HÀNH TRÌNH SƯ MINH TUỆ NGÀY 31-5

Alex Alpha

Sáng nay thì đoàn sư Minh Tuệ đã ngồi thọ thực tại nơi nghỉ tối qua, bà con đã chuẩn bị đồ cúng dường cho các sư.

Sáng nay thì có một lúc các thầy bị fan lao vào như trong showbiz.

Khá nhiều người muốn đổi nồi cơm điện lấy may với sư Minh Tuệ.

Truyền thông giật tít đã có các sư bỏ về sau cái chết của sư Minh Thiện, và đưa hình sư mặc áo sọc xanh trắng giống tuyển Achentina làm ví dụ. Nhưng đây là thông tin sai, vì sư này bỏ đoàn từ sáng sớm hôm qua khi sư Minh Thiện còn chưa bị đột quỵ cơ. Sư này đi 10 ngày trải nghiệm, và quyết định về quê và tiến hành tu linh hoạt tại gia. Trong lòng luôn hướng về Phật pháp, nhưng vạn sự xin tùy duyên.

Còn khoảng 18 km nữa đến đất Huế, thì khả năng rất cao hôm nay là ngày cuối cùng ở đất Quảng Trị. Đây đúng là một mảnh đất thép với nhiều kỷ niệm không thể nào quên của đoàn.

Hôm nay, sau sự cố hôm qua thì số lượng sư trong đoàn không vì thế mà giảm đi. Hiện số lượng đã là 58 sư, mặc dù hôm qua có một vài sư bỏ về. Có sư Minh Từ nhỏ nhất mới 21 tuổi, được bà ngoại đưa đến, cũng đã có chút chuẩn bị về chế độ sinh hoạt, vận động, ăn uống. Các anh em Youtuber vẫn đóng vai trò Đền Trình rất hiệu quả.

Hôm nay thì đoàn không nói về sự việc sư Minh Thiện mất hôm qua. Có hỏi cũng chỉ bảo là mọi người đều đã biết rồi.

Các sư có kinh nghiệm dẫn đầu đoàn, khá vui vẻ thoải mái. Các sư mới nhập đoàn thì đi ở giữa. Các sư gần với sư Minh Tuệ hơn thì đi gần hơn. Sư Vô Sanh cũng đã có mặt. Sư Song Ngư Minh Hiếu thì chưa thấy.

Sư Kim Cang hôm nay đã tịnh khẩu. Hỏi gì cũng chỉ A Di Đà Phật. Bởi vì sư cảm nhận được bài viết của tôi chăng. Dù có nói gì cũng chỉ là vô minh mà thôi.

Trưa nay thì các thầy được chuẩn bị chỗ nghỉ trong một nghĩa trang gần QL1A xã Hải Lăng. Có dựng bạt che nắng mưa, nhưng có chỗ bất tiện so với cây xăng là không có chỗ vệ sinh.

VÔ MINH

Vô Minh đơn giản là không biết sự thật. Vậy biết sự thật là gì. Là giác ngộ. Người biết sự thật là gì. Chính là Phật. Trong Đạo Phật có nhiều kinh điển, nhưng đơn giản là chỉ cần nhìn thấy chính mình là thành Phật. Một cái máy ảnh không thể tự chụp chính nó, kể cả có soi hàng vạn cái gương. Chúng ta không thể nhìn thấy gáy của chính mình. Khi nào chúng ta tự nhìn thấy mình thì chúng ta thành Phật.

Vậy làm thế nào để nhìn thấy chính mình, có 84000 Pháp môn đang chờ bạn.
Vô Minh trong cuộc sống có nhiều biểu hiện. Ví dụ một cậu trai tán một con bé tham tiền bằng những lời khen ngợi rồi hứa hẹn hạnh phúc, tất cả đều vô nghĩa, chỉ cần 1 cái iPhone 13 là xong. Vậy vì sao cậu trai không biết điều đó, vì Vô Minh đã che mờ đôi mắt. Mà đôi khi chính con bé kia cũng không biết nó là đứa tham tiền, mà chính nó cũng lừa dối bản thân nó là nó thích trí tuệ cơ thích giải thoát cơ, nhưng bản chất là tham tiền. Nó cũng Vô Minh, mà cậu trai cũng Vô Minh. Chúng ta cũng vậy, chúng ta luôn là cậu trai kia và cô gái ở những phiên bản khác mà thôi.

Rồi Tần Thủy Hoàng đi tìm sự bất tử, cũng là dạng Vô Minh.

Rồi tất cả những bộ phim về vũ trụ Marvel rồi vũ trụ Disney rồi vũ trụ Kim Dung rồi vũ trụ Tây Du Ký, có các siêu anh hùng, nhưng chung quy cũng là ân oán tình thù. Anh đấm tôi một đấm, tôi đá lại anh một đá. Người bình thường đấm nhẹ và chậm hơn, còn kẻ có thần thông thì đấm dữ dội hơn. Thủy Hử là nói về 108 vị có thần thông. Kim Dung cũng viết về những vị có thần thông. Điện thoại di động của chúng ta cũng là thần thông. Thần thông tạo ra sự kỳ diệu và nhanh chóng giải quyết vấn đề một cách hiệu quả, nhưng thần thông lại không giải quyết tận cùng gốc rễ của vấn đề.

Thần thông là một siêu xe, đi về đâu lại do trí tuệ. Cho nên đạo Phật không cổ vũ thần thông, mà đạo Phật xiển dương trí tuệ.

Vô Minh là không có trí tuệ, có trí tuệ là không Vô Minh.

Thấy người say nắng đột quỵ mới rời bỏ tăng đoàn chính là Vô Minh.

Thấy ông sư ôm bát đi hành khất bảo là ông này đang làm việc vô nghĩa, cũng là Vô Minh.

Nói chung Vô Minh là cái nhìn sai về một sự thật khách quan. Cho nên cõi Ta Bà của chúng ta chính là cõi Vô Minh, chứ chẳng đâu xa.

CÁI CHẾT

Nhưng nãy giờ nói về Vô Minh để làm gì.

Bởi vì nó liên quan đến cái chết.

Vì sao chúng ta lại chết.

Khi phóng viên hỏi người Nhật, là vì sao các ông học Nho giáo của Trung Quốc mà sau này các ông lại phát triển sớm và nhanh hơn Trung Quốc, có phải do các ông bỏ đông theo tây không ? Thì họ trả lời: thực ra chúng tôi không thể nào học hết tinh hoa của Trung Quốc, nhưng tinh hoa của Trung Quốc đa phần về nói về cái sống. Chúng tôi học về cái sống vừa đủ, nhưng về cái chết chúng tôi lại hiểu hơn người Trung Quốc. Người Trung Quốc rất giỏi nói về cuộc sống, nhưng họ sợ chết hơn chúng tôi, nên thậm chí họ không thể hiểu trọn vẹn điều họ rao giảng bằng chúng tôi. Chúng tôi là những người dám thực hành cái chết.

Vì sao chúng ta được sinh ra.

Trong kinh Phật chia ra làm hai loại. Các vị Phật sinh ra, hay còn gọi là tái sinh, hoặc chuyển sinh làm kiếp người, là do nguyện, tức là các vị ấy muốn thế, muốn sinh ra để phổ độ chúng sinh chứ không phải bị sinh ra. Còn phàm phu chúng ta bị sinh ra do Vô Minh, hay còn gọi là sinh ra do nghiệp.

Tóm lại sinh ra có 2 loại, nguyện và nghiệp.

Thế nào là tái sinh do nghiệp.

LUÂN HỒI SINH TỬ DO THAM ĐẮM

Ví dụ dễ hiểu nhất là lúc sắp chết nhớ tới bát phở, thế là chuyển sinh vào gia đình bán phở. Ăn phở thỏa thích.

Đến năm 20 tuổi, đi Châu Âu chơi, được ăn bánh pizza, thấy ngon quá. Sau này lúc chết lại nhớ tới mùi pizza nên lại chuyển sinh vào gia đình làm bánh pizza.
Đến năm 18 tuổi, đang ăn pizza thấy một cô gái đi ngang qua khung cửa, thấy quá thích liền phi qua cửa sổ đến với cô ấy. Thì ối dồi ôi, cô ấy đã có chồng rồi.
Sau này, lúc chết lại nhớ về cô ấy, bộ vi xử lý vũ trụ mới lập trình xoạch xoạch tìm một điều kiện tối ưu nhất để được gần bên cô ấy. Kết quả đưa ra, để gần cô ấy, bạn chỉ có thể làm một con chó để bầu bạn có được không, chứ tất cả các nhân vật xung quanh cô ấy đã đều có rồi.

Thế là ok, làm con chó bên người đẹp. Một ngày, người đẹp lấy chồng. Chồng người đẹp thế nào lại ghét con chó, sút một phát, con chó dính lên tường, từ từ rơi xuống để lại trên tường một vệt máu dài.

Con chó khi chết nhớ về thằng cha kia, lạ rình tái sinh để trả thù. Rồi tái sinh được, trả thù xong, lại dính vào oán thù mới, cứ oan oan tương báo trải vô lượng kiếp sống, gọi là luân hồi.

Kiểu xin tí cơm ăn nốt tí canh, lại xin tí canh ăn nốt tí cơm.

Thì có những vị thức tỉnh, một ngày họ nhận ra mãi rơi vào những tuần hoàn vô nghĩa, họ bảo thôi chơi game này chán quá, không muốn tái sinh nữa. Nhưng muốn không bị tái sinh, thì phải rũ sạch nghiệp lực, hay còn gọi là tu hành để chuyển nghiệp. Nghiệp cứ bong ra đến đâu, thì ngọn đèn trí tuệ sáng đến đó, rồi một ngày thành Phật.

Chuyện có thế thôi.

CÁI GÌ ĐI TÁI SINH

Có hai quan điểm về linh hồn. Một là có linh hồn vĩnh cửu gọi là thường kiến, linh hồn này thoát khỏi thể xác và bay khắp nơi đánh nhau như Tây Du Ký. Hai là không có linh hồn vĩnh cửu gọi là đoạn kiến, chết là hết, đây là quan điểm của nhóm YOLO, sống chỉ một lần bạn ơi, hãy làm gì mình thích, đi phượt thôi. Cả hai quan điểm trên đều bị Phật giáo bác bỏ.

Sau đó là tranh cãi về thời gian tái sinh, tái sinh lập tức sau khi chết (theo Phật giáo nguyên thủy), hay phải sau 49 ngày (theo Trung Quốc), thì quan điểm hiện đại mềm dẻo đứng ở giữa cho là tùy. Thân Trung Ấm (giai đoạn chuyển tiếp, thân trong giai đoạn bị che mờ) có thể là 49 ngày, có thể ít hơn, và có thể dài hơn, tùy từng trường hợp.

Vậy không có linh hồn thì cái gì đi tái sinh. Thì cái đi tái sinh trong Đạo Phật chính là Thức.

Nôm na là giữa tiền kiếp và hậu kiếp có một tấm màn che bằng nilon. Trong suốt, mềm mại, nhưng không xuyên thấu nên không có vật chất hay ánh sáng hay bất cứ cái gì lọt qua khỏi tấm màn này. Có nghĩa là giữa hai kiếp sống không có sự trao đổi về vật chất. Không có vật chất hay ánh sáng nào từ kiếp này xuyên màn qua được kiếp bên kia cả. Chỉ có một thứ xuyên qua được, đó chính là thông tin. Còn thể xác hay còn gọi là tấm thân tứ đại thì tan rã, cát bụi trở về với cát bụi.

Không có một linh hồn nào đi xuyên qua tấm màn đó để nhập vào một thể xác mới và sống một kiếp sống mới cả.

Khi chết, người đó đã ấn tay vào tấm màn đó, do tấm màn kín nhưng mỏng đã tạo thành khuôn. Từ cái khuôn đó mà vật chất lại tạo ra một bàn tay mới giống y cái bàn tay cũ. Bàn tay chỉ là ví dụ. Nôm na có thể hiểu là phóng chiếu là tạo ra cả một con người mới.

Cái khuôn đó chính là nghiệp, thông số kỹ thuật của khuôn chính là thức gọi là Thức Tục Sanh. Bàn tay mới chính là sinh thể trong một kiếp sống mới. Thức này đi vào bụng mẹ, cùng với tinh cha huyết mẹ tạo thành con người mới.

THẬP NHỊ NHÂN DUYÊN

Vì sao có vụ ấn bàn tay vào tấm màn này, thì đó là vì Vô Minh. Trong Kinh Tương Ưng, Đức Phật nói về thập nhị nhân duyên, Vô Minh duyên Hành, Hành duyên Thức, Thức duyên Danh Sắc, Danh Sắc duyên Lục Nhập, Lục Nhập duyên Xúc, Xúc duyên Thọ, Thọ duyên Ái, Ái duyên Thủ, Thủ duyên Hữu, Hữu duyên Sinh, Sinh duyên Lão Tử sầu bi khổ ưu não. Duyên là dẫn duyên, là dắt dây, là gọi về, cũng là gây ra. Vì có vô minh nên tạo nghiệp, và nghiệp dẫn thức đi tái sinh. Sinh rồi Tử, rồi lại Vô Minh, rồi lại Sinh, lại Tử, cứ thế mãi mãi luân hồi.

Để thoát luân hồi thì phải thoát khỏi vòng xoáy này, hay nói cách khác là phá vỡ sự liên hoàn của vòng 12 nhân duyên này thì không còn bị tái sinh nữa. Vòng luân hồi đó có điểm dễ phá, có điểm khó phá. Thường phá ở Vô Minh. Chứ sinh ra thì phải tử, muốn phá ở chỗ tử như là muốn sinh lại không tử thì quá khó.

Hành là hành động tạo tác, nhưng lưu ý là hành động tạo tác trong Vô Minh, vì Hành do Vô Minh dẫn duyên. Còn hành động trong trí tuệ thì lại không phải Hành này, cho nên mới nói vì sao Đức Phật sau khi thành Đạo cũng ăn uống ngủ nghỉ lại không tạo Nghiệp. Vì Đức Phật đâu còn Vô Minh mà có Hành này để tạo Nghiệp. Chỗ này nhiều vị tu học lâu năm vẫn rối tinh rối mù.

Cho nên sẽ có hành thiện trong vô minh và hành thiện trí tuệ. Chính hành thiện có trí tuệ mới đem lại giải thoát, còn hành thiện mà vô minh thì vẫn cứ khổ đau chồng chất khổ đau mà thôi.

Có nghĩa là các vị A La Hán, Bồ Tát, và Phật không bao giờ ấn tay như vậy. Chỉ có chúng sinh mới làm kiểu vậy. Vì các vị đã phá bỏ Vô Minh, nên không tạo Nghiệp, và cũng không dẫn Thức đi tái sinh.

Như kiểu người trưởng thành không bao giờ họ cầm phóng lợn có chuôi dài và phóng xe máy trên phố ban đêm rồi la hét cả, chỉ có trẻ trâu mới làm vậy. Sau này trẻ trâu ngộ ra thì lại sám hối, rồi viết sách chia sẻ kinh nghiệm: các bạn ơi đừng thế nha, làm thế là xấu lắm. Cả một chuỗi dài gây lỗi rồi sửa lỗi rồi rút kinh nghiệm đó được chấm dứt ngay từ lúc chưa xảy ra, vì có trí tuệ.

Cái bàn tay đó chính là cú vươn ra vơ lấy bát phở ở kiếp trước, chính là cú vươn ra vì gái đẹp, chính là cú vươn ra để trả thù đã là nguyên nhân chúng ta tái sinh.

Nhưng không phải ai cũng vì bát phở, ai cũng vì gái đẹp, ai cũng vì oán thù, mà có người tái sinh để tu tập, để được học kinh điển, để cứu dân độ thế. Nói chung có rất nhiều kiểu nguyện và nghiệp tạo ra vũ trụ vô cùng phong phú. Kiểu tái sinh để tu học tuy là có tiến bộ hơn tái sinh vì bát phở, nhưng cũng là đang tìm ngón tay mà thôi, chứ chưa thấy mặt trăng.

Nên mới có thuyết cho rằng vị đi thứ hai sau tổ Minh Đăng Quang tái sinh thành sư Minh Tuệ, để đi tiếp hành trình còn dang dở, cứ vậy, cứ vậy, đến khi đắc đạo thành Phật.

Nhưng để lúc qua đời, Nghiệp không còn dẫn Thức đi tái sinh nữa, thì trong quá trình sống phải tu tập, giữ giới, xây dựng đạo hạnh, đó là lý do vì sao phải tu hành. Chứ có thuốc gì uống một cái mà hiệu quả thì thôi tu làm gì. Tiếc là cái cảnh giới đó, vật chất không nhập được, buộc phải tu tâm mà thôi.

Có người thì lấy ví dụ thắp nến, bắn bi-a để diễn tả về tái sinh. Viên bi cũ va vào viên bi mới và dừng lại nhưng viên bi mới vẫn bay đi phụ thuộc hướng và lực của viên bi cũ.

THỨC THÌ VẪN LÀ VÔ MINH MÀ THÔI

Thức cũng là do Hành mà có. Có nghĩa là cái Thức ấy do thân khẩu ý của chúng ta mà có, chứ Thức đó không phải chân lý. Mọi kiến thức hay nhận thức của chúng ta đều do Hành mà có. Nghĩa là học hỏi, suy ngẫm, nghiên cứu, xem TV, đều tạo ra cái Thức này. Và Thức này thì vẫn trong vòng Vô Minh mà thôi.

Đây là chỗ đạo Phật bắt nạt khoa học tí. Vì bên khoa học có làm gì để ra kiến thức thì vẫn là từ Hành, mà Hành là do Vô Minh mà có.

Có nghĩa là cả bài viết này tôi viết cho các bạn đọc thì cũng chỉ là cái Thức của tôi mà thôi. Mà cái Thức này do tôi học tập, suy nghĩ, rút kinh nghiệm thì cũng là vô minh mà ra. Các bạn không thể cho là chân lý.

Tôi ở đây cũng có thể là bất cứ vị thánh tăng nào hay bất cứ nhà khoa học nào, OK.

Người biết thì không nói, người nói lại không biết.

Không phải vì không nói, mà nói là Hành rồi. Hành là Vô Minh mà ra thôi.

SƯ MINH THIỆN QUA ĐỜI SAU 3 NGÀY BỘ HÀNH

Dẫn đến việc qua đời của sư Minh Thiện ngày hôm qua, đối với người tu đó là một sự giải thoát. Đối với con mắt thế tục, đơn giản là cái chết, là sự tiếc nuối.
Còn trên thực tế, thì sư Minh Thiện mới ở Mỹ về 4 ngày đã đi với đoàn 3 ngày. Đêm dài Quảng Trị lại bị đuổi, sư Minh Thiện đi sau với sư Minh Tạng thì không phải chờ chỗ nghỉ như sư Minh Tuệ, nhưng vẫn phải chịu quãng đường xa hơn đến 3 giờ sáng mới được nghỉ.

Rất nhiều thứ cộng dồn đã tạo thành một combo chấm dứt sinh mệnh của sư Minh Thiện. Chắc chắn rằng, thần thức của sư sẽ lại đi tìm một miền trú xứ phù hợp với tâm nguyện tu hành của sư mà thôi. Và chưa biết sư có đắc đạo ngay không, nhưng một góc nhìn nào đó đây cũng là một sự giải thoát. Sự giải thoát trên đường hành đạo thì lại càng là một sự tuyệt vời.

Còn mấy ông ôm nồi cơm điện định nhập đoàn hôm qua, nghe tin vậy thì sáng nay té luôn, lấy cớ là đoàn đông lắm nên chưa gặp được sư Minh Tuệ để xin nhập đoàn. Quay đầu cũng là cái tốt, mà ở lại cũng là cái hay. Cứ tận tâm tận lực làm điều mình thích là vui rồi.

Sư Minh Thiện đi được 3 ngày thì mất, trong khi các sư khác đã đi cả tháng, hoặc hàng chục ngày, thì cũng không thể nói là do sự vất vả của hành trình.
Khi sư Minh Thiện nhập đoàn, tôi lại không review, nhưng sau đó có lúc nhìn thoáng qua tôi mới giật mình vì thấy nét khổ hạnh bi thương ở trên hai má và trũng mắt của sư. Cũng không quá bất ngờ về sự ra đi của sư chỉ là không ngờ đến sớm như vậy.

Vị sư có râu pháp danh Lâm Tuyền hôm qua bị nhầm là qua đời. Thực ra đúng là cộng đồng mạng có nhầm thông tin, nhưng không bỗng dưng nhầm. Về sắc tướng thì đúng là sư Lâm Tuyền cũng nên cẩn thận bảo vệ sức khỏe của mình trong những ngày tới.

Hai ngày vừa rồi, sư Minh Tuệ cũng khoác y màu đen. Khả năng đây là màu không hợp phong thủy với sư. Tuy sư không tin bói toán, nhưng chắc vụ này sư nghe con sư ạ.

Còn đa phần các vị sư khác tuy đau chân nọ kia, nhưng trông mặt khí sắc vẫn đầy chắc và kín, không bị vỡ bị hở và tản mác như hai vị sư vừa nói trên.

Tôi cũng không bàn quá sâu về phản ứng của xã hội và những người chống đối sư Minh Tuệ, tuy nhiên đây là cơ hội để họ dấy lên làn sóng đổ thừa cho sư Minh Tuệ. Một số người bi quan đã quay xe và cho rằng sư Minh Tuệ sẽ sớm phải ẩn tu.

Nhưng tôi thì cho rằng sự việc sẽ không kết thúc đơn giản như vậy. Người tham gia sẽ có dè chừng hơn, nhưng hiện tượng sư Minh Tuệ còn tiếp diễn.
Các sư vẫn đang Hành Pháp, Hành này trong Vô Minh hay trí tuệ là tùy tâm các sư. Còn Hành của người ăn mày bình thường thì chuẩn Hành Vô minh, cho nên hành khất bình thường không thành Phật là vậy.

Trâu bò ăn chay không thành Phật cũng là do Hành trong Vô Minh. Cho nên mới có combo ăn chay niệm Phật. Ăn chay rồi nhưng phải có nội hàm là niệm Phật thì mới đắc chánh quả. Còn cứ ăn chay mà vẫn Hành nghiệp trong Vô Minh thì chịu.

Cho nên các thầy cứ hay nói là bước chân Chánh niệm, rồi ăn trong Chánh niệm. Cái chữ Chánh chính là quản sự Vô Minh này.

Cái Hành (thân khẩu ý) của chúng ta bình thường là theo bản năng. Khi tu thì bản năng đó được sửa dần bằng trí tuệ. Bát chánh đạo là sửa cái Hành này. Có Chánh thì mất Hành, mặc dù không có cái gì gọi là Chánh Hành.

TỔNG KẾT NGÀY

Đang update

#thichminhtue #daudaminhtue #suminhtue