Cập nhật của Alex Alpha
Hôm nay thì đoàn của sư Minh Tuệ đã đến xứ Huế mộng mơ.

Tuy nhiên, tình trạng chen lấn xô đẩy để cúng dường sư trở nên khá nghiêm trọng.
Sư Minh Tuệ tuy là thiên hạ đệ nhất khinh công, nhưng khi bị quần hùng quây thế này thì khó tránh.
Người sư thì nhỏ nhắn, tuy có thần lực nhưng về cơ bắp lại nhỏ nhắn. Khi sư để lộ xương sườn, thì có bao nhiêu cái xương đều có thể đếm được hết. Thực sự khi nhìn bộ sườn và ngực của sư quá thuyết phục. Đúng là công phu của Thiền Tông. Xương sườn của sư khá dài và đều. Tuy nhiên tôi không biết xem tướng xương sườn do tôi không học y, mà thiên hạ bây giờ làm gì có ai lộ xương sườn mà lại nổi tiếng như sư Minh Tuệ đâu. Cho nên tôi không có cơ hội thực hành.
Đất cố đô thì thông thường ẩm thực có nét, có thể nói kinh đô luôn là nơi đệ nhất ẩm thực. Như Trung Quốc cũng vậy, người phương Tây văn minh sang Trung Quốc cũng shock vì sự cầu kỳ và trình độ của ẩm thực Trung Hoa.
Đơn giản thôi, bởi vì trong kinh thành có một người ăn những món ngon nhất, cho nên đầu bếp giỏi nhất sẽ phải ở đó. Mà đầu bếp giỏi nhất đó, cũng có lúc ra phố tán gái, thế là có lúc phải lộ bí kíp nấu ăn. Một người biết, rồi cả phố biết. Cả phố biết thì cả thành phố biết. Đó là lý do tại sao đất Kinh Thành luôn ẩn tàng những giá trị văn hóa cổ xưa và chân thực nhất. Bởi vì người ngồi trong kia ý, luôn được dâng những thứ tốt nhất. Có vậy thôi.
Tuy nhiên thì đoàn của sư ăn chay, thì khả năng như nhưng món bánh bột lọc là sư không ăn được rồi. Vì nó có tôm.
Còn cốm thì xịn nhất vẫn là cốm Hà Nội, cho nên khả năng đoàn của sư sẽ ăn cơm chay bình thường. Đất Huế có nhiều Phật tử, cho nên đồ chay cũng rất phong phú.
Hôm nay thì nỗi buồn Quảng Trị vẫn phảng phất trên nét mặt sư Minh Tuệ.
Sáng nay YouTuber hỏi sư Minh Nhuận hôm nay đoàn có bao nhiêu người, sư Minh Nhuận nói là có hơn 60 người chứ cũng chẳng biết nữa vì nhiều người mới.
Ở một diễn biến khác, sư Minh Tạng đau chân đi chậm hơn nên lại rất thảnh thơi vui vẻ, sáng sớm vẫn được đi khất thực nhà dân. Do tự xác định sẽ tụt lại phía sau nhiều nên các thầy và 3 thầy nữa đi thong thả, mệt thì nghỉ, khoẻ thì đi. Thầy bảo đã quen với mưa nắng thất thường, đau chân, mệt mỏi, về khuya rồi nên nói về việc đó với thái độ tỉnh queo lạc quan, chứ không có gì là phải chịu đựng.
Các Youtuber đi theo sư Minh Tuệ làm việc cũng vất vả hơn vì hình như có thiết bị phá sóng nên khó đến gần để lấy được hình ảnh đẹp.
Có thêm Tùng Yuki tham gia đội vệ sĩ Đất Thép bảo vệ thầy. Hai anh vệ sĩ Tường và Hạnh đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc đồng hành cùng thầy đến Huế và được công ty đổi người mới. Khi đi cùng thầy, có những trải nghiệm khó quên trên những ngày đổ lửa, các anh cũng đã để lại cho bà con theo dõi hành trình của thầy đầy ắp những kỉ niệm ấm áp.
Sáng nay dù có thêm tới 5 vệ sĩ mới cùng rất nhiều công an hộ tống nhưng khi vắng 2 anh bảo vệ cũ nên cảm giác của khán giả cũng chợt thấy không yên tâm. Các vệ sĩ mới bịt kín mặt, có vẻ như các anh không muốn lên sóng. Anh Hạnh đã cạo đầu, liệu anh có quay lại đắp y tu hành không.
Đêm qua ngồi may y xuyên đêm là 5 người, nhưng nay sư Minh Từ chưa dám xin nhập đoàn nên chắc chỉ có 4 người kia vào cộng với 58 người hôm qua là thành ít nhất 62 người.
Giờ nhóm các sư cũ từ Hà Tĩnh cứ vui vẻ tự giác đi với nhau.
Có một anh như từ cõi trời xuống, đi theo đoàn sau 1 hồi vận công thì xì xồ ngôn ngữ lạ, chưa biết theo mục đích gì.
Sư Tuệ Đức của nhóm Rừng gọi rất hồ hởi nói là muốn giúp các sư về kinh nghiệm tiết thực, sư có khả năng nhịn ăn nhiều ngày. Sư Tuệ Đức trông khá oai nghi nhưng khi cất giọng lên thì giọng nói khá gần gũi.
Nhóm Nhân Quả đã bắt đầu quấn chăn ôm nồi cơm làm xiếc. Nhưng nắng gió miền Trung đâu phải trò đùa cho những người Tu Điều Hòa.

SAU KHI CHẾT ĐI VỀ ĐÂU
Tiếp chủ đề về cái chết, để hiểu rõ hơn về sự sống.
Sau khi chết đi về đâu thực sự là do chính chúng ta quyết định. Trường phái anh em vật chất sống kiểu YOLO thì ta chỉ sống một lần trên đời suy nghĩ lắm chi em ơi, trường phái này cho rằng mọi giao giảng về cõi vô hình chẳng qua là lừa người, rồi mong thu được tiền cúng dường, rồi là xoa dịu nỗi đau. Nói chung là trong mắt các bác này không có cái gì gọi là cõi vô hình.
Bên Thiên Chúa thì sau khi chết sẽ về Thiên Đàng hoặc Hỏa Ngục.
Bên Phật giáo, mà cụ thể trong bài ngày hôm nay sẽ nói về Pháp môn Tịnh Độ, tức là pháp môn niệm Phật. Chúng ta hay nghe câu cửa miệng của bà con Phật tử Việt Nam là Nam mô A di đà Phật, hoặc A Di Đà Phật, còn gọi là niệm phật 6 chữ hay niệm phật 4 chữ.
Phật giáo có ba trường phái lớn là Tịnh, Thiền, và Mật. Tịnh Độ tông là một tông phái thuộc về Đại thừa, đưa người tu về cõi Tịnh Độ của đức Phật A di đà, hay còn gọi là vãng sanh cực lạc.
Tịnh Độ là xứ sở sạch sẽ, chỗ chúng ta đang ở là cõi Ta Bà còn gọi là Uế Độ tức cõi uế.
Cõi Tịnh Độ được đức Phật A Di Đà dùng tâm tạo ra, ngài cũng phải tu nhiều a tăng tỳ kiếp mới tạo ra được chứ không phải ngày một ngày hai. Vì các cõi là do tâm tạo, cho nên có nhiều cõi Tịnh Độ trong đó có Tây phương cực lạc của Đức Phật A Di Đà. Thiên đàng của bên Thiên Chúa cũng là một cõi Tịnh mà thôi, và cũng được tạo ra để đón con chiên sau khi mất về đó.
Cõi Tịnh Độ của Đức Phật A Di Đà được tạo bởi 48 nguyện lực, các cõi Tịnh khác cũng có nhưng số nguyện lực ít hơn. Nôm na, chúng ta hiểu cõi Tịnh Độ của Đức Phật A Di Đà là một siêu cấp thành phố đầy đủ tiện nghi nhất.
Cõi Tịnh Độ này không phải bỗng dưng mà con người biết. Cõi này được Đức Phật Thích Ca marketing thì mọi người mới biết. Phật Thích Ca nói rằng: ngay lúc này, ở phía Tây, cách đây 10 vạn ức cõi Phật có một cõi gọi là cõi Tịnh Độ của Đức Phật A Di Đà.
Mọi người lại tò mò hỏi, ở đó có gì vậy ạ. Phật Thích Ca mới từ từ hé lộ và mô tả khung cảnh của cõi này. Phật nói có rất nhiều Khổng Tước, hót suốt ngày, mà hót ra những bài Pháp du dương, con người chỉ nghe là mê say mà ngày càng tinh tấn tiến bộ. Tất nhiên, anh em cõi Ta Bà nghe thấy ham, hỏi càng kỹ hơn như các Youtuber, càng hỏi càng mê say, và cuối cùng mới hỏi: vậy làm thế nào để đến được cõi Tịnh Độ này ạ. Đức Thích Ca mới nói: để ta chỉ cho, ha ha ha.
Tất nhiên, đó là lời kể của tôi. Chứ thực ra Kinh A Di Đà là bộ kinh ngắn, không có đối thoại. Mà trong đó chỉ có một mình Đức Phật Thích Ca thuyết mà thôi.
Nói về Đức A Di Đà, thì ngài là thầy của Phật Quán thế âm mà mọi người hay biết. Ngài còn ngự trên đầu của Đức Quán thế âm, và ngài là giáo chủ của cõi Tây phương Cực lạc. Ngài nắm giữ cửa thành phía Tây và là 1 trong 5 vị Phật trung tâm của các Mạn Đà La bên Mật Tông.
Để nói cho ai biết rằng, Đức A Di Đà là một vị rất rất vip pro trong server. Không dễ gì và không phải ai cũng đủ nguyện lực để tạo ra một cõi Tịnh Độ.
TẠO RA CÕI TỊNH ĐỘ ĐỂ LÀM GÌ
Vậy Đức A Di Đà tạo ra cõi Tịnh Độ làm gì. Ta tạm hiểu nó là một cõi, vì ở đó không thời gian không giống như thế giới 3 chiều này của chúng ta.
Ngài tạo ra cõi này để đón các chuyến bay quá cảnh của các Phật tử ngoan mà chưa giỏi.
Thế nào là ngoan, nghĩa là đã chịu khó tu hành rồi. Thế nào là chưa giỏi, là chưa đủ trình độ để đắc đạo.
Và ngài vớt những thành phần này về cõi Tịnh Độ của ngài, và không phải luân hồi nữa. Về đó để làm gì, để tu tiếp và thành Phật. Tất nhiên ở đó điều kiện rất đầy đủ, hoa sen thơm ngát, toàn cõi trang nghiêm tịnh độ, tốc độ tu hành cực cao. Một ngày ở cõi Tịnh bằng nửa chu kỳ vũ trụ. Tức là một chu kỳ vũ trụ hình thành và hủy diệt thì ở cõi Tịnh mới được 2 ngày.
Lát nữa quay lại tôi sẽ nói về điều kiện để xin được visa vĩnh trú miền cực lạc này.
Bây giờ sẽ bàn về sự ảnh hưởng của cõi Tịnh Độ.
NIỀM TIN NHƯ MỘT CỨU CÁNH
Đầu tiên, là nếu bạn tin rằng có một cõi tồn tại sau khi chết. Chết không phải là hết. Mà mọi nhân quả nghiệp báo được ghi lại vào cuốn sổ vô hình. Sau đó bạn phải luân hồi mãi mãi để trả hết nợ cũ. Mà trả chưa xong thì con bạn lại vào đại học, rồi mua nhà, mua xe, rồi khởi nghiệp, rồi phá sản, thì bạn lại nợ mới trong khi chưa trả xong nợ cũ. Lãi mẹ lại đẻ lãi con. Nghiệp nó cũng như vậy, cứ mãi xoay vần. Nếu bạn biết là có chuyện như vậy, bạn có còn muốn lặn ngụp trong biển luân hồi nữa không. Bạn có làm ác sau đó phải chịu quả báo không. Tất nhiên là không.
Nếu có một cõi sau khi chết, lại về đó nhìn mặt nhau, lại tiếp tục tính toán với nhau, bạn có thấy mỏi mệt không. Tất nhiên, ai cũng muốn chấm dứt mà thôi.
Nhưng vì sao Đức Phật nhìn ra mấy chuyện này, vì Ngài có trí tuệ. Vì sao chúng ta không nhìn ra, vì chúng ta là chúng sinh u mê bị ngũ uẩn che mờ. Khi chúng ta tin vào những chân lý này, thì bên Phật gọi là bất Nghi, và bắt đầu con được tu tập.
Tất nhiên có những người không tin, họ cho rằng chết là hết, và họ đứng ngoài bĩu môi chê bai, rằng là u mê rồi bị lừa các kiểu.
Cho nên xã hội mới hình thành tôn giáo, rồi người theo này, người theo kia, người không theo gì cả. Và các quốc gia đa phần đều cho tự do tôn giáo tín ngưỡng.
Triết lý về cái chết và sau cái chết là cực kỳ quan trọng cho các tôn giáo, và nó ảnh hưởng đến đời sống hàng ngày.
Nếu một người thực sự tin nhân quả, họ sẽ hành động kiểu khác. Thành ra người tu giả rất dễ bị phát hiện bởi các hành vi đạp lên nhân quả. Họ hành động bất chấp nhân quả thì chắc chắn không thể nào là người tu được.
Vậy khi mà Bất Nghi rồi, con người tất nhiên sẽ không làm ác nữa, mà tích đức hành thiện, cho nên xã hội trở nên tốt đẹp hơn. Cho nên ngàn năm nay Vua với Phật song hành là như vậy. Và đó cũng là lý do mà nhân dân lựa chọn tôn giáo nào. Chính đạo là gì, chính đạo chẳng qua là đạo được nhiều người dân chấp nhận và gìn giữ theo thời gian. Đây cũng là lý do mà vì sao ban đầu lúc truyền đạo, hành trình thực sự rất gian nan. Ngay như sư Minh Tuệ lúc này, đạo hạnh được rất nhiều người dân ủng hộ mà còn gian nan đến thế.
Cõi Tịnh Độ cũng thắp lên trong lòng Phật tử một niềm tin. Họ biết sau này họ chết sẽ đi về đâu. Họ biết phải làm gì đế đến đó. Họ vững tâm và không bị bàng môn tà đạo quấy rối. Đó là giá trị cực kỳ lớn của cõi Tịnh Độ. Tôi biết nhân quả, tôi biết cách về Tịnh Độ, tôi biết phải làm gì để về đó. Tôi biết không về đó mà ở lại chiếu bạc nay thắng mai thua. Thắng cười, thua khóc, cứ thế vô lượng kiếp, thì tôi thấy cũng chán. Tóm lại, là có niềm tin Tịnh Độ giúp tôi gạt bỏ hết những hành động không cần thiết.
Có người đến rủ cầu phúc cầu tài cầu danh, tôi ngồi quán, à cũng chả ăn thua, sau rồi cũng chả đến đâu, cũng là màn kịch khóc cười thôi.
Và tự nhiên cuộc đời tôi khi đó là làm mọi thứ để về cõi Tịnh Độ.
Cho dù thành công, hay làm vua làm tướng, cuối cùng vẫn rơi vào vòng tay của nhân quả luân hồi. Có thể trong một quãng thời gian nào đó, tôi đã nghĩ là có nhiều tiền thì cứu được cuộc đời, tôi đã nghĩ là có sức khỏe là có tất cả. Nhưng không, tất cả không giải quyết được rốt ráo vấn đề. Cũng vẫn chỉ là trong một giấc mơ, mơ vẫn là mơ mà thôi.
Và nay thì tôi đã tìm được một chiếc chìa khóa vạn năng để giải quyết mọi vấn đề trên, cho nên dù làm gì, giải trí hay nghỉ ngơi, thì tôi cũng ưu tiên việc gọt giũa chiếc chìa khóa này trước.
Đó là lối suy nghĩ của các hành giả đã phá bỏ nghi tình và bước vào Nhập Lưu.
Bây giờ quay lại các cháu thanh niên cầm phóng lợn phi xe ngoài đường. Các cháu đều khỏe mạnh chân tay bình thường, nhà có điều kiện ít nhất còn mua được xe máy và sắm được phóng lợn. Chỉ có mỗi cái là không có trí tuệ Bát Nhã. Bao nhiêu người tật nguyền, họ còn khát khao làm điều thiện, mà chẳng có điều kiện. Nhìn cũng thấy lãng phí xã hội.
Giả sử có một cháu ngộ ra lẽ sống vào Tịnh Độ, bạn nghĩ sao ?
Và cả xã hội này có hàng triệu người ngộ ra mục đích của cuộc đời họ, bạn nghĩ sao ?
Đây có thể nói là sự đóng góp vĩ đại nhất của Thiên Đàng bên Thiên Chúa và cõi Cực Lạc bên Phật.
LÀM THẾ NÀO ĐỂ VÀO TỊNH ĐỘ
Tịnh Độ không phải cứ thích vào là vào, thân xác phàm thì chắc chắn phải bỏ lại rồi. Nhưng tâm mà bẩn và ô trọc thì không qua được cửa từ an ninh để tiến vào Tịnh Độ. Nên cơ bản, chưa cần hiểu Tịnh Độ là gì, thì chúng ta cũng hiểu rằng, tâm sạch mới vào được Tịnh Độ.
Có ba yêu cầu là tín, nguyện và hành. Tín là tin. Nguyện là mong muốn, thực ra không hẳn là mong muốn nhưng dịch thế cho dễ hiểu. Nguyện thực ra là mong muốn dựa trên hiểu biết, hay nói cách khác là mong muốn một cách có trí tuệ, nó phân biệt với Tham. Hành là hành pháp, hay nói cách khác là thực hành pháp.
Nếu chỉ tụng kinh niệm Phật, làm việc tốt, mà không có nguyện, cũng không bao giờ về được Tây phương Cực lạc.
Vì cho dù niệm Phật đến Nhất niệm thì cũng chỉ về được cõi Trời mà thôi.
Cả cuộc đời làm 100% việc tốt, cũng chỉ về được cõi Trời mà thôi. Mà đây là ví dụ không tưởng nhé.
Cõi Trời là gì, là cõi màu trắng và chỉ dành cho những người tốt và những điều tốt. Ở cõi trời vì sướng quá nên khó tu hành, hết phước lại bị đọa. Cho nên có nhiều vị ở cõi trời nhưng xin visa bay sang cõi Tịnh Độ để tu.
Nếu vũ trụ nổ, thì cõi trời tan thành mây khói, nhưng cõi Tịnh Độ thì còn nguyên.
Nhưng về niềm tin, các Phật tử lại khác nhau. Họ giống như những con người đi dự lễ cầu mưa nhưng chỉ có một người mang theo ô.
Không phải tôi nói xấu các Phật tử, nhưng thực sự cái chữ Tín này khó. Chỉ cần đạt được chữ Tín thôi, tối đa 7 lần chuyển sinh nữa sẽ thành Phật. Đa phần mọi người không đạt được chữ tín này. Tín này là Chánh Tín chứ không nói mê tín nhé.
Có Tín, có Nguyện, và thứ nữa là Hành. Không có thứ tự nào quy định trong bộ 3 này cả. Có người tin rồi mới làm, rồi mới phát nguyện. Có vị thì hành trước, tín sau, rồi mới nguyện. Có vị lại nguyện trước, tín hành sau. Nói chung, tùy.
Hành thì đương nhiên là hành thiện tích đức. Bạn thấy, cả đời muốn vào Tịnh Độ đâu có dễ. Và phải hành thiện cả đời, tránh việc tạo nghiệp xấu.
Kết hợp cả 3 tín nguyện hành, đây là lý do vì sao xã hội chào đón đạo Phật nói chung và Tịnh Độ tông nói riêng.
Các thầy cũng có vắn tắt về pháp môn niệm phật như sau: miệng tụng nên không còn nói lời xấu, thân chắp tay hoặc gõ mõ nên không còn làm xấu, ý đang tập trung vào lời tụng nên không còn nghĩ xấu. Chỉ một pháp môn niệm Phật mà thanh tịnh được cả Thân Khẩu Ý mà đắc Đạo là vì vậy.
Nói chung Tịnh Độ Tông là một pháp môn lớn và tuy đơn giản mà siêu việt.
LÀM SAO BIẾT NGƯỜI CHẾT VÃNG SANH CÕI NÀO
Nói ba cõi sáu đường. Ba cõi là Dục (tham), Sắc (sân), Vô Sắc (si). Sáu đường là lục đạo luân hồi gồm có: trời (tu thập thiện chưa thoát khỏi THAM), người (giữ 5 giới, vẫn SÂN), atula (tà tín ham phước bói toán cầu hồn, chưa thoát khỏi SI), ngạ quỷ (nghiệp THAM nặng), súc sinh (nghiệp SI nặng), địa ngục (nghiệp SÂN nặng).
Nói chung 3 cõi lành là Trời Người và Atula là Tham Sân Si nhẹ, còn 3 cõi dữ là Ngạ Quỷ Địa Ngục, Súc Sinh là Tham Sân Si nặng.
Để biết người chết sẽ đi về cõi nào, thông thường người thân sẽ xem phần cơ thể còn ấm lại sau cùng, tức là chỗ cơ thể chết sau cùng. Thần thức của người chết sẽ thoát khỏi cơ thể từ chỗ đó.
Nếu đỉnh đầu là chỗ cuối cùng còn nóng ấm, về cõi Phật. Gọi là Đảnh Thánh.
Nếu trán và mắt nóng ấm, về cõi trời. Mắt sinh Thiên.
Nếu tim còn nóng ấm, về cõi Người.
Nếu bụng nóng ấm, về đường Ngạ Quỷ.
Nếu đầu gối nóng ấm, về đường Súc Sinh.
Nếu lòng bàn chân nóng ấm, về Địa Ngục.
Nếu đỉnh đầu nóng ấm, mang người mất đó đi hỏa thiêu sẽ có xá lợi.
Việc phân ra các cửa chuyển sinh như trên, thực ra cũng có tương đối. Ví dụ như bụng nóng ấm về đường Quỷ Đói, có thể hiểu là kiếp sau vẫn làm người nhưng mà kiếm ăn vất vả khổ cực, cứ ráo mồ hôi lại hết tiền. Sống như con quỷ đói tham ăn trong cõi người.
Còn đầu gối nóng ấm, có về cõi người, thì cũng phải vất vả bôn ba đây đó, hoặc sống như súc sinh trong cõi người.
Người mất, thì nếu mỉm cười, sẽ về cõi Phật.
Người mất, nháy mắt, về cõi trời.
Người mất, đau đớn gào thét, dễ về cõi dữ.
Cho nên có những người nông dân, sống gần trăm tuổi, hôm nay gọi con cháu về, sáng hôm sau dặn dò, chiều hôm sau thõng tay ra đi, khuôn mặt nóng ấm, thân xác mềm mại. Thì bạn hiểu đó là cảnh giới tuyệt vời như thế nào. Đa phần ông bà chúng ta là nông dân, nhưng đều có một cuộc đời tuyệt đẹp như vậy. Bởi vì những người đó, chắc chắn thượng sinh vào cõi lành.
Nghĩ lại thì thực ra chết nhẹ nhàng như thế mới là hưởng hết số trời. Nhưng vì dòng đời sân si, bị tham đắm làm cho mê lầm, cho nên không phải ai cũng hưởng hết tuổi trời.
Khi mà thần thức rời khỏi thân xác thì đau như bị dội nước sôi. Khi đó bản năng trỗi dậy, bao nhiêu tu học mà không vững là đều quên sạch. Khi đó oán hận cũng tràn về, nghiệp cũ cũng tràn về. Nghĩ đến bát phở là sẽ vãng sanh vào quán phở. Nghĩ đến thù hận là vãng sang đi báo thù.
Cho nên thường bên Tịnh Độ có ban hộ niệm, họ sẽ niệm phật cho người sắp mất và mới mất. Lời niệm thì chúng ta cứ hiểu là một lời nhắc, bởi vì đa phần người dân không phải người tu hành. Bên hộ niệm đến niệm giúp để thần thức lúc thoát ra không đau đớn, không bị tam độc làm cho mê lầm, mà khi mới mất đi về được cõi sáng.

Khi người mới mất nếu thượng sinh thì sẽ mềm mại, nhưng đa phần chúng sinh bị co cứng người. Khi này thì ban Hộ niệm chỉ cần ngồi xung quang tụng: Nam mô A di Đà phật một lúc là xác đó sẽ mềm ra.
Còn những cái xác mà bị trương bụng không cho được vào quan tài, thì miền Nam họ đặt lên bụng xác chết mấy nải chuối sứ, sau đó họ cầm cành tre đi vòng quanh quan tài và gõ. Một lúc sau nải chuối sứ sẽ hút khí âm từ xác chết vào nải chuối, xác chết xẹp lại và rơi xuống quan tài. Quả chuối đã hút khí âm đó, mà ai ăn nhầm vào thì nôn mửa và thối mồm khoảng 3 tháng. Trước cau sau chuối là chỗ này. Vì cau tượng cho dương nên trồng trước nhà, chuối tượng cho âm nên trồng sau nhà.
Khi thần thức vừa rời khỏi thân xác, nếu vị nào chân tu sẽ được Đức Phật A Di Đà đến cầm bông sen đón, vị đó hòa vào bông sen và về cõi Tịnh Độ của Phật A Di Đà, coi như có visa vĩnh trú miền cực lạc.
Nếu thần thức không được đón, thì sẽ có các vùng sáng xuất hiện. Vùng ánh sáng vàng là cõi Phật, nhưng thường là chúng sinh vì u mê vô minh nên thích tối sợ sáng, thấy sáng choang là né, cho nên chính chúng ta là người trốn khi Phật đón chứ không ai khác. Còn vùng trắng là vùng trời yên bình an nhàn. Vùng đỏ là vùng của các thần, chiến đấu đánh nhau ngày đêm. Vùng xanh là vùng của phàm phu, ăn rồi lười, online nói phét suốt ngày. Vùng đen là của địa ngục.
Nói vậy chứ về vùng nào, còn do Nghiệp lực. Như Thân Trung Ấm không thể tùy ý lao vào tòa sen của Đức Phật mà ngồi, và cũng không thể lao vào bụng mẹ mà chuyển sinh tùy thích. Tất cả đều có passcode, đúng passcode thì giao diện iPhone 13 mới mở ra rực rỡ đón chào hành giả.
KHỞI NGUYÊN MẠCH THIỀN TÔNG CỦA SƯ MINH TUỆ
Tuy nhiên, sư Minh Tuệ lại khởi nguyên từ đâu.
Xin mời trở lại rừng trúc nơi có một trưởng lão cao thủ, phục hưng toàn bộ hệ thống Thiền Trúc Lâm của Việt Nam chính là Trưởng lão Thích Thanh Từ, thầy của gần như tất cả các bậc thầy ở Việt Nam ngày nay.
Mấy vị mà các bạn hay lên án cũng từng có thời là học trò của trưởng lão này (trong đó có thầy Minh và thầy Quang). Mà thầy của sư Minh Tuệ là trưởng lão Thích Thông Lạc (tất nhiên sư Minh Tuệ xuất gia được 1 năm thì trưởng lão Thích Thông Lạc qua đời rồi) cũng là học trò của vị trưởng lão này.
Vị Trúc Lâm trưởng lão này rất thích nằm võng. Đây mới là sự sâu xa của bài pháp không nằm võng gây tranh cãi.
Dòng Thiền từ Trúc Lâm đại trưởng lão, truyền qua sư Thông Lạc, rồi truyền qua sư Minh Tuệ, càng ngày càng có độ cứng như kim cương. Tính cách của sư Minh Tuệ cũng là rắn nhất so với 2 tiền bối. Trưởng lão Thích Thanh Từ hiền lành từ bi, đến trưởng lão Thích Thông Lạc là độ quyết liệt đã cao lên, còn đến sư Minh Tuệ thì còn cứng như kim cương. Cho nên thực ra, sư Minh Tuệ trông thì hiền, nhưng những phát ngôn về đường tu hành và về Hội, các bạn nghe kỹ sẽ thấy rất sắt đá. Và chưa cần xét lời nói, ngay cả lối tu của sư vào thời đại này cũng có thể nói là con đường kim cương rồi. Đi trên con đường đó, thì bàn chân cũng phải là kim cương mới đi được, chân gỗ còn nát chứ đừng nói chân thịt.
Tổ Ca Diếp người tu Hạnh Đầu Đà thời Đức Phật là Tổ thứ 1 của dòng Thiền của cả thế giới, đến tổ thứ 27 là Tổ Đạt Ma truyền sang Trung Quốc. Tổ Đạt Ma là Tổ thứ 1 của Thiền tông Trung Quốc, truyền xuống Huệ Khả là Tổ thứ 2, rồi truyền mãi đến Huệ Năng là tổ thứ 6 thì không truyền y bát nữa.
Sư Minh Tuệ ngày nay thực hành giáo pháp của Tổ Ca Diếp, cũng là đại tổ sư của Thiền tông. Sư lại cũng có xuất thân ở lưu phái của Trưởng lão Thích Thông Lạc. Tổ Ca Diếp tuy là đầu đà, nhưng cũng là trùm của các trùm về thiền. Mà bên thiền thì có thiên về giảng pháp tràng giang đại hải đâu. Có bên Tào Động hay dùng Thoại đầu để khai ngộ, còn cơ bản phải giữ giới và hành thiện. Sự hiểu như một đóa sen nở từ bên trong, chứ không phải một hồ sen nở bên ngoài.
Điều này khẳng định tông mạch của sư Minh Tuệ là cực kỳ rõ ràng, không hề đơn giản. Còn nếu nói theo tâm linh, một khi đã khai nhãn sẽ được Tổ Ca Diếp tiếp tục chỉ giáo thì không thể tưởng tượng nổi võ công của sư sẽ đến mức nào.
Liệu có phải trong rừng keo lá tràm ở giây phút sững người đó, sư đã thực sự xuất vía ?
Hôm nay, đánh trống qua cửa nhà Sấm Tịnh Độ hơi dài rồi. Hôm khác, tôi sẽ gõ cửa nhà Thiền sau. Hẹn gặp lại các bạn buổi khác.
Bài hôm trước đúng là các bạn làm tôi quá ngạc nhiên. Ban đầu tôi cũng chỉ nghĩ các bạn là dân mạng online à ơi thôi, ai ngờ trình độ hiểu biết Phật pháp của các bạn cũng hết sức ghê gớm, quả thật tôi mới là người được mở mang tầm mắt. Con rồng cháu tiên quả thực không thể xem thường.
TỔNG KẾT NGÀY
Đang update
Chúc mừng sư Minh Tuệ, đoàn nồi cơm điện, và tất cả các bạn thật vui vẻ hạnh phúc nhân ngày quốc tế thiếu nhi 1/6.










Bạn phải đăng nhập để bình luận.