7 cuốn sách giúp bạn trở nên thành công giàu có, đáng giá hơn cả tấm bằng MBA

Hầu hết những người thành công đều đã đọc và thực sự trân trọng 7 cuốn sách kinh điển, ngắn và rất dễ đọc này.

7 cuốn sách giúp bạn trở nên thành công giàu có, đáng giá hơn cả tấm bằng MBA

Tờ Inc nhận định, trong vài thập kỷ qua, giá trị của tấm bằng MBA đã giảm, có thể là do thế giới học thuật không thể bắt kịp với tốc độ thay đổi nhanh chóng của thế giới kinh doanh.

Trên thực tế, có tương đối ít doanh nhân có bằng MBA. Tuy nhiên có một điều chắc chắn rằng hầu hết tất cả những người thành công đều đã đọc và thực sự trân trọng 7 cuốn sách kinh điển, ngắn và rất dễ đọc dưới đây: 

1. As a Man Thinketh (Tạm dịch: Khi người ta tư duy)

Tác giả: James Allen

Bài học: Hầu hết mọi người đều làm việc theo quan niệm sai lầm rằng cuộc sống của họ là kết quả của số phận, may mắn hoặc bởi hoàn cảnh. Cuốn sách này giải thích rằng cuộc sống của bạn là do bạn tạo ra, và cách duy nhất để bạn thành công trong cuộc sống là bạn phải thành công trong tâm trí trước tiên. Đây là nền tảng của một sự nghiệp thành công trong kinh doanh. 

Trích dẫn hay nhất: “Một người đàn ông chỉ bắt đầu trở thành một người đàn ông khi anh ta không còn than vãn chửi rủa hay đi tìm công lý cho cuộc đời mình. Và khi điều chỉnh được tâm trí, anh ta sẽ ngừng đổ lỗi cho người khác gây ra cho cuộc sống của mình. Người đàn ông sẽ trưởng thành hơn trong suy nghĩ, ngừng đổ lỗi cho hoàn cảnh và biết cách vượt qua khó khăn để rèn luyện bản thân tiến bộ nhanh hơn cũng như dùng nó như phương tiện để khám phá sức mạnh và khả năng tiềm ẩn của bản thân”.

2. Rich Dad Poor Dad (Tạm dịch: Cha giàu cha nghèo)

Tác giả: Robert T. Kiyosaki

Bài học: Ngoài những điều cơ bản về tài chính cá nhân (không có điều gì thành công là vô nghĩa), cuốn sách này giải thích tại sao xây dựng và sở hữu doanh nghiệp là cách đáng tin cậy nhất để đạt được sự giàu có. Cuốn sách phá bỏ quan niệm vô lý rằng một công việc được trả lương đại diện cho sự an toàn về tài chính và chỉ cho bạn cách suy nghĩ như một doanh nhân.

Trích dẫn hay nhất: “Nhân loại được phân chia thành giàu và nghèo, thành chủ sở hữu tài sản và bị bóc lột. Việc trừu tượng hóa bản thân khỏi những nguyên tắc cơ bản này sẽ dẫn đến sai lầm”.

3. Who Moved My Cheese? (Tạm dịch: Ai lấy miếng pho mát của tôi)

Tác giả: Spencer Johnson

Bài học: Vô số cuốn sách viết về sự đổi mới đột phá và cách mọi cá nhân và công ty phải thích ứng với tốc độ thay đổi ngày càng tăng. Tuy nhiên, không có cuốn sách nào giải thích tình huống (và những việc phải làm) một cách cô đọng và sinh động như “Who moved my cheese”.

Trích dẫn hay nhất: “Điều bạn sợ không bao giờ tồi tệ như những gì bạn tưởng tượng. Nỗi sợ hãi trong tâm trí còn tồi tệ hơn thực tế xảy ra”. 

4. The Elements of Style (Tạm dịch: Những thành tố của phong cách)

Các tác giả: William Strunk Jr. và E.B. trắng

Bài học: Giờ đây, email, nhắn tin và mạng xã hội là cốt lõi của giao tiếp kinh doanh, khả năng viết rõ ràng chưa bao giờ cần thiết hơn thế. Sau khi đọc cuốn sách này, bạn sẽ trở thành một nhà văn giỏi hơn và chắc chắn viết giỏi hơn những đồng nghiệp của mình. 

Trích dẫn hay nhất: “Văn bản mạnh mẽ là súc tích. Một câu không được chứa các từ không cần thiết, một đoạn văn không có câu không cần thiết, vì lý do tương tự như một bức vẽ không được có các dòng không cần thiết và máy móc không có các bộ phận không cần thiết. Bạn không cần phải sử dụng ngôn ngữ giỏi như một nhà văn nhưng hãy chắc chắn rằng bạn dùng câu ngắn gọn, đủ nghĩa và truyền tải đủ ý”.

5. The One Minute Manager (Tạm dịch: Vị giám đốc một phút)

Tác giả: Kenneth Blanchard và Spencer Johnson

Bài học: Nếu có một định nghĩa tốt hơn và đơn giản hơn về ý nghĩa của việc trở thành một nhà quản lý giỏi, thì tôi vẫn chưa tìm ra. Cuốn sách này chứa đựng nhiều kiến ​​thức kinh doanh (và cách sử dụng) hơn một tá thư viện chứa đầy các nghiên cứu điển hình học thuật. Mọi ông chủ hay sắp trở thành ông chủ đều nên đọc cuốn sách này.

Trích dẫn hay nhất: “Nếu bạn không thể cho tôi biết những gì bạn mong muốn đạt được, thì bạn chẳng gặp vấn đề gì cả. Bạn chỉ đang kêu ca mà thôi. Một vấn đề chỉ tồn tại khi có sự khác biệt giữa những gì thực sự đang xảy ra và những gì mong muốn sẽ xảy ra”.

6. How to Lie With Statistics (Tạm dịch: Số liệu thường bị đánh tráo như thế nào)

Tác giả: Darrell Huff

Bài học: Kiểm soát mọi con số thống kê là điều mà mỗi doanh nghiệp đều mong muốn nhưng không phải lúc nào cũng làm được. Tuy nhiên, các chỉ số có thể trở thành vô dụng nếu chúng không được diễn giải một cách thích hợp và công bằng. uốn sách này dạy bạn những mánh khóe mà người ta thường sử dụng trong kinh doanh để gây ấn tượng bằng các con số. Đây chắc chắn là một trong 10 cuốn sách đáng đọc để “mở mang tầm mắt”.

Trích dẫn hay nhất: “Ngôn ngữ bí mật của số liệu thống kê, rất hấp dẫn trong một nền văn hóa quan tâm đến thực tế, được sử dụng để giật gân, thổi phồng, gây nhầm lẫn và đơn giản hóa quá mức. Các phương pháp thống kê và thuật ngữ thống kê là cần thiết để báo cáo dữ liệu hàng loạt về các xu hướng kinh tế và xã hội, kinh doanh điều kiện, thăm dò dư luận, điều tra dân số. Nhưng nếu người viết không trung thực và sử dụng nhiều từ chuyên ngành thì độc giả sẽ không hiểu gì, và tất nhiên kết quả chỉ là những con số vô nghĩa”.

7. The Greatest Salesman in the World (Tạm dịch: Người bán hàng giỏi nhất thế giới)

Tác giả: Og Mandino

Bài học: Nếu bạn không thể bán ý tưởng, sản phẩm hoặc dịch vụ của mình, bạn sẽ không bao giờ thành công trong kinh doanh. Bạn có thể đọc hàng tá cuốn sách về bán hàng, nhưng tất cả đều rút ra được chân lý đơn giản trong cuốn sách này, đây chắc chắn là một trong 10 cuốn sách bán hàng hay nhất mọi thời đại. Cuốn sách này sẽ không chỉ giúp bạn thành công hơn trong kinh doanh. Nó cũng sẽ giúp bạn thành công hơn trong cuộc sống.

Trích dẫn hay nhất: “Tôi sẽ sống ngày hôm nay như thể đó là ngày cuối cùng của tôi. Ngày hôm nay là tất cả những gì tôi có và những giờ này bây giờ là vĩnh cửu của tôi. Tôi chào đón mặt trời mọc với những tiếng kêu vui sướng như một tù nhân được ân xá từ cái chết. Tôi nâng cánh tay cảm ơn vì món quà vô giá này của một ngày mới…”. 

Nguồn: IncPhương Linh / Doanh nghiệp & Tiếp thị

Qua sách Đặng Hoàng Giang kể chuyện hộ người vô danh, yếu thế ở VN

  • Nguyễn Mạnh Hà
  • Gửi tới BBC từ Hà Nội
ĐHG

Ở Việt Nam, Đặng Hoàng Giang có thể coi là tác giả mở đầu cho dòng sách phi hư cấu lấy người vô danh làm trung tâm. Ba cuốn gần đây của anh nói về người bệnh ung thư (Điểm đến cuộc đời), người trẻ gặp trục trặc với gia đình (Tìm mình trong thế giới hậu tuổi thơ), người bệnh trầm cảm (Đại dương đen) đều được đón nhận tích cực.

Có thể thấy Đặng Hoàng Giang ưu tiên những người yếu thế và ở vị thế nạn nhân. Qua những cuốn sách của mình, anh muốn họ được thấu hiểu, nỗi đau của họ được xã hội chia sẻ và từ đó bệnh trạng cũng như số nạn nhân được giảm thiểu. Những cuốn sách như vậy ban đầu có thể làm độc giả choáng nhưng thực ra có tác dụng chữa lành.

HẤP DẪN CỦA PHI HƯ CẤU

Để thực hiện bài viết này, tôi có một cuộc phỏng vấn gần 40 phút với anh. Để có được một câu chuyện cho mỗi cuốn sách, anh phải dành nhiều tháng có khi đến cả năm để phỏng vấn sâu và tiếp cận nhân vật qua nhiều kênh: nhật ký, Facebook, Instagram, người thân, bạn bè…

Tôi hình dung ra áp lực khủng khiếp của việc bóc băng. Nhưng Giang cho hay đã có người bóc thuê. Phần lớn chi phí để viết ra cuốn sách dồn cho việc đó. Tiếp theo, anh phải mua một lượng lớn sách chuyên ngành từ nước ngoài để tham khảo.

Tác giả Đặng Hoàng Giang và độc giả trong một buổi ra mắt sách
Chụp lại hình ảnh,Tác giả Đặng Hoàng Giang và độc giả trong một buổi ra mắt sách

Một nửa số trang của Đại dương đen là kết quả của việc phân tích và tổng hợp những nghiên cứu mới nhất về trầm cảm.

Ngoài ra anh cũng phải bay từ Hà Nội vào TP.HCM để gặp một số nhân vật, để có thể tiếp cận sâu. “Trước tiên, phải gặp một số buổi trực tiếp để có kết nối cá nhân rồi về sau mới có thể chat hoặc gọi video”, Giang nói.

Đại dương đen đưa ra một thông tin đáng lưu ý: Trầm cảm có thể bị “lây” từ người bệnh sang những người yêu thương, gần gũi họ. Một cô gái đã “lây” cho người yêu, người bố cao tuổi cũng trầm cảm sau thời gian dài chăm sóc con trai…

Người đọc vẫn cảm thấy sự bức bối từ những trang sách của anh. Vậy bản thân anh khi tiếp xúc trực tiếp với nguồn tin trong thời gian dài, làm thế nào để không bị ảnh hưởng?

“Tôi luôn quan sát những cảm xúc của mình trong khi nói chuyện với nhân vật để có khoảng cách với chúng,” Giang cho hay.

“Mình biết chúng tồn tại, mình đứng cạnh chúng và không để chúng cuốn đi. Hơn nữa, đây là công việc, nên trong khi lắng nghe nhân vật, tôi luôn luôn có những suy nghĩ mang tính kỹ thuật: mình cần phải hỏi tiếp thế nào, chi tiết nào quan trọng, chi tiết nào phải được kiểm chứng hoặc đào sâu hơn.

“Điều đó cũng giúp tôi không bị cuốn theo cảm xúc và giữ khoảng cách nhất định với những gì đang xảy ra. Tương tự một nhiếp ảnh gia chiến trường thấy quanh mình bom rơi, đạn lạc, máu đổ, nhưng cùng lúc vẫn phải suy nghĩ xem xây dựng bố cục ảnh thế nào, căn sáng ra sao”.

Tìm mình trong thế giới hậu tuổi thơ ngồn ngộn những câu chuyện của những người trẻ đầy ắp tâm sự chỉ chờ được hỏi là tuôn ào ạt. Cuốn hút nhưng cũng dễ làm người đọc bị rối, đôi khi phải lật lại xem mình đang ở trong chuyện của nhân vật nào.

Đặng Hoàng Giang trong một sự kiện thúc đẩy văn hóa đọc
Chụp lại hình ảnh,Đặng Hoàng Giang trong một sự kiện thúc đẩy văn hóa đọc

Đến Đại dương đen, tác giả chắt lọc hơn, chỉ lựa lấy 12 nhân vật tiêu biểu trong khoảng 60 người anh đã tiếp xúc. Mỗi nhân vật biểu lộ một dạng trầm cảm sẽ được mổ xẻ trong phần lý thuyết phía sau.

Vài lát cắt trong Điểm đến cuộc đời đã được chuyển thành tiểu phẩm sân khấu và tạo cảm hứng cho đạo diễn Marcus Mạnh Cường Vũ thực hiện bộ ba phim Memento Mori về hành trình cận tử. Cũng như vậy, có những câu chuyện trong Đại dương đen đầy đủ cảm xúc và độ gay cấn như đợi sẵn để chuyển thành kịch bản phim.

ĐHG

Khi tôi hỏi, tiền bán sách có đủ để bù lỗ, anh cười: “Khá là tốt. Sách của tôi đều được độc giả hưởng ứng. Tất nhiên ngoài viết lách, tôi còn có công việc với một tổ chức phi chính phủ. Đấy mới là thu nhập chính”.

Hai cuốn đầu của anh tập hợp các tiểu luận xã hội, sau đó là các tự sự càng ngày càng phức tạp. Liệu đến một ngày anh sẽ chuyển sang địa hạt hư cấu? “Trong phi hư cấu vẫn còn nhiều đất để mình cải thiện và tiến bộ hơn trong khả năng của mình”, anh đáp. “Lĩnh vực này mênh mông và còn rất nhiều thách thức. Tôi cũng không chắc mình có khả năng viết hư cấu”.

Ở Việt Nam, trước Đặng Hoàng Giang, không ai nghĩ chuyện đời của những người vô danh, thậm chí yếu ớt hoặc sắp chết lại có thể được viết thành sách. Anh thì đã quen với dòng sách này trong thời gian suốt thời gian dài ở châu Âu.

“Ở nước ngoài, dòng sách này khá phổ biến. Ví dụ tác giả sẽ đồng hành cùng những công nhân, sẽ phỏng vấn các cô gái điếm hay tội phạm mafia nhỏ lẻ… Rất đáng tiếc ở Việt Nam, người ta ít viết về những người vô danh như vậy mà hay viết về anh hùng, những người có công, có thành tích…

“Tôi thấy đấy là một thiếu sót lớn. Tôi quan tâm đến số phận của những người vô danh. Mỗi con người đều có thể có một thế giới rất phong phú, rất mâu thuẫn, rất thú vị: Một cô gái sống ở nông thôn bị ung thư hay một thằng bé 18 tuổi bị trầm cảm và chẳng ai biết đến… Đi sâu, soi rọi vào thế giới của họ là một công việc hết sức có ý nghĩa và cũng thú vị với chính bản thân tôi”, Giang nói.

Mặc dù luôn nhìn thấy nhiều nhóm người có chuyện để khai thác nhưng anh khẳng định chưa chắc sẽ cứ viết theo lối này mãi: “Tôi cũng có những mối quan tâm khác nữa và cũng chưa định hình sắp tới mình dành bao nhiêu thời gian cho viết lách và nếu viết thì viết chủ đề gì”.

CẦN MỘT NGÀY MAI

Mười bảy tuổi, tốt nghiệp trung học hệ 10 năm, Đặng Hoàng Giang nhận học bổng du học của Nhà nước. Anh lấy bằng kỹ sư tin học tại Đông Đức năm 1989, bằng Tiến sĩ Kinh tế Phát triển tại Áo năm 1996.

Đều đặn 1-2 năm, anh ra mắt một đầu sách. Đại dương đen là cuốn mới nhất
Chụp lại hình ảnh,Đều đặn 1-2 năm, anh ra mắt một đầu sách. Đại dương đen là cuốn mới nhất

Công việc hiện nay của anh là viết lách và hoạt động xã hội. Giang: “Nhìn lại, tôi thấy đấy là quá trình đi tìm bản thân, định hình con người mình, định hình việc mình là ai, muốn làm gì, đóng góp cho xã hội như thế nào”.

Ba mươi chín tuổi, anh quyết định đưa vợ con về Việt Nam. Chính thời gian làm việc trong nước đã thôi thúc anh phải viết tác phẩm đầu tay Bức xúc không làm ta vô can khi đã gần 50.

“Nếu cứ sống ở nước ngoài thì mình sẽ không viết sách hoặc nếu viết thì nội dung tất nhiên sẽ khác”, anh phỏng đoán.

Cuộc sống ở Áo êm ấm và an toàn nhưng lại không nhiều ý nghĩa với Giang, khiến anh thấy chán chường. “Vẫn cảm thấy thiếu cái gì đấy. Thiếu sự sôi động, thiếu cảm giác mình là một thành phần trong xã hội, mình không thuộc về văn hóa, cộng động, tập thể đấy.

Ở nước ngoài, dù mình có bằng cấp, đi làm đàng hoàng, mình vẫn có cảm giác ở ngoài lề”, anh cắt nghĩa. Và một thiếu thốn quan trọng anh nhận ra, chính là những yếu tố văn hóa Việt Nam, Á Đông: “Hồi trẻ, mình rất thích ra nước ngoài để học hỏi, tìm hiểu những cái mới. Khi đã trung niên, mình lại muốn tìm lại cội nguồn của mình”.

Tháng 5/2021, Đặng Hoàng Giang và chuyên gia tư vấn Nguyễn Hà Thành khởi động Ngày Mai- đường dây nóng duy nhất ở Việt Nam hướng đến đối tượng trầm cảm. Trực đường dây là các tình nguyện viên tốt nghiệp hoặc đang học năm cuối ngành Tâm lý học, Công tác Xã hội hoặc Y tế Công cộng. Đây là dự án cộng đồng phi lợi nhuận dài hơi được gây quỹ qua mạng.

“Ở các nước, những đường dây nóng như thế rất phổ biến. Với dân số tương tự Việt Nam, họ có đến hàng chục đường dây nóng cho các nhóm người khác nhau. Việt Nam mà không có Ngày Mai sẽ là một sự thiếu vắng đáng tiếc nên chúng tôi muốn duy trì dự án càng lâu càng tốt”, anh bày tỏ.

Ngoài việc an ủi chia sẻ qua điện thoại, Ngày Mai cũng sẽ giúp kết nối người gọi với các chuyên gia tâm lý, bác sĩ tâm thần để họ được trị liệu bài bản, lâu dài.

Dù sao khả năng này vẫn khá hạn chế vì nghề tư vấn tâm lý ở Việt Nam mới có mã ngành năm ngoái và các bệnh viện tâm thần thường ở tình trạng quá tải do thiếu bác sĩ. Chi phí sử dụng những dịch vụ này cũng khá cao so với thu nhập trung bình, một giờ tư vấn tâm lý hiện rơi vào khoảng từ trên dưới một triệu tới vài triệu.

Một dự án nữa là Ký ức Đại Dịch do anh đồng khởi xướng cùng các cây viết Võ Thiều Bảo Yên, Bùi Phương Thảo và Trần Thị Thanh Thảo. Trang Facebook của dự án đang kêu gọi mọi người đóng góp những câu chuyện của bản thân trong quá trình đối mặt với đại dịch.

Giang phân tích: “Truyền thông và ký ức chính thống vốn hay tập trung vào những anh hùng, những người có quyền lực, ngợi ca chiến thắng mà dễ bỏ qua những trải nghiệm của những cá nhân vô danh”. Một lần nữa, anh không muốn câu chuyện, số phận của những người vô danh bị chìm lấp trong ký ức chung của cộng đồng.

TS ĐẶNG HOÀNG GIANG

“Vài năm gần đây, tôi cảm thấy may mắn vì được kết nối, làm quen với rất nhiều người, không phải nổi tiếng, giỏi giang theo đánh giá của xã hội. Được gần gũi, đi vào cuộc sống của những người vô danh, bình thường khiến cuộc sống của mình giàu có hơn. Rồi việc viết lách đem lại cho mình nhiều tương tác của bạn đọc. Qua phản hồi của họ, mình cảm thấy công việc của mình hữu ích.

Về nước, sống gần bố mẹ cũng là điểm rất tốt với tôi. Với gia đình tôi, quyết định về nước hoàn toàn đúng. Tất nhiên có những thiệt thòi nhất định vì cuộc sống ở Việt Nam không hoàn hảo, thiếu nhiều sinh hoạt văn hóa so với bên kia, y tế, hạ tầng, phúc lợi xã hội nói chung không thể bằng. Bù lại, mình có những điều mà bên kia không có. Tóm lại, không nơi ở nào hoàn hảo, quan trọng là mình ý thức được mình muốn gì”.

Bài viết thể hiện phong văn và quan điểm riêng của tác giả Nguyễn Mạnh Hà, hiện sống ở Hà Nội.

Sách hay : Nữ sỹ thời gió bụi


Cuốn tiểu thuyết dã sử đầu tiên của nhà văn Lê Phương Liên viết về bậc nữ nhân kỳ tài Đoàn Thị Điểm. Cuốn sách giúp người đọc hình dung cuộc đời đầy biến động của một nhà giáo, thầy thuốc, nữ tác gia có tư tưởng, tầm nhìn, chính kiến và tấm lòng nhân hậu.

Cuộc trò chuyện cuối cùng của cha con Đoàn Thị Điểm

Trước khi nhắm mắt xuôi tay, ông Đoàn Doãn Nghi kịp truyền lại cho con gái những bài thuốc quý giá nhất ông từng ghi chép.

Tiếng cha ho sù sụ vang lên từ gian nhà giữa, ánh lửa đã hồng ở trong bếp. Nàng cầm gói thuốc Tế tân chạy xuống bếp, hỏi:

“Mẹ sắc thuốc cho cha rồi à?”

Mẹ gật đầu đáp: “Phải, mẹ thấy bệnh của cha không thuyên giảm nên đã dậy sớm sắc một ấm thuốc mới, để cha uống đủ ba chén hôm nay”.

“Ồ, thế ạ, giá mẹ làm chậm một tí thì…”

“Thì sao cơ?”

“Tối qua con có tìm được một đơn thuốc của cụ Tuệ Tĩnh nói về vị Tế tân tức là rễ cây Tế tân, vị cay, tính ôn, không độc có thể tác dụng với cả tứ kinh: Tâm, phế, can và thận. Con cũng đã tìm thấy trong ô thuốc của cha rễ cây Tế tân đã phơi khô, con định gia giảm một chút cho ấm thuốc hôm nay sắc để cha uống”.

Bà phu nhân nghe vậy, thở dài: “Thôi lỡ rồi, để chiều vậy con ạ. Kìa. Cha gọi con đó!”.

Nàng lắng tai nghe, có tiếng ông Doãn Nghi gọi yếu ớt: “Điểm ơi, con lên đây với cha”.

Nàng thầm nghĩ: “Mẹ thính tai hơn cả mình ư? Chắc là vì mẹ thương cha lắm”.

Ông Doãn Nghi sắc mặt nhợt nhạt, hơi thở yếu ớt khó khăn, bộ ngực gầy thỉnh thoảng lại rung lên trong một cơn ho. Thấy con gái đến ghé ngồi bên, ông ra hiệu cho con lấy một cái tráp sơn then để ở đầu giường. Ông nói giọng run run: “Con mở ra”.

Nàng mở cái tráp, trong đó có một tập giấy mỏng chép chữ nho, nàng nhìn lướt qua và thấy đó là những tờ ghi chép các bài thuốc. Chữ của cha, nét phóng túng, nếu không quen có thể không luận ra được là chữ gì.

Ông Doãn Nghi gật gù: “Cha thấy con có lòng ham mê nghề làm thuốc chữa bệnh, cha vui lắm. Đây là những tập ghi chép của cha trong nhiều năm bốc thuốc cứu người bệnh. Con giữ lấy nhé”.

Nói đến đây, ông lại ho, người rung lên. Nàng vội đỡ cha nằm xuống giường. Lặng đi một lát, ông Doãn Nghi lại gắng gượng nói: “Cha dặn con này, việc bốc thuốc chữa bệnh là một việc hệ trọng, sai một ly đi một dặm”.

Nói được mấy câu, mệt quá, ông lại dừng nghỉ, chợt nghĩ ra điều gì, ông vẫy tay ra hiệu cho cô con gái hãy đi lên nhà thư trai:

“Sắp đến giờ dạy học, con sửa soạn lên nhà giảng, kẻo học trò chờ…”. Nàng run run đứng dậy, linh tính như mách bảo có gì khác thường, hôm nay nhìn thần sắc cha khác lắm. Vâng lời cha, nàng không dám chần chờ, vội lui ra ngoài ngay.

Chân bước đi mà lòng nàng như vẫn níu lại bên giường cha. Nàng tự biết mình giống cha vẻ bên ngoài và cả trong tâm can nàng, ở đó có một ông Doãn Nghi ẩn mình với cả sự thông tuệ, tính khí khái, niềm đam mê sống vì một chữ nhân.

Người ta ai cũng trong vòng sinh lão bệnh tử, thể xác sẽ úa tàn, sẽ tiêu tan, nhưng nhân tâm của người ta sẽ không tiêu tan, nhân tâm ấy sẽ di truyền từ đời này sang đời khác.

Cha ơi, con hiểu cha, nhân tâm của cha ở trong lòng con đây. Nàng nghĩ như thế cho tới khi bước vào thư trai giảng bài cho học trò.

[…]

Người cha khẽ động đậy mái đầu […]. Bỗng ông nấc to một tiếng, tay cố gượng giơ lên ra hiệu, đôi môi mấp máy: “Điểm… Điểm… con…”.

Đúng lúc đó như có thần giao cách cảm, nàng đang rón rén đi vào trong nhà, nàng chạy ù đến bên giường cha, hai tay run rẩy nắm chặt lấy tay cha. Ông Doãn Nghi mở mắt ra nhìn thấy con gái, trên đôi môi ông thoáng một nụ cười. Ông thở hắt ra, mắt đứng tròng.

“Cha ơi!”

Tiếng khóc nghẹn ngào của Thị Điểm vang lên. Đại tang của gia đình họ Đoàn đã đến thật rồi.

ĐOÀN THỊ ĐIỂM KHÔNG CAM PHẬN LÀM THIẾP

Sau đám tang của cha, một thời gian sau anh trai Thị Điểm cũng qua đời. Nhà chỉ còn phái yếu. Ngài Bỉnh Trung công nhờ người đem chầu cau đến ngỏ ý muốn rước nàng về làm thiếp.

Mấy quả cau đã bắt đầu khô héo, xấp trầu không để bên cũng đã úa vàng. Một con gà mái táo tợn nhảy lên cái phản gỗ trong nhà, làm tung cái nắp tráp, thấy một vật đỏ đỏ, nó thò cổ vào mổ thủng một lỗ, thế là phong chè Thiết Quan Âm bị sổ tung, những sợi chè khô vãi ra.

Có lẽ con gà mái ngớ ngẩn này tưởng sẽ tìm ra một hạt thóc nào đó. Con mèo mướp lững thững đi đến, nó không ngốc như con gà, nhưng nó cũng tò mò. Nó đi vòng quanh cái tráp để trên phản gỗ bên dưới bàn thờ, ngó ngó nghiêng nghiêng, lấy chân cào cào vào xấp trầu không và chùm cau, không thấy mùi vị gì hấp dẫn, nó lặng lẽ bỏ đi.

Đoàn phu nhân nhìn thấy cảnh đó hốt hoảng lập cập chạy đến. Bà hớt hơ hớt hải thu dọn trầu cau và gói chè, đậy cái nắp tráp nhỏ sơn son thếp vàng ấy lại. Bà cầm cái tráp lên nâng niu cẩn thận y như nó là một vật bằng sứ dễ vỡ.

Bà đi đi lại lại thở than một mình: “Ối trời ơi, thế này có chết không cơ chứ, ai lại để trầu cau của vị quốc thích Bỉnh Trung công nhờ người mai mối cô Điểm nhà ta lăn lóc mấy hôm rồi”.

Ở nhà gian nhà trong, Thị Điểm đang ngồi bên bé Lệnh Khương. Nàng đang khẽ khàng nâng người cháu lên, kề bát thuốc vào môi để cháu nhấm từ từ ngụm nước thuốc lá đã sắc kỹ. Nước thuốc âm ấm nên cô bé cũng cố nhắm mắt uống được đủ liều.

[…]

Bấy giờ chị cả Luân khẽ khàng ngồi xuống bên con gái, nói với cô em chồng: “Thôi thế là may lắm, cô có ‘tay’ chữa bệnh đấy, cháu đã đỡ nhiều rồi, cô đi lo việc khác đi, để tôi trông cháu”.

Nàng vừa toan dặn thêm bà chị dâu cách xoa bóp cho cháu thì bỗng trông thấy mẹ bưng cái tráp trầu cau bước vào, nét mặt băn khoăn lo lắng.

Bà đến ngồi bên con gái, giọng run run: “Mẹ đang lo quá con ơi. Ngài Bỉnh Trung công để ý đến con đã đưa trầu cau thế này là không từ chối được đâu, mình mà không nghe, chết đấy con ạ!”.

Nàng giơ tay đỡ lấy cái tráp, nói với mẹ:

“Không sao đâu, mẹ đừng lo. Ôi trời ơi, con đi lấy chồng làm sao được! Mẹ nhìn đây này, hai cháu còn nhỏ dại, mẹ đã già, chị cả Luân thì yếu ớt, vậy con đi làm sao được?”

Bà mẹ lắc đầu: “Con có biết ngài Bỉnh Trung công là thế nào chưa? Ngài đang ngụ ở làng Mi Thự, huyện Đường Hào nên có biết tiếng tăm các con…”.

Bà hạ giọng xuống: “Có lẽ từ cái chuyện câu đối mừng quan Hiệp trấn đấy con ạ, khổ thế! Này.”

Bà mẹ nhìn quanh y như là sợ có ai nghe lỏm, rồi thì thào: “Ngài Bỉnh Trung công họ Vũ là em ruột bà thái phi của Chúa Trịnh Cương. Ngài đang quyền thế lớn, cai quản các cơ doanh binh đội…”.

Nàng nắm tay mẹ lắc lắc như để mẹ tỉnh cơn mê muội: “Mẹ ơi, ông ấy chắc chắn là có vợ cả và vài bà nàng hầu rồi…”.

Bà mẹ gật đầu, giọng vẫn nỉ năn con gái: “Thì vẫn biết thế, nhưng mà ngài là một vị quốc thích!”.

Nàng tủm tỉm cười: “Quốc thích? Mẹ ơi, con thấy gia cảnh ấy nông mỏng lắm!”.

“Nông mỏng là thế nào?”

“Là phú quý đến do nhờ có người vào hầu hạ trong cung, không phải con nhà nòi có khoa bảng biết làm ăn căn cốt, cái lối sang trọng phù vân ấy không bền đâu, mẹ ơi!”

Nghe con gái nói thế, Đoàn phu nhân ngẩn người ra. Bà ngước mắt hướng về phía bàn thờ chồng và con trai, vẻ thẫn thờ ân hận: “Thôi, con nói thế mẹ hiểu rồi, mẹ chỉ lo bây giờ không biết ăn nói với nhà người ta thế nào đây?”.

Nàng cười xòa: “Ôi dào, có gì đâu, mẹ cứ bảo: Xin được thư thả ạ, nhà tôi đang có tang”.

Sách hay / Trích đăng từ Zing.