóm kia gồm tàu 502 và 503 được điều đến tuần tra đá Ga Ven (Nam Huân), lên đá Ga Ven gia cố nhà giàn, đồng thời tuần tra và khảo sát đá Tư Nghĩa (đá Đông Môn, Hughes Reef), đá Xu Bi (đá Chử Bích, Subi Reef), đá Nam (đá Nại La, South Reef), đá Én Đất (đá An Đạt, Eldad Reef), đá Ba Đầu (đá Ngưu Ách, Whitsum Reef), đá Gạc Ma (đá Xích Qua, Johnson South Reef), đá Len Đao (đá Quỳnh, Lansdowne Reef) và đá Cô Lin (đá Quỷ Hám, Collins Reef).

Sau khi biết được các hành động của Trung Quốc, Việt Nam quyết định lấy đá Gạc Ma làm điểm đột phá, châm ngòi trận hải chiến ngày 14/3.

Đá Gạc Ma là một rạn san hô vòng nhỏ nằm ở phía Đông đá Chữ Thập ở góc Tây Nam của cụm Sinh Tồn (nhóm bãi đá Cửu Chương, Union Banks and Reef) thuộc cực Nam của phần phía Bắc quần đảo Trường Sa, dài khoảng 5000 mét, rộng khoảng 400 mét. Nó chỉ cách đảo Sinh Tồn (đảo Cảnh Hồng, Sin Cowe Island) do Việt Nam kiểm soát khoảng 10 hải lý, được Trung Quốc đặt tên theo một loại hải sâm đỏ mọc trên đảo đá này.

Trung Quốc chỉ một trận đã đoạt được hoàn toàn quyền kiểm soát mấy đảo đá của Trường Sa. Theo Trung Quốc, ngày 13/3, tàu tên lửa đạn đạo hộ vệ 502 của Trung Quốc đến đá Gạc Ma. 14 giờ 25 phút thả xuống một thuyền nhỏ, chuẩn bị đổ bộ. Khoảng 15 giờ, 3 tàu chiến của Việt Nam cũng đến đá Gạc Ma. Họ chia quân thành 3 nhóm, tàu vận tải 604 thả neo ở đá Gạc Ma, tàu vận tải 605 thả neo ở đá Len Đao (Quỳnh) cách nó 5 hải lý về phía Đông Bắc, tàu đổ bộ 505 đổ bộ lên đá Cô Lin (Quỷ Hám) cách nó 1 hải lý về phía Tây Bắc, quân Trung Quốc đổ bộ lên đá Gạc Ma trước.

Ngày hôm sau, hai tàu tên lửa đạn đạo hộ vệ khác của Trung Quốc là 531 và 556 đến tăng viện. Tàu 556 theo dõi đá Len Đao, còn tàu 531 và tàu 502 đối đầu với tàu Việt Nam ở đá Gạc Ma. Trong điều kiện yếu thế tuyệt đối, tàu vận tải của Việt Nam vẫn phái người đổ bộ lên đá Gạc Ma vào khoảng 6 giờ sáng, vận chuyển vật liệu xây dựng lên, đồng thời cắm cờ Việt Nam trên đảo đá này. Trung Quốc liền phái thêm nhiều lính đổ bộ lên đảo. Cuối cùng có 43 lính Việt Nam đối đầu với 58 lính Trung Quốc trên đảo. “Lính mỗi bên đứng thành một hàng ngang cách nhau 100 mét, từ từ tiến lại gần nhau, vì trên bãi đá nước sâu đến ngực, san hô không bằng phẳng, hai bên lại đều duy trì trạng thái cảnh giác cao độ, vì vậy tiến về phía trước rất chậm, khi cách nhau 30 mét, hai bên dừng lại, hình thành thế đối đầu.”

Theo tường thuật chính thức của phía Trung Quốc, khoảng 8 giờ rưỡi, một lính Việt Nam bước về phía trước mấy bước cắm cờ Việt Nam, một lính Trung Quốc xông ra vật lộn với lính Việt Nam. Một lính Việt Nam thấy vậy nổ súng trước, phía Trung Quốc nổ súng đáp trả. Binh sĩ trên tàu thấy vậy cũng hùa vào nổ súng theo.
Nhưng tàu Trung Quốc vừa có ưu thế hai chọi một, vừa có hỏa lực vượt trội. Sau mấy phút, tàu vận tải Việt Nam đã bị bắn chìm. Lính Việt Nam trên bãi đá cũng chịu hàng vào lúc 9 giờ. Đó là Hải chiến đá Gạc Ma.

Cùng lúc đó, tàu đổ bộ 505 của Quân đội Việt Nam ở đá Cô Lin gần đó nổ súng vào tàu hộ vệ 531 của Trung Quốc, tàu Trung Quốc nổ súng đáp trả. Chẳng bao lâu, tàu 505 trúng liền 7 phát đạn, mất khả năng chiến đấu, cháy suốt 5 ngày. Tại đá Len Đao, khi tàu 556 của Trung Quốc đến đó lúc 9 giờ 15 phút thì phát hiện lính Việt Nam đã đổ bộ lên đảo. Tàu 556 cảnh cáo lính Việt Nam và yêu cầu họ rời đi, nhưng lính Việt Nam nổ súng vào tàu 556, tàu 556 bắn trả. Mười mấy phút sau, tàu Việt Nam mất khả năng chiến đấu, rồi chìm ở gần đá Len Đao tối hôm đó.

Trận hải chiến này bao gồm 3 chiến trường, từ đầu đến cuối cuộc đối địch trên đá Gạc Ma chỉ kéo dài 3 tiếng 20 phút, thời gian thực chiến chỉ có 40 phút. Một tàu chiến Việt Nam bị bắn chìm, hai tàu bị thương nặng, hơn 400 người bị thương vong và mất tích, 9 người bị bắt. Còn phía Trung Quốc chỉ có 1 người bị thương, giành được thắng lợi hoàn toàn.

Người trong cuộc phía Trung Quốc sau này trả lời phỏng vấn, miêu tả tình hình trên đá Gạc Ma khi đó có một số điểm khác so với phiên bản chính thống: sau khi hình thành thế giằng co, chỉ huy Trung Quốc là Trần Vĩ Văn hạ lệnh nổ súng trước, lính Trung Quốc do Vương Chính Lợi chỉ huy xông về phía Việt Nam, “Đỗ Hậu Tường xông vào lính cầm cờ phía Việt Nam, đoạt được cán cờ, bẻ gãy làm đôi”, gây ra đụng chạm thân thể và khiêu khích trước là phía Trung Quốc. Quân Việt Nam chỉ mới đưa súng lên ngắm, súng nổ là do phía Trung Quốc khi xông lên đoạt súng giằng co cướp cò.”

Phiên bản miêu tả của phía Việt Nam càng khác hơn: khi giằng co trên đá Gạc Ma thì Trung Quốc nổ súng trước; ở đá Cô Lin và đá Len Đao thì tàu chiến Trung Quốc nổ súng vào hai tàu vận tải Việt Nam khi đang đi qua bình thường, ngoài ra một tàu treo cờ chữ thập đỏ đến ứng cứu người thương vong cũng bị tấn công. Lời tố cáo này bị Trung Quốc bác bỏ.

Hai bên chỉ trích lẫn nhau đối phương nổ súng trước là việc thường thấy, khó phân biệt thật giả. Nhưng cho bất kể như thế nào, rốt cuộc vấn đề ai nổ súng trước này thực ra không quan trọng. Cốt lõi của chiến sự vẫn là việc Trung Quốc muốn tiến xuống biển Đông, thiết lập chỗ đứng ở Trường Sa, tốt nhất hiển nhiên là có thể không phải đánh nhau, nhưng Trung Quốc từ lâu đã chuẩn bị sẵn sàng dùng vũ lực để giải quyết. Khi đánh nhau, Việt Nam chỉ điều động tàu vận tải, với trọng tải và hỏa lực rõ ràng kém hơn tàu tên lửa đạn đạo hộ vệ của Trung Quốc. Trong thực chiến phía Việt Nam khó chịu nổi một đòn. Do đó, càng khó tưởng tượng Việt Nam chủ động khiêu chiến.

Trên thực tế, Việt Nam đều rớt lại phía sau trong toàn bộ quá trình phía. Trung Quốc đổ bộ lên đảo nào, thì Việt Nam lẽo đẽo theo sau, hoàn toàn mất thế chủ động.

Thất bại của Việt Nam không phải ngẫu nhiên. Sau khi Nam Bắc thống nhất, Việt Nam gần như lập tức đối chọi với Trung Quốc, hoàn toàn ngả về phía Liên Xô đang là kẻ thù của Trung Quốc, vẫn chưa hồi phục sức lực sau cuộc chiến tranh lâu dài mà đã đưa quân sang Campuchia để lật đổ Khmer Đỏ. Trung Quốc tấn công hậu phương Việt Nam, Chiến tranh Đông Dương lần thứ ba bùng nổ. Dù sau đó không lâu Trung Quốc đã rút quân khỏi Việt Nam, nhưng chiến tranh ở biên giới Trung-Việt còn kéo dài nhiều năm. Việt Nam hầu như không có thời gian và sức lực dành cho việc phát triển kinh tế, dồn rất nhiều nguồn lực vào quân sự, đặc biệt là cho lục quân, do đó hải quân rất yếu kém. Ngược lại, đối với Trung Quốc chiến tranh biên giới chẳng qua như bệnh ghẻ ngoài da. Hải quân Trung Quốc tuy cũng không hùng mạnh, nhưng bước vào những năm 1980 đã không ngừng lớn mạnh. Đến năm 1988, thực lực của Hải quân Trung Quốc đã hoàn toàn vượt trội Việt Nam. Để chống lại Trung Quốc, năm 1979 Việt Nam cho Liên Xô thuê căn cứ Hải quân Vịnh Cam Ranh. Tuy nhiên, trong cuộc xung đột, Liên Xô hoàn toàn đặt mình ngoài cuộc. Liên Xô khi đó đã hòa dịu quan hệ với Mỹ và Trung Quốc, thậm chí có kế hoạch thu hẹp quy mô đóng quân ở Vịnh Cam Ranh. Còn giữa Trung Quốc và Việt Nam thì Mỹ ủng hộ Trung Quốc, nên Liên Xô khó mà vì những hòn đảo này để bị cuốn vào cuộc chiến tranh với Trung Quốc (thậm chí với Mỹ). Việt Nam cũng đã đánh giá thấp quyết tâm của Trung Quốc trong việc xây dựng cứ điểm ở Trường Sa. Trước đó, Việt Nam đã khảo sát các đảo, đá ở khu vực này, hễ nghiên cứu phán đoán thấy địa điểm thích hợp đóng quân thì đã cố hết sức chiếm đóng. Căn bản là Việt Nam không lường trước được quyết tâm của Trung Quốc, ngay cả kiểu đảo đá trong trạng thái tự nhiên chỉ cao hơn mặt biển một hai mét như đá Vĩnh Thử, đá Xích Qua…, mà cũng cố chiếm lấy và đóng quân. Ngoài ra, trước đó ngày 10/3, Thủ tướng Việt Nam Phạm Hùng qua đời, ban lãnh đạo Việt Nam đang phải sắp xếp lại, điều này cũng đã ảnh hưởng đến việc chuẩn bị chiến sự của Việt Nam.

Nhưng liệu Trung Quốc có ý định giành được các đảo này thông qua phương thức chiến tranh hay không vẫn còn là một câu hỏi. Có bài viết chỉ ra rằng trong Hải chiến 14/3, chỉ huy Trần Vĩ Văn còn nhận được một điện báo của cấp trên gửi đến, yêu cầu Biên đội 502 không được chủ động dùng vũ lực. Trong trong vài giờ ngắn ngủi, tổng cộng nhận được 26 bức điện, trong đó 14 bức có các loại chỉ thị “không được phép”. Nếu như lúc đó Trần Vĩ Văn không chống được áp lực (đương nhiên vì khi nhận được điện báo thì súng đã nổ rồi) của nỗi sợ vi phạm chỉ thị, thì Trung Quốc sẽ khó mà giành được thành quả lớn như vậy. Sau khi chiến thắng trở về, Trần Vĩ Văn lập tức bị thẩm tra, điều mà ông ta thấy khó hiểu. Trong khi truyền thông nước ngoài đưa tin rộng rãi, thì truyền thông trong nước Trung Quốc lại giữ im lặng trong thời gian dài. Hai tuần sau, truyền thông trong nước mới từ từ đưa tin muộn màng, nhưng vẫn nói giảm đi chiến quả đến từng chi tiết nhỏ, theo suy đoán là để “không kích động” Việt Nam. Quân ủy Trung ương công bố lệnh khen thưởng, biểu thị khen ngợi với bộ đội tham chiến, nhưng tên của Trần Vĩ Văn không có trong danh sách lập công. Nằm ngoài dự đoán của rất nhiều người là Trần Văn Vĩ dù được phong quân hàm thiếu tướng, nhưng không hề có được sự đề bạt về chức vụ, ngược lại bị điều về cơ quan văn phòng cho tới hết phần còn lại của cuộc sống binh nghiệp.

Có rất nhiều tầng lớp dấu vết cho thấy Việt Nam không hề muốn gây chiến, còn Trung Quốc khi đó cũng không muốn mở rộng đến cấp độ xung đột vũ trang mà chỉ muốn giành lấy các bãi đá này trong tình huống không nổ súng. Nhưng do Trần Vĩ Văn vi phạm chỉ thị của Trung ương mới dẫn đến Hải chiến 14/3. Cho nên Hải chiến 14/3 có thể chỉ là một trận chiến hết sức tình cờ. Đương nhiên, điều đáng nghi ngờ là khi đó Trung Quốc có thể chiếm được những đảo đá đó trong tình huống không nổ súng hay không.

Làm thế nào để giết một người và cả nền kinh tế

Dương Ngọc Thái

Nếu muốn hại ai đó, chỉ cần chờ họ vào bệnh viện rồi hack vào hệ thống phần mềm để đổi bệnh, đổi thuốc là xong.

Trong hai năm qua, tôi đã cùng với các chuyên gia trong và ngoài nước nhiều lần xâm nhập hạ tầng mạng máy tính các bệnh viện, với sự đồng ý của đơn vị chủ quản.

Tôi bắt đầu chương trình này sau khi trực tiếp xử lý những vấn đề an ninh mạng nghiêm trọng ở Việt Nam.

Tháng 10/2021, chúng tôi phát hiện lỗ hổng trong hệ thống Sổ sức khỏe điện tử, có thể dẫn đến lộ thông tin tên tuổi, số điện thoại, nơi làm việc, địa chỉ nhà, thông tin gia đình, con cái, v.v. của 25 triệu người Việt.

Tôi viết thư ngỏ, đính kèm thông tin cá nhân của 5 bộ trưởng và 300 đại biểu quốc hội, gửi cho văn phòng thủ tướng và những bên liên quan. Lỗ hổng sau đó đã được sửa chữa, nhưng vấn đề lớn vẫn còn đó.

Những hệ thống như thế này là một lỗ đen, chúng hút hết những dữ liệu cực kỳ nhạy cảm của tất cả mọi người, nhưng không ai biết bên trong chúng hoạt động thế nào, có an toàn hay không, ai được quyền truy xuất dữ liệu, đã bị xâm nhập hay chưa.

Cũng trong năm 2021 tôi đã cùng với anh Trịnh Phước An điều tra xử lý một sự cố an ninh mạng có lẽ thuộc hàng nghiêm trọng nhất lịch sử Việt Nam. Vì lý do bảo mật, tôi không thể chia sẻ thêm thông tin, nhưng hai tháng chiến đấu ở Hà Nội khiến chúng tôi nhận ra an ninh mạng đang tạo ra những nguy cơ cho cả nền kinh tế Việt Nam.

Kinh tế phát triển nhanh và vị trí địa chính trị khiến Việt Nam trở thành mục tiêu của nhiều nhóm hacker trên thế giới. Không khó để hack, hack xong rồi chẳng mấy khi bị truy bắt, hacker nước ngoài nhìn Việt Nam như một miếng mồi béo bở. Đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, nhưng chưa cân sức. Việt Nam sẽ còn thua dài dài, vì thiếu nhân lực.

Việt Nam không thiếu hacker đẳng cấp thế giới, nhưng đa số tập trung săn lỗ hổng kiếm tiền thưởng từ các công ty nước ngoài. Đây là công việc thú vị, kiếm tiền và thậm chí kiếm nhiều tiền bằng sức lao động sáng tạo chân chính.

Tôi muốn tạo ra cơ chế để các tài năng của Việt Nam góp sức giải quyết các vấn đề của Việt Nam. Muốn vậy họ phải được tưởng thưởng xứng đáng. Có thực mới vực được đạo, cơm áo không đùa với hacker.

Hiện tại chúng tôi đã xây dựng được một đội hình nhìn cũng được với nhiều tài năng hứa hẹn. Đối với Việt Nam, mục tiêu của đội trước nhất là tìm cách xâm nhập những tổ chức chứa hai loại dữ liệu nhạy cảm nhất của người Việt là tài chính và sức khỏe.

Với các tổ chức này, trung bình đội của tôi mất 5 ngày để xâm nhập và thêm vài tuần nữa để đánh cắp dữ liệu, tài sản. Chúng tôi chưa bao giờ thất bại trong việc đánh cắp tiền. Chúng tôi cũng dễ dàng đánh cắp thông tin giao dịch, thậm chí thay đổi, chỉnh sửa dữ liệu nhạy cảm như tình trạng bệnh tật, thuốc uống.

Nếu bạn từng chụp chiếu X-ray, CT, MRI ở các bệnh viện trong nước, nhiều khả năng hình ảnh, thông tin cá nhân, kết quả giám định đã bị lộ từ lâu. Trong năm vừa qua, đội đã phát hiện hàng chục triệu hình ảnh y khoa như thế của người Việt nằm lộ thiên trên Internet, ai muốn xem cũng được.

Chúng tôi còn phát hiện vô số lỗ hổng lộ dữ liệu trong các giải pháp phần mềm y tế được sử dụng ở vài chục bệnh viện trên cả nước. Chẳng những có thể xem được thông tin bệnh nhân, chúng tôi còn có thể sửa hồ sơ bệnh án. Nếu muốn hại ai đó, chỉ cần chờ họ vào bệnh viện rồi hack vào hệ thống phần mềm để đổi bệnh, đổi thuốc là xong.

Đây là những lỗ hổng cơ bản, không có gì cao siêu, sử dụng những kỹ thuật đã được công bố từ thế kỷ trước. Không khó để kẻ xấu lợi dụng những lỗ hổng này để chiếm đoạt thông tin danh tính, sức khỏe của vài chục triệu người Việt.

Đây là lý do khiến dữ liệu danh tính, tài chính và sức khỏe của hàng chục triệu người Việt từ lâu đã lọt vào tay các đường dây lừa đảo quốc tế. Hậu quả là hàng ngàn nạn nhân khi bị lừa qua điện thoại xong vẫn không hiểu tại sao kẻ ác lại biết đầy đủ thông tin của mình và người thân.

Chúng tôi đã và đang làm việc với các tổ chức và các nhà cung cấp giải pháp để sửa chữa, nhưng gốc rễ vấn đề vẫn còn đó.

Lãnh đạo những tổ chức tài chính ngân hàng hay than với tôi rằng tiền họ không thiếu nhưng không tìm được người. Tôi nói giải pháp chỉ có hai chữ: tăng lương. Tăng gấp đôi không được thì tăng gấp ba, gấp năm, rồi sẽ đến lúc người ta phải chú ý. Ngon bổ rẻ, chọn hai thôi. Ngon bổ thì không thể rẻ.

Thiếu người đã đành, cơ chế còn dẫn đến vừa thừa vừa thiếu. Có tổ chức có đến 100 kỹ sư an ninh mạng, nhưng không tự bảo vệ được. Thực ra họ chỉ cần 10 người thôi, nhưng họ không thể trả lương cho mỗi kỹ sư gấp 10 lần, nên đành phải tuyển 100 người. Quý hồ tinh, bất quý hồ đa, nhưng cơ chế không cho phép làm theo người xưa.

Tình hình ở các bệnh viện, cơ sở y tế còn tệ hơn. Mục tiêu lớn nhất của bệnh viện là cứu người. Khi việc khám chữa bệnh còn đang quá tải, bác sĩ còn đang phải dùng hàng “ngon bổ rẻ” thì an ninh dữ liệu chỉ là thứ yếu.

Kể cả ở những nơi quan tâm, muốn đầu tư thì cũng phải mất nhiều công sức tiền của mới dọn dẹp được nợ công nghệ (technical debt) chồng chất trong nhiều năm. Bệnh viện không thể dừng hoạt động để sửa lỗi, mà trước tiên vẫn phải cứu người, rồi muốn sửa gì thì tính sau. Đối với các tổ chức khác cũng vậy. Thị trường phát triển nóng, họ vẫn sẽ phải liên tục xây sản phẩm dịch vụ mới để cạnh tranh và tồn tại.

Câu hỏi hiển nhiên cho cả nền kinh tế: làm sao để phát triển nhanh mà vẫn an toàn? Tôi đã suy nghĩ nhiều về câu hỏi này và cũng đã trao đổi, chia sẻ với nhiều cá nhân, tổ chức trong và ngoài nước.

Trước tiên, tôi nghĩ cần phải đồng ý điểm yếu an ninh mạng đang tạo ra nguy cơ mang tính hệ thống cho cả nền kinh tế, an sinh xã hội. Trong năm vừa qua, chúng tôi đã vài lần có cơ hội gây sụp đổ ngắn hạn hạ tầng tài chính ngân hàng Việt Nam. Đại diện một cơ quan hữu trách cũng cho biết mỗi năm người Việt mất hơn 1.000 tỷ đồng vì lừa đảo.

Thứ hai, chúng ta phải hiểu an toàn không cản trở phát triển, mà ngược lại. Giải quyết các điểm yếu trong hệ thống sẽ giúp Việt Nam phát triển nhanh hơn, mạnh hơn nữa. Kinh nghiệm làm việc hơn 10 năm ở Google cho tôi thấy an toàn là một lợi thế cạnh tranh.

Ferrari dám đẩy tốc độ những chiếc xe của họ lên hơn 300km/h vì họ biết mọi thứ vẫn an toàn. Những chuyên gia an toàn của Ferrari chắc chắn đã làm việc cực lực để đẩy giới hạn an toàn lên mức tối đa, nhờ đó mà xe của họ chạy nhanh hơn.

Thế thì Việt Nam tìm đâu ra những chuyên gia như vậy? Tôi nghĩ mấu chốt nằm ở nhu cầu của thị trường.

Nếu thị trường có nhu cầu cao, lương thưởng tốt, ắt sẽ có cung. Nhiều hacker Việt Nam đang đứng đầu bảng các chương trình săn lỗ hổng ở nước ngoài. Chỉ cần tưởng thưởng xứng đáng, tôi tin họ sẽ ưu tiên hỗ trợ Việt Nam.

Việc của nhà nước là đưa ra những chính sách thúc đẩy nhu cầu của thị trường. Tôi nghĩ nhà nước cần tạo ra luật yêu cầu các tổ chức phải công bố đại chúng khi gặp sự cố an ninh làm lộ thông tin cá nhân của lượng lớn khách hàng. Một bộ luật như vậy gọi là Data Breach Notification Law, nhiều nước đã làm rồi. Ngoài việc giúp người dân hiểu được nguồn lộ dữ liệu đến từ đâu, việc công bố đại chúng sẽ tạo ra áp lực thị trường buộc các tổ chức phải đầu tư tương xứng, tạo ra nhu cầu cho thị trường.

Tôi muốn kết thúc bằng một câu hỏi. Đội của tôi khá, nhưng trên thế giới phải có nhiều đội như vậy. Nếu một đội vài người đã có khả năng phá hủy hệ thống tài chính ngân hàng Việt Nam hay đánh cắp, thay đổi dữ liệu sức khỏe của hàng chục triệu người, nhiều quốc gia khác cũng có thể làm vậy. Câu hỏi là: tại sao họ chưa làm hay họ đã xâm nhập rồi mà chúng ta chưa biết?

Người chết vì tiền, chim chết vì thức ăn

Cổ ngữ có câu: ‘Vật cực tất phản’, người Trung Hoa có một nền văn minh lâu đời với trí huệ thâm sâu, từ thời cổ đại, người xưa luôn chú trọng đến đạo lý “Trung Dung”, vận may thường đi kèm với vận rủi, vì vậy phàm là làm việc gì cũng cần chú ý tiết chế và chừng mực. Đối với người xưa, trong quá trình đối nhân xử thế nhất định phải chú ý 9 tình huống sau để tránh gây rắc rối cho bản thân.

  1. Nói nhiều mất kiểm soát

Nói nhiều quá dễ mắc lỗi, đặc biệt là lúc vui, vì muốn chia sẻ với người khác nên sẽ muốn khoe khoang, kể lể này nọ, trong lòng có thể hưng phấn, cảm thấy cao hứng, nói nhiều lời không phù hợp với tình huống lúc đó. Bởi vậy khi vui quá, lời nói vẫn phải cố gắng giữ bình tĩnh.

  1. Giận quá mất khôn

Sự tức giận bắt nguồn từ nội tâm, khi cảm xúc bị kích động sẽ dẫn đến những hành động tiêu cực. Vì vậy, giải pháp tốt nhất là phải tìm ra căn nguyên của cơn giận, từ đó học cách kiểm soát nó.

Tức giận là bản năng, kiềm chế cơn giận là bản lĩnh. Kiểm soát được cảm xúc mới có thể kiểm soát được cuộc đời.

  1. Sốc quá mất thần

Giống như lúc Tào – Lưu luận anh hùng trong thiên hạ, Lưu Bị bị những lời của Tào Tháo làm cho kinh sợ đến nỗi đánh rơi đũa. Lưu Bị là người có đức lớn mà còn như vậy thì người thường nếu làm được “Thái Sơn sụp đổ trước mặt mà không biến sắc” thì thực sự không phải là việc dễ dàng.

Bởi vậy, những người có thể giữ tâm tính vững vàng trước những tình huống bất lợi bất ngờ ập đến, có thể giữ cho bản thân mình một tâm thái bình tĩnh, ung dung, ắt sẽ là người làm nên đại sự.

Trước sự sợ hãi hoặc cám dỗ, những người yếu đuối thường đánh mất nguyên tắc của mình. Lúc này, người thật sự mạnh mẽ sẽ ngẩng cao đầu mà đối mặt, người có bản lĩnh chân chính sẽ nhẫn nại và kiên trì.

Đứng trước thử thách cam go, quân tử sẽ dũng cảm đối mặt, kẻ tiểu nhân yếu đuối thoát chạy, bởi vậy không thể làm nên nghiệp lớn.

  1. Đau buồn quá dễ suy sụp

Đối mặt với bao nỗi buồn phiền, khổ hạnh trong cuộc sống, sau khi trút được nỗi đau, nỗi buồn trong lòng, chúng ta cần biết kiềm chế, tuân thủ và tiến lên, đừng để sự suy sụp tinh thần điều khiển bản thân.

Đau buồn, thất vọng không giải quyết được gì, thậm chí còn làm cho sự tình trở nên tệ hơn. Lạc quan và giữ một tâm thái vui vẻ, cuộc sống mới có thể trở nên tốt đẹp.

  1. Vui quá dễ mất kiểm soát

Khi con người ta vui vẻ, họ thường cảm thấy mọi thứ đều thuận mắt, lúc này khả năng phân biệt của họ thường yếu đi rất nhiều và tính logic của tư duy cũng bị giảm sút. Vì vậy, sự mất kiểm soát sẽ tận dụng cơ hội này để tác quái.

Những người thông tuệ là người có thể phân biệt được lời nào nên nói lời nào không, đặc biệt là lúc cao hứng.

  1. Suy tính quá dễ mất bạn

Người ích kỉ thường so đo, tính toán thiệt hơn. Người rộng lượng, tâm địa thoáng đãng mới có được những mối lương duyên tốt đẹp.

Không suy tính thiệt hơn cũng đừng nghĩ nhiều, cứ thoải mái cho đi, cuối cùng sẽ nhận ra bản thân đắc được nhiều hơn thế.

  1. Say quá dễ mất đức

Khi một người uống bia rượu đến mức say xỉn, những lời nói kèm của anh ta thường thiếu chân thật và không có quy củ. Vì vậy, nhậu nhẹt không những có hại cho sức khỏe mà còn dễ làm sa sút tinh thần.

Có thói quen uống nhiều rượu quá mức sẽ khiến con người loạn tính, khi say, người ta sẽ dễ có những hành động mất kiểm soát, từ đó mà tổn đức.

  1. Hứa nhiều quá dễ mất tín

Cổ ngữ có câu: “Một lần mất tin, trăm lần mất tín”, có thể thấy rằng, trong đối nhân xử thế, cổ nhân rất coi trọng chữ Tín.

Đừng coi nhẹ lời hứa, nếu đã hứa thì ắt phải làm được. Hãy giữ lời hứa và cố gắng hết sức để thực hiện. Trước khi vỗ ngực và hứa với ai đó, hãy cân nhắc thật kỹ bằng cả trái tim và năng lượng của bản thân.

  1. Ham muốn lớn quá dễ mất mạng

Có câu: “Người chết vì tiền, chim chết vì thức ăn”, con người sẽ rất dễ mất mạng nếu ham muốn quá mức. Vì “dục vọng” của một người không phải lúc nào cũng có thể đạt được, nó chỉ âm ỉ bùng cháy trong tâm can và quấy nhiễu tâm hồn của chúng ta. Hãy giữ một tâm thái thanh cao, mạnh mẽ mà không có ham muốn. Phước đức luôn là kết quả của sự tu dưỡng, không phải tranh giành.

Lan Hòa biên tập
Nguồn: Sound Of Hope (Huệ Minh)

9 bài thực hành để trở thành quản trị mạng chuyên nghiệp

Với nghề quản trị mạng, kinh nghiệm là trên hết, kế đến mới là bằng cấp. Về cơ bản, cácchứng chỉ CNTT như Network+ hay CCNAchính là tấm vé thông hành để bạn bắt đầu chuỗi ngày tìm kiếm một chân quản trị mạng, nhưng kinh nghiệm mới là tất cả.

Khi đối mặt với vấn đề nào đó, nếu chưa có kinh nghiệm thì hẳn là bạn khó lòng lọt vào “mắt xanh” của nhà tuyển dụng, nhất là trong những năm đầu bước vào ngành quản trị hệ thống.

Câu hỏi đặt ra ở đây chính là bạn có từng phải cấu hình hoặc vọc phá một hệ thống mạng nào đó chưa? Thậm chí, nếu từng làm nhà quản trị hay kỹ thuật viên mạng thì cũng khó lòng nào mà bạn có thể chạm hết được đến mọi khía cạnh trong lĩnh vực này.

Loạt 9 bài thực hành được phân bổ cho 3 cấp độ cơ bản, trung cấp và cao cấp được đề cập bên dưới sẽ hướng đến các chủ đề mạng khác nhau, từ cơ bản đến nâng cao.

Vài bài thực hành chỉ mất vài phút là xong, nhưng có một số bài sẽ khiến bạn mất hết thời gian của ngày nghỉ cuối tuần. Có thể bạn cũng cần đầu tư một chút về trang thiết bị phần cứng, mà cụ thể là thiết bị mạng nhưng vẫn có những cách không cần đến chúng.

Phần 1 – Trình độ cơ bản

Bài thực hành 1: Cấu hình TCP/IP

Một trong những nhiệm vụ cơ bản nhất của nhà quản trị mạng là cấu hình thiết lập TCP/IP. Nếu một mạng không sử dụng giao thức cấp phát động DHCP (Dynamic Host Configuration Protocol), nghĩa là tự động quản lý địa chỉ IP khi máy khách kết nối thì bạn phải tự thiết lập IP tĩnh và địa chỉ DNS cho mỗi máy khách. Có thể hệ thống yêu cầu bạn đặt thông tin IP tĩnh khi bắt đầu bước thiết lập và cấu hình router hoặc các thành phần khác trên mạng.

Để đặt IP tĩnh, bạn phải biết địa chỉ IP của router và dải địa chỉ IP để bạn có thể đặt cho máy khách. Bạn có thể tìm được dữ kiện này trong Settings của máy tính nào kết nối thành công vào mạng.

Bạn sẽ cần đến địa chỉ IP, địa chỉ Subnet Mask, địa chỉ IP của router (cũng như Default Gateway) và địa chỉ máy chủ DNS (Domain Name System).

Cửa sổ Network Connection Details cho bạn biết được thông tin về địa chỉ IP, Subnet Mask, Default Gateway và máy chủ DNS.
Cửa sổ Network Connection Details cho bạn biết được thông tin về địa chỉ IP, Subnet Mask, Default Gateway và máy chủ DNS.

Trong Windows: Mở Network Connections qua Control Panel, hoặc Network and Sharing Center. Tiếp theo, mở kết nối đang hoạt động và nhấn vào nút Details.

Trong Mac OS X: Trong System Preferences, nhấn vào biểu tượng Network, sau đó chọn kết nối đang hoạt động, như AirPort (wireless) hay Ethernet (wired). Với kết nối có dây, bạn sẽ thấy thông tin ngay trên màn hình đầu tiên; còn với kết nối không dây, nhấn thêm vào nút Advanced và tìm dưới tab TCP/IP và DNS.

Bạn hãy viết những con số này vào giấy hoặc copy chúng vào một tập tin văn bản nào đó, rồi đóng cửa sổ lại.

Để xem dải địa chỉ IP cho mạng, bạn có thể nhập địa chỉ IP và địa chỉ Subnet Mask vào một ứng dụng tính subnet tên là Subnet Calculator. Ví dụ, nhập vào IP 192.168.1.1 và Subnet Mask 255.255.255.0 sẽ cho bạn kết quả dải địa chỉ từ 192.168.1.1 đến 192.168.1.254.

Subnet Calculator cho bạn biết IP nào là hợp lệ.

Subnet Calculator cho bạn biết IP nào là hợp lệ.

Đến đây, bạn đã biết được dải địa chỉ IP rồi, nhưng cần nhớ là mỗi thiết bị phải có một địa chỉ IP duy nhất. Cách tốt nhất để kiểm tra địa chỉ IP là đăng nhập vào router, nhưng bạn cũng có thể đoán được hoặc đơn giản là chọn một địa chỉ ngẫu nhiên nào đó trong dải. Nếu địa chỉ đó đã có thiết bị nào đó sử dụng thì Windows hoặc OS X sẽ cảnh báo là có xung đột về địa chỉ IP và bạn có thể chọn một địa chỉ khác. Một khi thiết lập thành công địa chỉ IP thì bạn ghi địa chỉ đó xuống hoặc lưu lại trong file văn bản. Đây là cách tốt nhất để ghi nhận lại mọi địa chỉ IP tĩnh cùng với số seri của máy tính sử dụng địa chỉ IP đó.

Bây giờ, chúng ta cùng thiết lập một địa chỉ IP tĩnh:

Trong Windows: mở cửa sổ Network Connection Status, nhấn vào nút Properties và mở thiết lập TCP/IPv4 (Internet Protocol Version 4). Chọn “Use the following IP address” và gõ vào thiết lập: một địa chỉ IP phải nằm trong dải IP cho phép, cộng với Subnet Mask, Default Gateway và máy chủ DNS trong cửa sổ Network Connection Details.

Trong Mac OS X: mở cửa sổ Network và nhấn vào nút Advanced. Trong tab TCP/IP, nhấn vào nút sổ xuống kế bên Configure IPv4, chọn Manually và gõ vào địa chỉ IP hợp lệ trong dải, cộng với Subnet Mask và địa chỉ router mà bạn đã copy trước đó. Sang tab DNS và gõ vào địa chỉ máy chủ DNS.

Chọn Use the following IP adress, nhập thông số để thiết lập IP thủ công

Chọn Use the following IP adress, nhập thông số để thiết lập IP thủ công

Nhấn OK để hoàn tất.

Bài thực hành 2: Phân tích Wi-Fi

Là quản trị mạng, bạn sẽ muốn thiết lập, tinh chỉnh và duy trì mạng không dây trên mạng. Một trong những công cụ cơ bản nhất mà bạn cần có là một công cụ phân tích Wi-Fi(Wi-Fi stumbler). Những công cụ này có thể quét sóng và liệt kê những thông tin cơ bản về các mạng không dây, gồm router và Access Point (AP) gần đó, trong đó có mã mạng SSID (service set identifier), còn gọi là tên mạng không dây; địa chỉ MAC của router/AP; kênh; mức tín hiệu; và trạng thái bảo mật.

Bạn có thể sử dụng một công cụ dò Wi-Fi để kiểm tra sóng mạng tại nhà. Ví dụ bạn có thể kiểm tra hàng xóm đang dùng Wi-Fi trên kênh nào để bạn có thể chuyển sang kênh khác cho giảm nhiễu. Bạn cũng cần đảm bảo chế độ bảo mật của router ở thấp nhất là WPA hoặc WPA2.

NetSurveyor cho bạn biết chi tiết về các mạng Wi-Fi xung quanh bằng chữ cũng như bằng biểu đồ.
NetSurveyor cho bạn biết chi tiết về các mạng Wi-Fi xung quanh bằng chữ cũng như bằng biểu đồ.

Windows có công cụ Vistumbler và NetSurveyor; Mac OS X có KisMac; hay Kismet cho cả hai hệ điều hành trên, cộng cả Linux. Cả 4 công cụ trên đều miễn phí, cho phép bạn xem thông tin dạng văn bản hoặc dạng biểu đồ về kênh và mức tín hiệu sóng Wi-Fi.

Còn nếu bạn sử dụng điện thoại thông minh hay máy tính bảng nền Android, bạn có thể sử dụng Wifi Analyzerhay Meraki WiFi Stumbler, cả hai đều miễn phí.

WiFi Analyzer trình bày kênh Wi-Fi dạng biểu đồ rất trực quan.

WiFi Analyzer trình bày kênh Wi-Fi dạng biểu đồ rất trực quan.

Bài thực hành 3: Cấu hình router không dây và AP

Để có thêm kinh nghiệm thiết lập và cấu hình không dây, bạn nên tập với router không dây tại nhà. Hoặc tốt hơn, bạn nên tiếp xúc với một AP nào được sản xuất cho doanh nghiệp. Tốt nhất là bạn mượn của ai đó trong bộ phận CNTT trong công ty mình, hoặc thử xem trên thị trường có loại router hay AP nào dành cho doanh nghiệp giá rẻ không, như AP của Ubiquiti Networks có giá khá mềm (khoảng 70 USD trên eBay).

Để truy cập được vào giao diện cấu hình router không dây, bạn gõ vào địa chỉ IP trên trình duyệt. Hãy tham khảo lại Bài thực hành 1, địa chỉ IP của router giống như địa chỉ Default Gateway mà Windows liệt kê trong cửa sổ Details về kết nối không dây.

Truy cập giao diện cấu hình AP khá khác nhau. Nếu có một bộ điều khiển không dây thì sẽ có một giao diện chung để bạn có thể cấu hình cho mọi AP. Còn hệ thống nào không có bộ điều khiển không dây này thì bạn phải truy cập từng AP một thông qua địa chỉ IP của nó.

Một khi bạn truy cập được vào giao diện cấu hình router hoặc AP, hãy xem mọi thiết lập và cố hiểu chúng. Hãy xem kích hoạt tính năng tách không dây (hoặc layer 2) nếu thiết bị hỗ trợ và xem nó chặn người dùng-người dùng như thế nào. Bạn cũng có thể thay đổi địa chỉ IP của router/AP trong thiết lập LAN, tắt DHCP và gán địa chỉ IP cụ thể cho từng thiết bị/máy tính. Bạn cũng xem địa chỉ DNS tĩnh (như OpenDNS) trong thiết lập WAN; thiêt lập Quality of Service (QoS) để ưu tiên luồng dữ liệu. Khi bạn đã thông thạo các thông số ấy, hãy thiết lập mức bảo mật cao nhất cho hệ thống mạng là WPA2.

Gán địa chỉ IP và địa chỉ DNS cho router.
Gán địa chỉ IP và địa chỉ DNS cho router.

Trong trường hợp bạn không thể kiếm được một AP mức doanh nghiệp, hãy xem qua các công cụ giả lập giao diện hoặc demo của một số hãng sản xuất, như Cisco chẳng hạn.

Phần 2 – Trình độ trung cấp

Bài thực hành 4: Cài DD-WRT trên router không dây

Để “vọc” nhiều hơn mạng không dây, bạn có thể cài firmware nguồn mở cho các router không dây DD-WRT. Firmware này có nhiều tính năng tiên tiến chỉ có cho cấp doanh nghiệp, và có thể tùy biến rất tốt. Nhưng trước khi tải và cập nhật firmware, bạn cần kiểm tra trên danh sách router tương thích với firmware này.

Ví dụ, nó hỗ trợ mạng LAN ảo và nhiều SSID nên bạn cót thể chia một mạng ra thành nhiều mạng ảo. Nó cũng hỗ trợ một máy khách và máy chủ VPN để truy cập từ xa, hoặc thậm chí kết nối trực tiếp site-to-site. Hơn nữa, nó cho bạn tùy biến tường lửa, chạy script khởi chạy và tắt, hỗ trợ nhiều giải pháp hotspot khác nhau.

DD-WRT có nhiều tính năng mới tiên tiến cho bạn "vọc".
DD-WRT có nhiều tính năng mới tiên tiến cho bạn “vọc”.

Bài thực hành 5: Phân tích mạng và luồng dữ liệu trên mạng

Là nhà quản trị hệ thống, bạn sẽ cần phải xử lý những vấn đề liên quan đến việc theo dõi các gói dữ liệu đang truyền trên mạng. Mặc dù các công cụ phân tích giao thức mạng có thể tốn rất nhiều tiền của, Wireshark là một chọn lựa miễn phí, nguồn mở, làm việc trên mọi hệ điều hành. Nó có nhiều tính năng và hỗ trợ theo dõi thời gian thực và cả phân tích offline cho hàng trăm giao thức mạng khác nhau, giải mã cho nhiều loại mã hóa và có các bộ lọc mạnh, có khả năng đọc/ghi thông qua nhiều định dạng tập tin (file) bắt được trên mạng.

Wireshark bắt các gói packet trên mạng.
Wireshark bắt các gói packet trên mạng.

Một khi bạn cài xong Wireshark, hãy thử bắt gói dữ liệu và xem nó có gì trong đó. Nói cách khác, bạn hãy dạo lòng vòng trên web hoặc định vị những chia sẻ trên mạng để xem luồng dữ liệu trên mạng luân chuyển như thế nào. Hãy nhớ là bạn có thể ngừng quá trình bắt gói dữ liệu để theo dõi kỹ hơn một điểm nào đó. Mặc dù Wireshark có thể bắt mọi luồng dữ liệu luân chuyển qua mạng, có thể bạn chỉ thấy được luồng dữ liệu vào/ra của một máy khách mà thôi nếu chế độ bắt packet “hỗn hợp” không được hệ điều hành mà bạn đang dùng hoặc card mạng (adapter mạng) của bạn hỗ trợ. Thông tin chi tiết, bạn có thể tham khảo tại trang web của Wireshark.

Lưu ý: thậm chí khi cách bắt gói packet thường chạy ở chế độ chạy thụ động, nghĩa là không can thiệp hay gây nhiễu mạng nhưng vài người xem việc theo dõi kiểu này là vi phạm chính sách riêng tư và cá nhân. Vậy nên bạn cần lưu ý là chỉ nên áp dụng cho mạng cá nhân tại nhà, hoặc yêu cầu quyền của nhà quản trị hệ thống hoặc CTO công ty trước khi thực hiện.

Ngoài ra, còn vài công cụ phân tích mạng miễn phí khác mà có thể bạn muốn thử qua. Ví dụ EffeTech HTTP Sniffer có thể tập hợp các gói HTTP và hiển thị chúng trên một trang web để có thể trình bày rõ ràng bằng đồ thị cho bạn theo dõi dễ hơn, thay vì phải nhìn vào cả đống packet dữ liệu thô. Hoặc như Password Sniffer chỉ “nghe” mật khẩu trên mạng và liệt kê chúng ra, cho ta thấy được rằng mật khẩu bằng chữ số là rất không an toàn. Và để phân tích dữ liệu di động thông qua điện thoại hay máy tính bảng nền Android, có những công cụ miễn phí như Shark for Root.

Bài thực hành 6: Thử với bộ giả lập mạng

Mặc dù khó có thể sử dụng trực tiếp mạng doanh nghiệp để thực tập thì chúng ta có thêm cách khác, đó là sử dụng các bộ giả lập để ảo hóa việc thiết lập và cấu hình mạng. Chúng là những công cụ vô giá để chuẩn bị cho những kỳ thi CNTT, trong đó có các chứng chỉ của Cisco và Juniper. Một khi bạn tạo được một hệ thống mạng ảo với các thành phần và máy khách đầy đủ, bạn có thể cấu hình và quản trị chúng bằng những thiết lập và lệnh giả lập. Thậm chí bạn có thể chạy các công cụ phân tích mạng như Wireshark với vài bộ giả lập mạng để xem luồng dữ liệu mạng đi đâu về đâu.

Dưới đây là vài bộ giả lập bạn nên xem qua:

  • GNS3 Graphical Network Simulator là chọn lựa miễn phí, nguồn mở. Nó yêu cầu bạn chạy hệ điều hành tương ứng, như Cisco IOS hoặc Junos OS của Juniper, và bạn cần đăng ký.
GNS3 Graphical Network Simulator hỗ trợ Cisco IOS/IPS/PIX/ASA và Juniper JunOS.
GNS3 Graphical Network Simulator hỗ trợ Cisco IOS/IPS/PIX/ASA và Juniper JunOS.
  • Netkit là một chọn lựa miễn phí, nguồn mở khác. Nó không đòi hỏi những chức năng chuyên biệt gắn với nhà sản xuất nào và nó khá hạn chế về thành phần mạng. Đáng mừng là Netkit không có những đòi hỏi khắt khe về hệ điều hành như GNS3.
Netkit network simulator running the pre-configured single-area OSPF lab
Netkit network simulator running the pre-configured single-area OSPF lab
  • Boson NetSim Network Simulator là bộ giả lập tính phí, giá 99 USD; mục đích chính của nó là cho bạn học về IOS của Cisco. Nó có bản demo miễn phí nhưng chức năng rất hạn chế.

Ngoài ra, cũng có một số trang web như SharonTools và Open Network Laboratory cho bạn truy cập từ xa đến các thành phần mạng và giả lập nền web để bạn thực hành các lệnh. Bạn cũng nên thử qua các bộ giả lập miễn phí của Cisco.

Phần 3 – Trình độ cao cấp

Bài thực hành 7: Tự tấn công hệ thống

Bạn có thể đọc nhiều về bảo mật mạng, nhưng cách tốt nhất là học cách đánh giá mức độ bảo mật của hệ thống mạng bằng những thử nghiệm tấn công chính hệ thống mạng của mình.

Dưới đây là vài cách tấn công mà bạn có thể thử:

  • Bẻ khoá Wi-Fi. Mã hoá WEP là cách dễ xâm nhập nhất bằng Aircrack-ng. Bẻ khoá Wi-Fi Protected Setup (WPS) với số PIN bằng Reaver-WPS cũng có thể truy cập được vào một router không dây.
Aircrack-ng's multimedia gallery.
Aircrack-ng’s multimedia gallery.
WPSCrackGUI - WPS (WiFi Protected Setup).
WPSCrackGUI – WPS (WiFi Protected Setup).
  • Tấn công tài khoản trực tuyến thông qua Wi-Fi sử dụng tiện ích bổ sung trên Firefox là Firesheep hoặc ứng dụng Android DroidSheep.
Firesheep.
Firesheep.
  • Bắt gói dữ liệu và bẻ khoá thông tin đăng nhập trên mạng 802.11X sử dụng FreeRadius-WPE.
 WEAKERTH4N: FreeRadius-WPE.
WEAKERTH4N: FreeRadius-WPE.

Khi học, bạn sẽ tìm thấy được những hướng dẫn cách làm thế nào của từng công cụ. Một công cụ phổ biến khác tích hợp hàng trăm công cụ có sẵn là đĩa CD BackTrack, nhưng hiện dự án này đã ngưng hoạt động.

Tuy vậy, Kali Linux là công cụ tương tự, hiện đang rất nổi, có thể cài thẳng vào máy tính hoặc máy ảo, hoặc chạy trên USB, CD.

Ethical Hacker.
Ethical Hacker.

Bài thực hành 8: Thiết lập máy chủ bảo mật RADIUS

Ở nhà, bạn thường mã hóa router không dây của mình bằng chế độ Personal hoặc Pre-shared Key (PSK) cho bảo mật WPA hoặc WPA2 để giúp mạng không dây không bị kẻ khác dòm ngó. Chế độ Personal là cách đơn giản nhất để mã hoá Wi-Fi: thiết lập một mật khẩu trên router và đơn giản là nhập mật khẩu này vào thiết bị và máy tính kết nối.

Tuy nhiên, với doanh nghiệp, chế độ Enterprise của WPA hoặc WPA2 được các chuyên gia bảo mật khuyến khích dùng hơn, vì kết hợp với xác thực 802.11x.

Thay vì dùng mật khẩu Wi-Fi, mỗi người dùng sẽ nhận được một thông tin đăng nhập riêng; mã hóa này bảo vệ chống lại việc trộm dữ liệu giữa người dùng với nhau. Hơn nữa, bạn có thể thay đổi hoặc xóa một tài khoản nào đó để bảo vệ mạng khi một nhân viên không làm việc nữa hoặc thiết bị nào đó bị thất lạc hoặc mất cắp.

Để sử dụng chế độ cho doanh nghiệp, bạn phải có một máy chủ RADIUS (Remote Authentication Dial-In User Service) riêng để xử lý đăng nhập 802.11x của người dùng. Là nhà quản trị hệ thống, bạn sẽ phải cấu hình và chỉnh cho máy khách với xác thực 802.11x và giúp duy trì máy chủ RADIUS. Để thực tập, hãy xem thiết lập máy chủ cho bạn ở nhà và sử dụng bảo mật Wi-Fi mức doanh nghiệp ở nhà.

https://googleads.g.doubleclick.net/pagead/ads?client=ca-pub-9275417305531302&output=html&h=280&adk=907860897&adf=4028407559&pi=t.aa~a.1782753957~i.75~rp.4&daaos=1677784812753&w=358&fwrn=7&fwrnh=100&lmt=1677806726&num_ads=1&rafmt=1&armr=3&sem=mc&pwprc=7118754216&ad_type=text_image&format=358×280&url=https%3A%2F%2Fquantrimang.com%2Fcong-nghe%2Fbai-thuc-hanh-de-tro-thanh-quan-tri-mang-171789&fwr=0&pra=3&rh=299&rw=358&rpe=1&resp_fmts=3&sfro=1&wgl=1&fa=27&dt=1677806856058&bpp=1&bdt=2357&idt=1&shv=r20230301&mjsv=m202302230101&ptt=9&saldr=aa&abxe=1&cookie=ID%3D6f739102aff6b814-2275338c55da003e%3AT%3D1677806855%3ART%3D1677806855%3AS%3DALNI_MbDWVzLyzbccN3dKVArFhMW50B2_Q&gpic=UID%3D00000bd0ef073b37%3AT%3D1677806855%3ART%3D1677806855%3AS%3DALNI_Maex19_2bYVHsYTuFtL4gIhrzw5Ag&prev_fmts=390×294%2C0x0%2C358x280%2C358x280%2C358x280%2C358x280%2C358x280%2C390x669%2C390x98%2C390x853&nras=10&correlator=2521148519123&frm=20&pv=1&ga_vid=1561626108.1677806854&ga_sid=1677806854&ga_hid=1623943977&ga_fc=1&u_tz=420&u_his=4&u_h=844&u_w=390&u_ah=844&u_aw=390&u_cd=32&u_sd=3&adx=16&ady=20524&biw=390&bih=669&scr_x=0&scr_y=15093&eid=44759926%2C44759837%2C44777876%2C44759875%2C31072649&oid=2&psts=AD37Y7utNqsWLFAXt-ZATQR1mwE_dpuhIb3qwgUhgJrqRCQTaSTRCk_ZKoEDdttvpFyTI-92ScRk_XoY5hJW7IM%2CAD37Y7tTvUSBSIiuSOExzKY9t0j5sy5rGDyT3X01co8LpPdH9pvZJgcbboBP8aVdibOHi9Ys0RQ_2MQjL0TIC4Na%2CAD37Y7uSy_EaFeK13-IHmCuSavAS1OWt9o0PONCxABvLh0-RZL5EufXqiPdASTeE3V5plu-mgnEYUvfkhDsTdQ%2CAD37Y7uKlcM8eYFDqhu6VQGAKFh8SfJLznmDRPQd1gK5NHMxScqD-BFpQVBvJaPeBCnqXnPunEnvEo5rU4xW-CsD%2CAD37Y7shkSw3tt6N6_2klapHUQwpG0xDywP4DNVkxLrFBGTCF5jhZ7g2Dv2X-1Wbi9Lx1xy25DPQ4LMU2Te0GCm9%2CAD37Y7ssw0GvVregFcXhJlrFDeVVP8K3FlySVm8L9mGxZJ52jZ_HXqS30hNRpmRJpm5gnVNifJtI6QV0clj85zcufWCe%2CAD37Y7sRA9kSOWmrF9V-H1NmG9b3QTs8vHzM6h8yQwIdo_wqumMOEWgk17DkJwjW52K9RXglAlAXCOvT6FgkIZhQZLD9jjRbQ52mJbPrIwj3Fyw%2CAD37Y7sySkjt0Zt2ApcRUDtJZYET9Jmy0Rdf2fewyjr_ciMFeK4otlclbSQYxmsMCrqZ7q5fjoIT6GBkZSAarxu8&pvsid=3729593235308411&tmod=1382858784&nvt=1&ref=https%3A%2F%2Fwww.google.com%2F&fc=384&brdim=0%2C0%2C0%2C0%2C390%2C0%2C390%2C844%2C390%2C777&vis=1&rsz=%7C%7Cs%7C&abl=NS&fu=128&bc=31&ifi=9&uci=a!9&btvi=8&fsb=1&xpc=Y3D2VCIlTe&p=https%3A//quantrimang.com&dtd=M

Nếu bạn đang chạy hệ thống mạng nền Windows, Network Policy Server (NPS) hoặc Internet Authentication Service (IAS) có thể lấy làm máy chủ RADIUS. Còn không, bạn có vài chọn lựa miễn phí. Nếu bạn rành Linux, hãy xem qua phần mềm nguồn mở FreeRADIUS. Vài tùy chọn dễ dùng hơn, có giao diện GUI và miễn phí như TekRADIUS, hoặc công cụ dùng thử 30 ngày ClearBox.

RADIUS Server.
RADIUS Server.

Khi đã cài xong máy chủ RADIUS, bạn tạo các tài khoản người dùng và nhập vào mật mã (shared secrets) cho AP. Sau đó, cấu hình router không dây hoặc AP với WPA/WPA2-Enterprise: gõ vào địa chỉ IP và cổng của máy chủ RADIUS, rồi đến shared secret mà bạn đã đặt trên máy chủ RADIUS. Sau đó, bạn có thể kết nối thiết bị bằng cách gõ vào thông tin đăng nhập mà bạn quy định trên máy chủ RADIUS.

Bài thực hành 9: Cài đặt Windows Server và thiết lập tên miền

Nhà quản trị cũng cần quản lý các hệ thống mạng nền Windows chạy với Windows Server. Để có thêm kinh nghiệm, bạn thử chạy một bản Windows Server tại nhà.

Mặc dù mua một phiên bản hệ điều hành máy chủ không hề rẻ nhưng bạn có vài chọn lựa miễn phí. Microsoft cho bạn dùng thử miễn phí 180 ngày bản ISO tải về để cài trên một máy chủ vật lý, ổ cứng ảo (VHD) cho máy chủ ảo và truy cập được đến một máy ảo chưa cấu hình trên đám mây Azure. Hơn nữa, Microsoft cũng đưa ra Virtual Labs, có những hướng dẫn cho bạn trong môi trường ảo hóa, bạn có thể thử qua.

Một khi bạn truy cập được vào một máy chủ, hãy khám phá nó và thực tập. Có lẽ bạn nên thử cấu hình Active Directory và thử với Group Policies, thiết lập Exchange và cấu hình một máy khách Outlook, hoặc thiết lập NPS cho xác thực 802.11x.

Bước tiếp theo: Học, học nữa, học mãi

Nếu thấy những bài thực hành trên thực sự hữu ích và cần có thêm được nhiều kinh nghiệm quản trị thì vẫn có nhiều khóa học trực tuyến mà bạn có thể tham gia. Hãy tìm và chọn khóa đào tạo theo những chứng chỉ quản trị cụ thể.

Sự phức tạp của Networking.
Sự phức tạp của Networking.

Địa vị Google bị đe dọa

Ngoài Bard của Google các công ty kỹ thuật internet cũng đang chạy đua sáng chế các chabot mới cạnh tranh với ChatGPT.

Ngoài Bard của Google các công ty kỹ thuật internet cũng đang chạy đua sáng chế các chabot mới cạnh tranh với ChatGPT.

ChatGPT có thể nói chuyện trực tiếp, trả lời những câu hỏi người dùng nêu lên. Đó chính là một địa hạt mà Google làm bá chủ trong 20 năm qua. Vì vậy, ngày 7 tháng Hai, 2023, khi công ty Microsoft công bố sẽ sử dụng ChatGPT thì Google cần phản ứng ngay.

Cây hoa đỗ quyên ở trước nhà tôi mấy năm trước đã nở rộ; năm nay chưa tới mùa hoa, nhưng không biết ông bạn làm vườn nào đã vô tình chặt cụt một nửa. Tôi chợt nhớ một câu Kiều, “Thương gì đến ngọc, tiếc gì đến hoa!”

Ngâm nga xong, tôi bỗng nghi ngờ không biết mình có nhớ đúng hay không. Bèn tìm trong Google. Trí nhớ của tôi rất kém, thực ra Nguyễn Du dùng chữ hương, không phải chữ hoa: “Thương gì đến ngọc, tiếc gì đến hương!”

Một lần khác, không nhớ đầy đủ hai câu thơ Tú Xương, tôi cũng Google bằng mấy chữ, “cô mất hai đồng lẻ…” nhờ thế tìm ra cả bài thơ với hai ‘câu thực,’ “Tiễn chân cô mất hai đồng chẵn – Sờ bụng thầy không một chữ gì.” Đồng chẵn, không phải đồng lẻ. Nếu quý bạn không biết từ ‘câu thực’ nghĩa là gì thì xin cứ Google mà tìm – chữ Google dùng như một động từ.

Google là tên một cái “Máy Tìm,” dịch chữ “Search Engine,” có thể dùng để tìm tòi bất cứ cái gì, chữ nào, câu nào, bài nào, đã xuất hiện trên internet. Hai mươi năm trước, cả nước Mỹ chạy đua coi ai “chế” ra nhu liệu, phần mềm, làm cái “Máy Tìm” nhanh nhất, đúng nhất, đầy đủ nhất. Công ty AltaVista đã đứng đầu một thời gian; Yahoo! cũng rất mạnh. Google ra đời năm 1998, hai năm sau có lúc đã đề nghị ai trả một triệu đô la thì bán, nhưng không ai mua. Năm ngoái công ty Alphabet, mẹ của Google, thâu được $283 tỷ và giá trị lên trên một ngàn tỷ đô la. Cứ mỗi giây đồng hồ, có 100,000 lần “click” ra lệnh cho Google tìm tòi các thông tin trên mạng, theo báo Economist.

Nhưng ngày Thứ Tư cách đây vài tuần, công ty Alphabet bị tụt 8% giá trị, mất khoảng $100 tỷ mỹ kim trên thị trường chứng khoán, sau khi phản ứng vội vàng trước thách đố của Công ty Microsoft trong việc sử dụng “trí khôn nhân tạo.”

Trí khôn nhân tạo (AI) đã phát triển hàng chục năm nay, là những khí cụ để máy vi tínnh (computer) giúp trí khôn con người khi tính toán, tìm tòi, suy nghĩ, vân vân; vì computer có thể chứa đựng những kho dữ kiện, con số, hiểu biết rộng lớn vô cùng, lại tính toán rất nhanh. Lâu nay Cộng sản Trung Quốc sử dụng Trí khôn nhân tạo nhiều nhất, để kiểm soát dân chúng. Họ lưu giữ hình ảnh, tên họ, lý lịch của hàng tỉ người, mỗi ngày máy quay phim của họ ở các ngã tư, phi trường, ga xe lửa, vân vân, chụp bộ mặt một người đi qua thì máy computer có thể nói người đó tên gì, nhà ở đâu, học trường nào, trước đây có đi biểu tình hoặc viết email chống chính phủ hay không, vân vân.

Trong các nước tự do, người ta dùng AI, Trí khôn nhân tạo, vào rất nhiều việc. Các luật sư có thể nhờ AI tìm những án lệ liên hệ đến vụ kiện, các bác sĩ nhờ AI coi có những hình quang tuyến được lưu trữ giống như tấm hình mới chụp của bệnh nhân hay không, và đã được chẩn đoán ra sao. Các sinh viên sẽ tìm được các bài viết về đề tài mình đang nghiên cứu. Một phát minh quan trọng dùng AI là những nhu liệu gọi là “chatbot.” Khi quý vị đánh máy một câu trên điện thoại di động để gửi cho ai, có thể thấy mình viết chữ “ăn” thì nó hiện ra những chữ “uống, cơm, bún, sáng, vân vân, ” như thể cái máy đoán trước được ý của mình, đó là cái chatbot đang hoạt động. Nó căn cứ vào kinh nghiệm những lần trước quý vị thường viết những chữ nào sau chữ ăn, nó lôi lên, bày ra cho quý vị chọn.

Với kho dữ liệu mênh mông trong bộ nhớ và khả năng tìm ra trong nháy mắt, các chatbot có thể tự đặt câu, “nói năng, thưa gửi, trả lời” … như con người. Cho một đề tài, các chatbot có thể viết một bài văn, một bài bình luận, làm thơ, hoặc tán tỉnh, chửi thề, quảng cáo, tuyên truyền, không thiếu thứ gì.

Tháng 11 năm ngoái, một công ty mới lập OpenAI ở Thung lũng Điện tử đã đưa ra một chatbot đặt tên là ChatGPT có thể làm tất cả những việc trên, và nhiều thứ khác, như soạn ra các nhu liệu mới, y như người! Ngân hàng quốc tế UBS đã đếm, thấy kể từ đó đến nay, trong hai tháng đã có 100 triệu người sử dụng ChatGPT, nhanh kỷ lục trong lịch sử internet! Trước đây, TikTok phải mất 9 tháng mới đạt tới số thân chủ đó.

ChatGPT có thể nói chuyện trực tiếp, trả lời những câu hỏi người dùng nêu lên. Đó chính là một địa hạt mà Google làm bá chủ trong 20 năm qua. Vì vậy, ngày 7 tháng Hai, 2023, khi công ty Microsoft công bố sẽ sử dụng ChatGPT thì Google cần phản ứng ngay.

Microsoft cho ChatGPT đi kèm với và bổ túc cho Bing, cái “máy tìm” của họ, hiện chỉ chiếm 5% thị trường những cuộc tìm kiếm trên mạng, đứng hàng thứ tư sau Google vốn chiếm hai phần ba, và 95% các cuộc tìm kiếm trên điện thoại tinh khôn (smart phone). Google đang trả công ty Apple mỗi năm $15 tỷ đô la để được cài sẵn vào trong các iPhone. Bây giờ, khi Bing có thêm ChatGPT đi kèm, thị trường sẽ thay đổi.

Một điểm đáng chú ý là khi người ta đặt một câu hỏi, Google sẽ trả lời bằng một danh sách các tài liệu về vấn đề đó, cho mình tìm đọc lấy. ChatGPT thì khác, nó sẽ đưa ra những câu trả lời, dựa trên hàng triệu tài liệu có sẵn trong trí nhớ. Nó lại có thể học từ kho tài liệu đó cách nói năng, viết ra những câu cú giống như tiếng nói của loài người.

Báo Economist đưa ra một thí dụ, quý vị muốn tổ chức một chuyến đi chơi, trong một ngày, mang theo trẻ em, có mục đích giáo dục. Nếu vào hỏi Google, Bing hay Baidu, quý vị sẽ được thấy một bảng liệt kê những mạng (websites) có thể mở ra đọc, trong đó có những công ty tổ chức du lịch, rồi so sánh, chọn lựa.

Hỏi ChatGPT thì khác. Nó sẽ trả lời ngay lập tức, với những đề nghị cụ thể cho quý vị chọn. Sau đó, quý vị có thể hỏi thêm những chi tiết, nó sẽ trả lời. Nhờ ChatGPT, Bing của Microsoft sẽ đe dọa địa vị bá chủ của Google. Ông Sundar Pinchai, CEO của Alphabet, phải tuyên bố “báo động đỏ!”

Nhưng Google đã nuôi sẵn một chatbot trong nhà mang tên là Bard rồi, cũng như Microsoft đã nuôi OpenAI bằng $11 tỷ đô la góp vốn. Khi Microsoft gây chấn động vì công bố cho Bing đi kèm với ChatGPT, Google lập tức đưa Bard ra biểu diễn. Đáng tiếc, khi một câu hỏi có tính chất thời sự khoa học đặt ra, Bard đã trả lời sai! Vội vàng quá, ông Pinchai thú nhận. Đáng lẽ nên chờ, thử thách Bard nhiều hơn và sửa sang cho nó hoàn chỉnh, trước khi trình làng!

Nhưng chính ChatGPT cũng còn đang ở trong thời gian thử thách. Nó có thể trả lời các câu hỏi của người tìm hiểu, nhưng nó vẫn chỉ là cái máy, không có gì bảo đảm các câu trả lời là đúng sự thật, không vi phạm luật pháp (Hỏi: Làm bom cách nào rẻ tiền nhất?) hoặc phạm thuần phong mỹ tục (Cho tôi địa chỉ của …! )

Ngoài Bard của Google các công ty kỹ thuật internet cũng đang chạy đua sáng chế các chabot mới cạnh tranh với ChatGPT. Google đầu tư $300 triệu mỹ kim vào Anthropic, một công ty mới, do một cựu nhân viên của OpenAI lập ra, đang sáng chế một chabot đã có sẵn tên là Claude. Công ty Baidu, máy tìm độc chiếm Trung Quốc vì Google bị cấm, tuyên bố đang chuẩn bị cho ra đời một chatbot vào tháng Ba năm nay, mang tên Ernie. Nhưng đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ đặt ra những hàng rào để kiểm soát các chatbot, như họ vẫn kiểm soát cả hệ thống internet. Không biết Baidu làm cách nào để Ernie luôn luôn theo đúng các điều cấm kỵ!

Một nước tự do dân chủ như ở Mỹ mới tạo cơ hội cho các sáng kiến phát sinh và chạy đua, cạnh tranh với nhau. Kinh tế tiến lên được là nhờ những công ty đi sau vượt qua mặt, lật đổ địa vị những công ty đi trước; rồi sẽ tới lúc họ lại bị qua mặt.

Ngô Nhân Dụng