Cơ Trời

Từ ngày 3 Tháng Sáu 2024, ông Thích Minh Tuệ lại lui về ẩn tu. Như vậy có lẽ hợp lý, vì ông cũng bị phiền nhiễu quá mức và chính quyền cũng hết chịu nổi khi ngày càng có ngàn, vạn người dân hoan hỉ, thành kính đón chào ông như một lãnh tụ tinh thần chưa từng thấy.

Nhưng sự xuất hiện của ông chỉ trong một tháng thôi cũng đủ hoàn thành sứ mệnh lịch sử.

Hiện tượng Thích Minh Tuệ diễn ra không ai biết trước, không ai chủ động tạo ra. Đó là một hiện tượng hoàn toàn tự phát, nhưng đủ hết các cơ duyên để bùng phát, lan tỏa như bão, lũ, chấn động xã hội và dư chấn rung động cả đến quốc tế.

Tôi cứ nghĩ lan man, tại sao lại là lúc này? Có phải là CƠ TRỜI?

Khi các “ma tăng” có quyền lực bảo kê, bộc lộ hết sự tha hoá trước cửa Phật và trước bàn dân thiên hạ

Phải nói rằng hơn 14 nghìn chùa, hơn 44 nghìn tăng ni trên khắp cả nước, cũng có những chùa giữ được tam bảo, có những sư, ni tu theo Chánh pháp của Phật.

Nhưng những năm gần đây, ngày càng nhiều chùa, nhiều sư trong Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam (GHPGVN) bộc lộ rõ sư tha hoá, xa rời Chánh pháp của Đức Phật. Những hoạt động “dâng sao giải hạn,”“trục vong,”“phóng sinh,”“chiêm bái xá lợi tóc Phật,”“tổ chức khất thực, thu tiền của các Phật tử tại chùa,” kêu gọi “cúng dường” bằng đủ mọi thủ đoạn. Theo họ thì không cần tu, không phải Phước sinh ra từ Đức mà cứ cúng dường là có phước, cúng càng nhiều phước càng lớn.

Những clip “giảng pháp ba trợn,” những hành vi phản cảm của Thích Trúc Thái Minh, Thích Nhật Từ, Thích Chân Quang, Thích Nhuận Đức, lan truyền trên mạng xã hội gây bức xúc ghê gớm, với những bằng chứng không thể chối cãi.

Nhà thơ Trần Mạnh Hảo viết: “Với tiêu chí: “ĐẠO PHÁP – DÂN TỘC và CHỦ NGHĨA XÃ HỘI” hiện nay của giáo hội Phật giáo quốc doanh, chùa chiền của Việt Nam đang thờ khẩu hiệu diệt tôn giáo của Karl Marx: TÔN GIÁO LÀ THUỐC PHIỆN CỦA NHÂN DÂN.” Và, thuốc phiện chính là thuốc độc, cần phải loại bỏ trong xã hội con người.

Trong xã hội Xã Hội Chủ Nghĩa của Marx, không có chỗ tồn tại của tôn giáo. Như vậy, Phật giáo chỉ còn là phương tiện để các thầy chùa quốc doanh hô hào chuyển khoản gọi là “Thích chuyển khoản,”“Thích cúng dường,”“Thích cúng sao,”…

Nhà văn Phạm Lưu Vũ đã gửi thư ngỏ cho Hòa Thượng Giáo Chủ GHPGVN Thích Trí Quảng, nêu rõ sự “phá Đạo” của mấy sư và gay gắt hỏi: “Thượng Tọa” Thích Chân Quang vì cực Tham và cực Si, nên mới nhầm lẫn đến mức như thế. Chẳng lẽ các vị chư tôn đức ở bên trên, cũng “Si” như vậy cả hay sao? Mà không lên tiếng bảo vệ giáo lý của Đức Phật”?

Nhà giáo Chu Mộng Long có bài viết “CẦN TRUY CỨU TRÁCH NHIỆM BAN TÔN GIÁO CHÍNH PHỦ” kiến nghị Ban Kiểm Tra TƯ Đảng CSVN và Bộ Công An hãy điều tra, xử lý Ban Tôn Giáo Chính Phủ về tội quản lý nhà nước về tôn giáo đã để xảy ra bao nhiêu chuyện bê bối của GHPGVN, làm nhân dân bức xúc hết chịu nổi.

Vậy mà, GHPGVN và mấy “ma tăng” vẫn trơ như đá, vững như đồng!

Bởi vì cái GHPGVN XHCN này tin rằng Hội của Đảng và Nhà nước, lại có lực lượng vô cùng hùng hậu. Nhiều người, cả người viết bài này nhiều lúc thấy như vô vọng trước sức mạnh của mấy “ma tăng” lôi kéo được hàng triệu quần chúng u mê theo chúng.

Theo số liệu thống kê của GHPGVN, cả nước có gần 45 triệu tín đồ quy y tam bảo, có 1,002 đơn vị gia đình Phật tử và khoảng 44,498 tăng ni, hơn 14,775 tự, viện, tịnh xá, tịnh thất, niệm Phật.

Tất nhiên vẫn có nhiều nhà sự Chân tu, nhiều ngôi chùa “nghèo” mà giữ được Tam bảo: Phật, Pháp, Tăng, nhiều Phật tử tu theo Chánh Pháp. Nhưng tất cả những nhân tố tích cực ấy như ẩn cư, khép nép chìm vào tĩnh lặng trước đội quân hùng hậu trùng trùng điệp của mấy “ma tăng” trong GHPGVN.

Sự mất niềm tin, bức xúc của nhiều người dân và Phật tử đã lên đến đỉnh điểm, khát khao mong chờ một sự thay đổi…

Sự xuất hiện của Thích Minh Tuệ “đủ chín” đúng lúc.

Trong bối cảnh nêu trên, bỗng xuất hiện Thích Minh Tuệ như ánh đuốc nhiệm màu soi sáng căn hầm hỗn độn, mung lung u tối.

Nhưng phải có một quá trình sáu năm gian khổ, âm thầm mới đủ “chín” để có một Minh Tuệ xuất hiện, chấn động nhân tâm như những gì đã thấy từ đầu Tháng Năm 2024 đến nay.

Thích Minh Tuệ tên thật là Lê Anh Tú, sinh năm 1981 tại xã Kỳ Văn, huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Năm 1994, Tú cùng gia đình chuyển đến tỉnh Gia Lai sinh sống.

Sau khi học hết phổ thông trung học, Tú đi nghĩa vụ quân sự. Khi xuất ngũ, anh theo học Trường Trung cấp Lâm Nghiệp Tây Nguyên. Tốt nghiệp, anh làm công tác đo đạc địa chính cho một công ty tư nhân tại tỉnh Phú Yên. Thời gian này, Tú tìm hiểu Phật pháp trong sách, trên mạng và quyết định xin bố mẹ cho đi tu.

Tháng Bảy năm 2015, Tú xuất gia đi tu tại một ngôi chùa với pháp danh Thích Minh Tuệ. Sau hai năm “thấy không hợp,” Tú rời khỏi chùa, lên núi ẩn tu một mình trong hốc đá, ở núi Sạn (Nha Trang), hàng ngày đi khất thực.

Sau đó thấy rằng mình cần phải đi ra thế gian để có cơ hội hiểu đời, hiểu mình, nên năm 2017 Thích Minh Tuệ quyết định đi bộ hành từ Nam ra Bắc và ngược lại. Cho đến nay, đã đi bốn lần và ông đã đặt chân đến gần như khắp mọi miền đất nước, chỉ còn ba tỉnh Tây Ninh, Trà Vinh, Bến Tre là chưa tới.

Thời gian đầu Minh Tuệ đi khất thực đầu trần, chân đất, nhưng y phục và bình bát vẫn giống như các sư ở chùa.

Năm 2018, một người đi xe hơi, thấy một nhà sư đầu trần, chân đất đi dưới trời nắng, liền mời thầy lên xe, Minh Tuệ xưng “tôi” và trả lời: “Cảm ơn, tôi đi bộ để rèn luyện.”

Tháng Năm 2019 chị Vivian Phạm gặp Minh Tuệ ngồi thiền trên đèo Phadin, ông vẫn mặc áo vàng, nhưng đã xưng “Con.”

Sau này Minh Tuệ mới dần dần đủ “chín” để xuất hiện vào Tháng Năm 2024 với đầy đủ Đạo hạnh của một bậc Chân tu lý tưởng đáp ứng niềm khát khao mong cầu của thế gian trong xã hội đương thời.

Tôi tin rằng, Thích Minh Tuệ đã đủ “chín” thì mới:

-Không xưng “Thầy” (dù được gọi là Thầy), không xưng “Tôi” (như 2018), mà xưng “CON” (2019), nghĩa là buông bỏ cái NGÃ của mình xuống thấp hơn tất cả mọi người: “Con coi tất cả mọi người đều là anh em, cha mẹ, mọi người đều bình đẳng.” Tức là “Vô ngã,” đồng thể ngã với mọi chúng sinh. Còn hơn thế: “Có ai mắng chửi, đánh con, con cũng không tức giận họ, con cầu mong cho họ hạnh phúc.”

-Chọn y phục tự khâu chắp vá và bình bát là ruột nồi cơm điện, khác hẳn, không thể lẫn với y phục, bình bát của tất cả các nhà sư tu hiện thời

-Chỉ đầu trần, chân đất đi khất thực, ăn một bữa, không nhà cửa, không nhận tiền, ngủ ở nghĩa địa, gốc cây; buông bỏ hết nhu cầu vật chất đến tối giản, không thể buông bỏ hơn được nữa, khác hẳn với đời sống của tất cả các nhà sư hiện thời. Các nhu cầu cho xác thân đã tối giản tận cùng mà luôn an nhiên, vui vẻ “con rất hạnh phúc.” (gợi liên tưởng đến Ngài Ca Diếp).

-Đã đọc nhiều Kinh, Pháp nhưng luôn nói, “Con đang học tu, chưa có gì để nói.” Nhưng nếu ai hỏi thì vui vẻ trả lời rất giản dị, mộc mạc, mà có người gọi là “ngô nghê” (nhưng thực ra rất đúng với căn bản của Phật pháp). Minh Tuệ cũng không nói mình tu theo Hạnh Đầu Đà; ông nói: “Nói pháp không ai bằng Ngài Anan, tu khổ hạnh không ai bằng Ngài Ca Diếp, nhưng Đức Phật không bảo ai tu theo Anan hay Ca Diếp cả. Con chỉ tu theo lời Phật dạy.”

-Có tuệ giác, biết trước, phòng trước mọi chuyện: “Con chỉ là công dân Việt Nam học tu theo lời Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Sáu năm qua con không là nhân sự ở chùa nào. Con không là Nam tông hay Bắc tông, cũng không phải là tu sĩ của GHPGVN, bởi con tự thấy đạo đức của con chưa đạt đến cảnh giới đó.”

Ông nói: “Mọi người quay phim ghi hình con không có quyền ngăn cản, nếu họ thấy việc họ làm là ích lợi và vui vẻ thì họ cứ làm; mọi người đi theo là tự ý họ, con không kêu gọi, cũng không có quyền ngăn cản, nhưng mong mọi người giữ trật tự, không gây cản trở giao thông, mất trật tự…”

“Tất cả mọi người đang di hành cùng nhau đến từ sự tự nguyện tu tập, không có đoàn, không có tổ chức, đội trưởng nào cả, không có ai đứng ra chịu trách nhiệm để kêu gọi quyên góp, không cúng dường vật chất, không nhận tiền bạc, không nhận chuyển khoản…

Ai muốn đi thì đi, muốn ở thì ở. Con không mời gọi, không kết nạp đệ tử và cũng không xua đuổi ai.”

Ông trả lời chiều 29 Tháng Năm 2024 tại Quảng Trị: “Con chỉ mong tất cả mọi người chuyên tâm tu tập, rèn luyện sức khỏe, đạo đức từ bi, loại bỏ tham sân si, hung hãn để được an lạc và hạnh phúc.”

Điều đặc biệt là những câu trả lời của Minh Tuệ cách đây năm, sáu năm cho tới nay vẫn luôn nhất quán. Nếu ông nhận người đi theo là đệ tử, có tổ chức tăng đoàn, thì ông đã bị bắt khi hành giả Lương Thanh Sơn, pháp danh Minh Thiện sốc nhiệt tại Quảng Trị, và chết tại bệnh viện Huế, ngày 31 Tháng Năm 2024.

Với thân hình gầy còm nhưng dẻo dai phi thường, gương mặt cháy nắng chất phác, nụ cười hiền hậu, lời nói chân thật mộc mạc và nhất là hành trì tu tập theo Hạnh Đầu Đà đã sáu năm, Minh Tuệ hiển hiện lên là người Việt Nam, tu THẬT. Vì thế hình ảnh Minh Tuệ đã làm rung động hàng triệu con tim, loé lên niềm tin và hy vọng vào Tam pháp bảo, vào những điều tốt đẹp mà người dân đang khát khao, tìm kiếm.

Pháp Chủ GHPGVN- Hoà Thượng Thích Trí Quảng nói: “Có nhiều pháp tu, nhưng tu Hạnh Đầu Đà là khó nhất, nhằm tới ra khỏi sinh tử luân hồi. Khi Đức Phật tại thế có nhiều người tu theo Hạnh Đầu Đà, nhưng rồi bỏ dở, chỉ có Ngài Ca Diếp đi tới cùng, vì Ngài có thân Kim cương.

Minh Tuệ từ chối giảng pháp nhưng hoằng Pháp bằng trì giới nghiêm ngặt, hành pháp bền bỉ, giáo hoá chúng sinh bằng thân giáo, khiến xúc động lòng người, đánh thức những giá trị đạo đức ẩn sâu trong lòng người…

Vậy nên nhiều người coi Minh Tuệ như hình ảnh Đức Phật, Chúa Jesus, như Ngài Ca Diếp tái sinh để giải cứu Đạo Phật đang suy đồi.

Khi ruyền thông xã hội đủ mạnh phổ cập đến toàn dân

Nếu không có mạng truyền thông xã hội đủ mạnh, phổ cập thì xã hội cũng chẳng mấy ai biết đến Thích Minh Tuệ.

Bằng chứng là từ năm 2017 Minh Tuệ đã một mình đi khất thực từ Nam ra Bắc, từ Bắc vào Nam đến ba lần, đi khắp các tỉnh thành, mà có mấy người biết đến đâu.

Ngày 12 Tháng Năm 2019 chị Vivian Phạm đã gặp một nhà sư trên đèo Phadin ngồi trò chuyện gần 1 giờ, mà có lưu ý đâu. Nay chị mới biết đó là Minh Tuệ và đưa hình ảnh, viết lại buổi gặp gỡ 5 năm trước, hoá ra là sư Minh Tuệ đi bộ lên Điện Biên phủ.

Ngày 14 Tháng Mười 2022, bạn trẻ Thịnh Nguyễn sống tại Hà Nội, tình cờ gặp Minh Tuệ đi bộ tại cầu Long Biên; bạn là người có hiểu Phật pháp nên trò chuyện, rất cảm phục và viết một status trên fackbook “Gặp Thầy Minh Tuệ”: “Gặp một thầy chùa đi bộ từ Nha Trang lên phía Bắc, ra đến Hà Nội thầy đi hết một tháng rưỡi. Hôm nay gặp khi thầy từ Lạng Sơn về tới Cầu Long Biên, trên đường thầy tới Quốc Lộ 1 để đi về Nha Trang lại.”… Chỉ có 26 comments, đều tỏ ra cảm phục… Cộng đồng mạng vẫn im lặng.

Chiều ngày 21 Tháng Ba 2024, Minh Tuệ đi qua Nghệ An, đi có một mình và chỉ có một cô gái hỏi chuyện và chụp hình với ông đăng lên facebook “Nghệ An.” Rồi ông đi mãi lên Hà Giang, chỉ một người cùng đồng hành và gặp một thanh niên hỏi chuyện, ghi lại đoạn clip, nhưng không mấy người quan tâm.

Ngày 8 Tháng Năm 2024 khi ông từ Bắc trở về qua Thanh Hoá, bắt đầu có mấy chục người đi theo hỏi chuyện, livestream, rồi Nhật Nam TV ghi hình đưa lên Youtube…

Đến ngày 14 Tháng Năm khi Minh Tuệ vào đất Nghệ An thì ngày càng đông người đón chờ, đi theo, chụp ảnh, livestream…

Khi Minh Tuệ vào đến TP Vinh thì mấy nghìn người dân đổ ra đón Minh Tuệ, các youtuber, facebooker, Twitter… tíu tít tác nghiệp; hình ảnh tràn ngập trên không gian mạng, lan truyền như bão…

Đội ngũ facebooker, youtuber, twitter… ngày càng đông, đeo bám ngày đêm, không bỏ sót một cảnh nào trên đường đi của Minh Tuệ.

Có nhiều người phê phán đám youtuber, facebooker, twitter… lợi dụng hình ảnh trục lợi, gây nhiễu loạn thông tin xã hội. Nhưng nếu không có đội ngũ truyền thông dân dã này, làm sao xã hội và quốc tế biết rõ SỰ THẬT về sư Minh Tuệ.

Rõ ràng nhờ truyền thông xã hội phổ cập mạnh mẽ mới biến hiện tượng Minh Tuệ thành sự kiện xã hội sôi nổi, hào hứng, lan tỏa chưa từng thấy trong nhiều năm qua tại Việt Nam và tạo hiệu ứng xã hội không lường hết được.

Khi nhiều Phật tử và người dân đang thất vọng về sự xuống cấp của Đạo Phật, thì MInh Tuệ xuất hiện như ánh sáng nhiệm màu loé lên niềm tin và hy vọng vào Đạo Phật.

Ngày 14 Tháng Năm những người dân Nghệ An đầu tiên được facebooker phỏng vấn đã nói: Chúng tôi đón đợi Thầy từ 4-5 giờ rồi. Thầy là bậc Chân tu, nghìn năm mới xuất hiện, Thầy không lấy của dân một đồng nào để xây chùa to, tượng lớn mà cho người dân thấy được Chánh pháp của Đức Phật.

Phải nói rằng, trong đám đông cũng có những người hiếu kỳ.

Hiếu kỳ thì người ta chú ý “xem chuyện lạ,” cười vui, chỉ trỏ, ghi hình chơi thế thôi, nhưng đây lại hàng ngàn, hàng vạn người chờ đợi, chắp tay niệm Phật, nhiều người quét đường, rắc hoa, trải thảm… cho Minh Tuệ và đoàn tòng tu đi trong sự tôn kính thì đâu phải là tò mò. Bao nhiêu người dân rơi nước mắt, đảnh lễ, dâng đồ ăn, nước uống, che mưa, che nắng cho Minh Tuệ và đoàn tòng tu mỗi ngày một đông, cho thấy lòng dân ngưỡng mộ vị Chân tu như thế nào.

Đặc biệt chính quyền, lực lượng an ninh các địa phương cũng thuận lòng dân, không có hành động cản cấm, mà còn ra sức giữ trật tự, bảo vệ Minh Tuệ và đoàn tòng tu cho đến tối ngày 2 Tháng Sáu 2024.

Ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng từng bảo: “Dân người ta tinh lắm,” quả không sai nhỉ!

Rất nhiều người trả lời phỏng vấn, vô vàn bài viết, video trên mạng xã hội đã so sánh, phân tích sự khác nhau giữa Minh Tuệ TU THẬT và đám “ma tăng,” chỉ rõ đâu là Chánh pháp đâu là Tà pháp. Mấy người xúc phạm Minh Tuệ dường như bị quả báo nhãn tiền trước búa rìu dư luận.

Điều quan trọng là lòng dân, hàng triệu Phật tử đã thức tỉnh hướng về Chánh Đạo, xa rời Tà Đạo, một sự chuyển động chưa từng thấy.

Bốn yếu tố nêu trên đều tiền triển đến “độ chín” và bộc phát TỰ NHIÊN, “hoà quyện“ với nhau một cách nhịp nhàng kì diệu, không ai lường trước được, không ai tổ chức được như vậy.

Sứ mệnh của Minh Tuệ xuất hiện một lần trong Tháng Năm 2024 vậy cũng đủ.

Chỉ có thể nói đó là CƠ TRỜI! Trời đã tạo cơ hội ngàn năm có một để Đạo Phật Việt Nam tỉnh thức có cơ hội trở về Chánh pháp.

Sự kiện Minh Tuệ gây hiệu ứng xã hội vô cùng lớn không chỉ về Đạo Phật mà còn về sự thức tỉnh lương trị, lòng trắc ẩn, từ bi, đạo đức, lối sống và tác động đến cả văn học, nghệ thuật.

Cơ Trời là vậy, nhưng làm thay đổi được gì, đến đâu là thuộc về sức sống, sự tỉnh thức của nhân dân, phụ thuộc vào Phúc và Nghiệp của dân tộc này.

Bài viết của Mạc Văn Trang ( Sài Gòn Nhỏ)

Ảnh (ở FB của Vivian Pham): Việt Kiều Âu Châu, Vivian Pham gặp sư Minh Tuệ ở đèo Pha đin cách đây 5 năm. Lúc này sư Minh Tuệ đã bắt đầu xưng con và không mấy ai biết đến ông.

Du Tăng Dừng Bước

Fb Larry De King

Hôm nay mọi người đã biết đoàn du tăng trên đường về núi Kim Phụng, Huế thì đã dừng lại. Đang nửa đêm công an có mặt để tách đoàn ra, đưa về cơ quan an ninh và buộc không được đi khất thực nữa, bao gồm cả thầy Minh Tuệ.

Gần 1 tháng qua, trái với dự đoán của 1 số người, đoàn du tăng đã tăng lên nhiều về số lượng, cùng lúc là hàng chục ngàn người mến mộ thầy đi theo, quả thật gây ra rất nhiều khó khăn cho xã hội.


Giải tán đoàn là điều phải đến, cũng là ý nguyện của thầy Minh Tuệ, người thích được một mình với những bước thong dong trong chánh niệm.

Nhưng cái cách chính quyền giải tán có gì đó không quang minh chính đại, có phần nào đó bạo lực khi đang đêm cho công an xông vào đưa đi và buộc các du tăng, gồm cả thầy, không được làm hành khất nữa.
Đã 50 năm hòa bình có mặt trên quê hương, chính quyền không cần thiết phải cư xử như thời chiến. Có nhiều cách để giải quyết thuận lòng người hơn. Ví dụ đại diện chính quyền có thể đến nói chuyện với thầy Tuệ cùng đoàn du tăng một cách ôn hòa, danh môn chính phái. Chắc chắn thầy Tuệ sẽ đồng ý, vì bao ngày qua ai cũng thấy thầy khá mệt mỏi với đám đông người yêu mến vây lấy thầy mọi nơi mọi lúc, đến nỗi thầy không còn không gian riêng để hành trì tu tập.


Loạt phim bộ “Bước Chân Minh Tuệ” đang hấp dẫn từng ngày bỗng dừng đột ngột làm người xem ngẩn ngơ tiếc nuối. Thầy đi ẩn tu như hạc vàng thương nhớ, một thuở trần gian bay lướt qua.

Dù chỉ lướt qua, nhưng kẻ hành khất đầu trần chân đất ấy đã để lại rất nhiều niềm vui, lòng kính mến và bài học lớn cho hàng triệu con người.
Những bước chân thong dong ấy đã thắp lên ngọn lửa của Chân tu và Chánh pháp, soi sáng cho rất nhiều người, giúp họ phân biệt được chân – ngụy, chánh – tà mà từ lâu rất nhiều người Phật tử hoang mang, bị dẫn dụ vào vòng xoáy của những câu chuyện phước – tội, nhân – quả rất phi Phật pháp.

Hạnh kham nhẫn và lòng từ bi gần như tuyệt đối của thầy đã làm chấn động lòng người, tạo sức hấp dẫn ghê gớm, làm cho rất nhiều người mong muốn noi theo và tự nguyện tham gia đoàn khất thực. Nhiều người phê phán các vị khất sĩ này là ăn theo, nhưng mình thì không. Hầu hết trong số họ đều có căn tu, nhưng chưa đủ đạo lực để tự tu, và cần một vị thầy để đủ can đảm mà bước vào hạnh nguyện. Hy vọng các vị học được vài điều ở thầy và tiếp tục con đường riêng của mình. Ngày nào các vị còn giữ giới hạnh, đi khất thực, không giữ tiền, ngày đó các vị luôn được yêu mến như thầy Minh Tuệ vậy.

Không ai ngờ một vị tu sĩ nhỏ thó, gầy gò, áo quần đầy mảnh vá, với những bước chân trần lại có sức hút mãnh liệt. Điều đáng vui mừng là có nhiều người anh em Thiên Chúa Giáo và một số linh mục cũng yêu mến thầy. Họ gặp nhau ở điểm yêu thích đơn sơ mà phẩm hạnh, biết thiểu dục tri túc, có lòng từ bi và buông bỏ như Ngài Jesus từng làm của 2000 năm trước.


Chính quyền đã làm xong phần mình, dù có xấu xí nhưng hợp với tình hình hiện tại. Quả bóng hiện giờ đã nằm ở phần sân của giáo hội PGVN. Chính sự tha hóa của giáo hội là một nguyên nhân quan trọng dẫn đến hiện tượng Minh Tuệ. Ngày nào các vị còn nhắm mắt bảo vệ những tu sĩ thất giới, tham đắm tiền bạc, cùng những bài giảng phản khoa học, phi Phật pháp, dùng tội phước, nhân quả sai lạc để hù dọa những người Phật tử còn kém hiểu biết, ngày đó các vị còn đối mặt với làn sóng bất mãn của xã hội.

Thầy Minh Tuệ đã dừng bước một cách không mong muốn cũng như cách thầy vô tình nổi tiếng. Nhưng dư âm thầy để lại còn rất lớn. Thầy là tiếng chuông vang pháp giới, cảnh tỉnh rất nhiều người dân Việt, từ trí thức đến bình dân.

Nhiều người lo lắng cho thầy những ngày sắp tới. Mình thì không. Một người đã bỏ hẳn tham sân si, đoạn tuyệt mầm sợ hãi, kể cả cái chết thì còn gì để lo lắng. Thầy đã đạt đến thánh quả? Tùy định nghĩa và nhận xét ở mỗi cá nhân. Nhưng nếu còn phàm thì thầy Minh Tuệ là một phàm tăng xuất chúng.

Cầu chúc thầy tiếp bước trên con đường của an nhiên tĩnh tại. Cảm ơn thầy đã tạo niềm cảm hứng thiện lành cho hàng triệu người Việt ở mọi giới thật đúng lúc, khi niềm tin xã hội đang lao dần xuống đáy vực.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

SƯ MINH TUỆ CÙNG ĐOÀN ĐÃ BIẾN MẤT

HÀNH TRÌNH #3-6

Alex Alpha

Đêm qua trong giấc mơ, tôi đang xuất thần bay lượn quanh vùng Tịnh Độ thì bỗng thấy một vì sáng trắng vút tới truyền âm: ta đi đây Alex. Tôi mới hô lên: từ từ đã … thì bóng sáng vụt mất.

Tôi giật mình tỉnh lại trong đêm, điều hòa vẫn chạy mát rượi, có chuyện gì đâu nhỉ. Thì sáng hôm sau có tin đồn là rạng sáng nay lúc 3h, sư Minh Tuệ cùng những sư trong đoàn đã được di chuyển theo một phương thức bí mật. Và khi bình minh ló rạng, những youtuber đã chờ sẵn đều ngơ ngác như những đứa trẻ đi tham quan bị lạc cô giáo. Và cũng là những đoạn live, nhưng lần này là sự vắng bóng. Tin tức được lan truyền đi rất nhanh.

Đây là khoảng trống ai có thể lấp đầy. Quảng Trị vẫn thể hiện là nơi đất thép, nơi những mảnh bomb và các tử sĩ đã nằm xuống. Huế vẫn là nơi kinh thành đầy bí mật. Đất thần kinh xứ Huế là một con phượng, cùng song hành với con rồng ở Thăng Long. Thế đất phong thủy này ngàn năm xưa đã hình thành, và lịch sử đã chứng minh. Rồng đại diện cho những gì chính quy. Trong tử vi chính là Tuế Hổ Phù luôn đi cùng Long Trì. Còn Phượng Các thì hay đi với Thiên Mã gọi là Mã Phượng, Mã chủ về bôn ba long đong, gặp Phượng mới thành. Mã Phượng là như kiểu cá chép hóa rồng. Cá chép cũng gian nan bôn ba, đến ngày mới vượt vũ môn hóa Rồng. Thì con ngựa cũng long đong, đến ngày mọc cánh phượng bay lên. Cho nên Mã Phượng đại diện cho sự thành công của phản cách, kiểu anh hùng cách mạng.

NGƯƠI THÌ BIẾT CÁI GÌ

Chúa Nguyễn Ánh cũng chính là con ngựa long đong như vậy, 16 tuổi bị tan cửa nát nhà, phần mộ tổ tiên bị đào bới. Sau này trải qua muôn đắng ngàn cay mới lên ngôi báu, có trò gì mà ngài chưa biết. Khi quần thần nêu ý kiến là đóng đô Thăng Long. Chúa Nguyễn Ánh cười ha hả nói: ta đây trải qua muôn đắng ngàn cay mà hóa Phượng Hoàng, đất Long thành là cốt rồng, đâu hợp với ta. Đất Huế nằm trên cốt phượng mới là nơi đắc địa cho vương triều. Có vị quan lại thưa: đất Huế nhỏ hẹp quanh co lắm Chúa Công. Chúa Nguyễn Ánh quắc mắt: ngươi đọc mấy cái sách phong thủy trôi nổi thì biết cái gì. Sơn mạch dài mỏng, thì thế đất phải nhỏ hẹp mới kết tụ được nhỏ như đuôi phượng, nếu thế đất dàn trải làm sao tụ được khí. Vị quan kia lạy sụp xuống: Hoàng thượng anh minh, Nguyễn triều thiên thu vạn đại ạ. Chúa Nguyễn Ánh lại cười khẩy: ha, làm gì có cái gì là thiên thu vạn đại, thiên thu vạn đại thì làm gì đến lượt ta, ngươi biết cái gì mà nói, hãy sống như thực tại đang là đi. Triều đình bàn tán xôn xao, công lực của Thánh thượng quả thực không hề đơn giản. Vậy sao năm xưa ngài lại dẫn quân Xiêm vào Đại Việt vậy nhỉ.

Chúa Nguyễn Ánh vểnh đôi tai rồng nghe được rồi ngài từ tốn trả lời: ta dụ bọn nó qua đây để chúng bị tiêu diệt thôi, ta nhìn tướng bọn chúng thì đánh đấm cái gì. Triều thần lại phục xuống: Thánh thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế ạ.
Chúa Nguyễn Ánh mới đứng dậy phất hoàng bào nói với triều thần: các ngươi chịu khó học thêm đi. Ta sẽ không cấm lớp học thêm nữa.

Và thầy cùng tăng đoàn đã biến mất trong đêm Huế, dưới chân núi Kim Phụng. Sư Minh Tuệ đã phát tướng mắt phượng, tức là đuôi mắt kéo dài ra sau mà không xen cắt nhau, đuôi mắt của sư Minh Tuệ còn kéo song song và mở rộng như đuôi công xòe ra. Phượng thì thực sự chưa ai nhìn thấy, nhưng công cùng họ nhà phượng, nên tôi đoán đuôi phượng sẽ giống như đuôi công. Bằng chứng là đuôi Khổng tước cùng họ Công Phượng trong Kungfu Panda cũng giống giống thế thôi.

HẠC TRẮNG PHƯỢNG VÀNG

Sư Minh Tuệ ngày xưa khi chưa tu tập đã là con hạc. Hạc đại diện cho tầng lớp nhà nho ngày xưa, có học vấn, và thanh cao. Hạc chỉ thoắt ẩn thoắt hiện trong rừng tùng núi trúc. Hạc cũng là một trong ngũ đại cao thủ của Kungfu Panda. Với đôi chân dài khẳng khiu, cổ dài, đầu nhỏ, và đôi cánh xòe ra ôm lấy nồi cơm điện. Thầy chính là Bạch Hạc. Bạch hạc thì luôn có viền đen, do bố cục âm dương cân bằng. Ngày cuối cùng trên áo của sư Minh Tuệ và các sư đi cùng xuất hiện rất nhiều màu đen, màu đen nếu không phải là tang tóc thì là đêm đen huyền bí. Thực ra tang tóc cũng là đi vào đêm đen. Đen đi, thì còn trắng ở lại thôi, và người ở lại buộc khăn trắng tưởng nhớ. Khăn trắng đó là khoảng trống còn ở trần gian.

Khi thầy đi tu, sau 6 năm giữ Hạnh Đầu Đà, cốt thân đã hóa thành Phượng, nên mắt Phượng trổ. Chỗ đuôi mắt này gọi là ngư vĩ tức là đuôi cá. Tướng pháp hay xem hôn nhân chỗ này. Thường thì mọi người cũng có nếp nhăn, nhưng nó dài ngắn, đứt đoạn lung tung, và nó bắt chéo lên nhau. Như thế nào là đẹp, thì sách cổ nói là mắt phượng thì đẹp. Mà mắt phượng là như thế nào, là như các nghệ sĩ kinh kịch hay vẽ đuôi mắt dài chính là mắt phượng. Tuy nhiên, ngoài đời chưa từng thấy. Hồng trần chúng ta là cái thung lũng tươi đẹp, nhưng do con người dẫm đạp lên nhau mà thành thung lũng khổ đau, làm gì có mắt phượng mà biết nó như nào.

Đến khi sư Minh Tuệ xuất hiện thì tôi khẳng định các nhà xem tướng mới có ví dụ cụ thể như nào là mắt phượng. Và họ được chứng thực không phải là không có nếp nhăn, mà nếp nhăn đó chạy dài suôn thẳng thanh thoát không gặp cản trở, thì đó là tướng đẹp. Kiểu chạy như đuôi mắt của sư Minh Tuệ thế hiện sự khai phóng giải thoát. Có nghĩa là đôi mắt đó nhìn nhân sinh thực sự cái gì cũng thấy hợp lý, nghe lời gì cũng thành chân ngôn, thấy cảnh nào cũng là tiên cảnh. Mà đuôi mắt đã vươn thoát ra sau, nó lại còn vuốt lên cao nữa cơ, chứ nó không vuốt xuống, lại càng thể hiện sự phi thăng.

Mà nay cốt phượng đến địa danh Kim Phụng thì đương nhiên phải có biến xảy ra. Ngày xưa khi Bàng Thống tiến quân đến gò Lạc Phượng mới hỏi thư ký: đây là đâu ? Kính thưa tướng quân, đây là gò Lạc Phượng ạ. Bàng Thống mới giật mình: nick name của ta là Phượng Sồ nay lại đến gò Lạc Phượng, phục ngâm phục ngâm rồi. Ba quân, rút lui. Tiếng của Thống chưa dứt thì hàng vạn mũi tên từ trên không trung bay tới. Những mũi tên mang theo oán và nghiệp từ vô lượng kiếp. Bàng quân sư chính thức nằm lại đất đó. Đây cũng chính là lý do mấu chốt để Lưu Bị dẫn quân phạt Xuyên để báo thù cho quân sư, nhân tiện đã sáng lập ra cơ nghiệp chia ba thiên hạ. Ta là vì báo thù cho quân sư mà thôi, chứ công danh phú quý với ta như mây nổi. Ngươi đóng cửa vào giúp ta, gió quá gió quá, mây của ta bay hết bây giờ.

Thực ra thì cao xanh không bao giờ đưa thầy Minh Tuệ đi bí mật trong đêm, kể cả là bằng trực thăng mà không báo trước cho bà con. Trời cao đã gửi gắm thông điệp từ cuối năm 2023 vào một bài hát mà không mấy ai nhận ra. Thời điểm cuối 2023 sư Minh Tuệ tuy đã lộ danh nhưng chưa nổi danh thiên hạ như bây giờ.

Khi tôi nghe các tiktoker ghép bài hát vào clip sư Minh Tuệ cùng đoàn người, tôi đã lạnh sống lưng thốt lên: thôi xong rồi.

LỜI BÀI HÁT TIÊN TRI

Tác giả bài hát cũng tên là Tú.
Tên bài hát: Lướt Sóng Đạp Mây
Ca sĩ: Thiên Tú
Sáng tác: Thiên Tú
Album: Lướt Sóng Đạp Mây (Single)
Ngày ra mắt: 30/11/2023
Thể loại: Việt Nam, V-Pop

Đi về đâu đôi bàn chân chai sần
Vì ngày xưa bước qua những niềm đau
Riêng mình ta cô độc bao tháng năm
Gió sương phong ba nhiều khi không thể đếm
Rồi đôi lúc ta ngã gục nhưng chẳng thể khóc
Trách than số trời
Vẫy vùng từ trong hố sâu sóng đời xô ta chới với
A2
Qua nhiều năm phiêu bạt nơi phong trần
Từng nhiều phen ngã đau nên nhận ra
Con người ta vì lợi danh gấm hoa
Sẽ quên đi mau tình thân hay bằng hữu
Ngàn câu hứa như gió thoảng
Thật thật giả giả trắng đen khó tường
Âm thầm trong đêm bước đi
Đi về một nơi không có khổ đau
B1
Lướt sóng vượt ngàn hải lý
Theo mây vượt ngàn núi cao
Đi đâu để tìm ánh sáng nghĩa nhân cuộc đời
Chỉ muốn bay thật xa quên đi ngày qua đã từng
Đã từng buồn phiền khổ đau xin vùi chôn chốn đây
B2
Vẫn muốn có người sớm tối
Bên tôi cạnh tôi sẻ chia
Nhưng do nhiều năm thiếu vắng nên bây giờ ngại yêu
Đến lúc qua tuổi xuân
Thoi đưa bạc phơ mái tóc
Tương tư cả đời giờ đây
Đành ôm kiếp cô độc thôi
A1-A2-B1-B2
B3
Đường phía trước bão tố gập ghềnh khó đi
Đi đâu để tìm ánh sáng nghĩa nhân cuộc đời
Chỉ muốn bay thật xa quên đi ngày qua đã từng
Đã từng buồn phiền khổ đau xin hãy trôi như nước qua cầu
B4
Rồi từng đêm vẫn muốn một người kế bên
Nhưng do nhiều năm thiếu vắng nên bây giờ ngại yêu
Đến lúc qua tuổi xuân
Thoi đưa bạc phơ mái tóc
Tương tư cả đời giờ đây
Đành ôm kiếp cô độc thôi

Hãy cùng chiêm nghiệm lời bài hát mà cao xanh đã gửi gắm lời dự đoán tới chúng ta.

ĐI VỀ ĐÂU ĐÔI BÀN CHÂN CHAI SẦN. OK, điển hình nhất của sư Minh Tuệ chính là đôi bàn chân. Sư được mệnh danh là thiên hạ đệ nhất khinh công, và sau này khi mất sẽ có xá lợi chân. Đôi bàn chân của sư đã trở thành cảm hứng bất tận, và có nghệ nhân đã lên hình đôi bàn chân này.

Đây gọi là bước chân kim cương đi trên con đường kim cương.

RIÊNG MÌNH TA CÔ ĐỘC BAO THÁNG NĂM. Chính là thời kỳ sư cô độc 6 năm, tự tu trong rừng mưa nhiệt đới gió mùa ẩm khổ hạnh tạo nên một cốt phượng bằng kim cương bất hoại.

GIÓ SƯƠNG PHONG BA NHIỀU KHI KHÔNG THỂ ĐẾM. Đếm làm sao được, có đếm rồi cũng quên. Mà sống trong thực tại như là thì đếm làm cái gì.

TA NGÃ GỤC NHƯNG CHẲNG THỂ KHÓC. Lúc mới tập ngủ ngồi thì có lúc sẽ ngã gục nhưng không thể khóc vì quá mệt, nước mắt chảy ngược ra sau thành đôi mắt phượng danh bất hư truyền sau này.

Trải qua sóng gió cuộc đời, sư đã nhận ra à cuộc đời có thế mà thôi. Bao năm chìm nổi hồng trần cũng thế mà thôi.

ÂM THẦM TRONG ĐÊM BƯỚC ĐI. ĐI VỀ MỘT NƠI KHÔNG CÓ KHỔ ĐAU. Đây chính là trong đêm đã lặng lẽ biến mất. Thực ra chúng ta biết là sư muốn ẩn tu từ Đèo Ngang rồi. Nhưng với cốt phượng thì có chữ ngang không bay được. Cho nên phải đến chân núi Kim Phụng, thì phượng hoàng mới cất cánh. Và Phượng Hoàng đã cất cánh lúc 3 giờ đêm. Có những nhân chứng nói là loang loáng nhìn thấy ánh đèn trong đêm, nhưng chưa hiểu vì sao, chỉ sáng ra mới biết.

Dãy Trường Sơn hùng vĩ là nơi đào tạo thiên hạ đệ nhất hùng binh, trình độ tác chiến thời đỉnh cao là top 1 của thế giới chứ không phải chuyện đùa.

RỒI TỪNG ĐÊM VẪN MUỐN MỘT NGƯỜI KẾ BÊN
NHƯNG DO NHIỀU NĂM THIẾU VẮNG NÊN BÂY GIỜ NGẠI YÊU
ĐẾN LÚC QUA TUỔI XUÂN
THOI ĐƯA BẠC PHƠ MÁI TÓC
TƯƠNG TƯ CẢ ĐỜI GIỜ ĐÂY
ĐÀNH ÔM KIẾP CÔ ĐỘC THÔI

Người kế bên đây chính là Tiểu Ngã. Đây là giây phút xa lìa Tiểu Ngã và hòa cùng Đại Ngã mênh mang trong vũ trụ của hành giả. Hành giả ngày xưa bâng khuâng vẫn nghĩ rằng ôi ta cô độc thế giữa chốn mênh mang này, là do hành giả chấp vào Tiểu Ngã. Đến khi hành giả chợt nhận ra, ta chính là toàn thể vũ trụ mênh mang này. Toàn cõi mênh mang này thu lại chỉ là 1, mà nở ra là vô số kể.

Hành giả ban đầu đi tìm sự cô độc thoát đời, mà cuối cùng nhận ra ta cũng là đời mà đời cũng ở trong ta, liền không chạy trốn Tiểu Ngã nữa.

Trên diễn biến thực tế, thì tôi nghĩ rằng những người đi theo sư Minh Tuệ sẽ được trả về gia đình, yêu cầu tìm cách tu tập phù hợp hơn. Sau này những người đó kể lại thì chúng ta sẽ biết được đêm qua Phượng Hoàng đã cất cánh trên bầu trời Cố đô Huế như thế nào.

Còn như bài hát dự đoán về sư Minh Tuệ. Cuối cùng vẫn là hai chữ Cô Độc. Mà sư xuất hiện thì người dân sẽ vây quanh, không thể nào để sư Cô Độc được. Hai chữ Cô Độc này hàm ý gì đây. Sẽ cô độc giữa biển người, hay sẽ biến mất thực sự trong mắt nhân gian.

Còn về đắc đạo thì gần như khẳng định sư sẽ đắc Chánh Quả, chỉ là lúc nào và bao lâu thôi. Nói như Nhà Phật thì sư đã được ấn ký để thành Phật trong tương lai. Con đường như thế nào là tùy duyên tùy nghiệp và tùy sự tinh tấn của sư.
Tôi cũng hi vọng sư sẽ được ẩn tu một thời gian rồi xuất hiện trở lại. Nhưng tôi nghĩ với công lực hiện nay của sư mà ẩn tu thêm thì sau này tiến cảnh sẽ không thể tưởng tượng nổi. Lúc mà đã lên đến tầng Thái Thanh Cảnh, trên nền trời xanh chỉ thấy thoắt ẩn thoắt hiện bóng vàng mà thôi, đi theo bộ hành làm sao được nữa.

Thực ra khi mây vấn cả bay đầy trên bầu trời Huế. Bạn có biết mây vấn cả là gì không. Và những Cẩm Y Vệ đeo đao ngược tới thay thế dần các vệ sĩ, và cách ly đám đông hàng ki lô mét, thì con nhà binh đều đoán được chuyện gì sắp xảy ra. Cộng với vạt áo nhiều màu đen của các sư vào sáng ngày hôm qua, thì chuyện xảy ra là tất yếu mà thôi.

Trình độ tác chiến của Thiên hạ Đệ nhất Hùng Bang ở sa mạc và núi đá trơ trọi thì tôi không biết, nhưng tôi nghĩ vẫn là số 1 thế giới ở khu vực rừng già duyên hải.

Sư đã đi trên hành trình từ Tịnh qua Thiền và bây giờ bước vào chữ Mật.

Chúc sư Minh Tuệ chân cứng đá mềm, và chúc toàn thể các fan của sư ngày càng tinh tấn trên đường đạo, và sớm thành công viên mãn.

Khi có thông tin về sư, tôi sẽ tiếp tục lên bài.

Sẽ quay trở lại, hay mãi mãi biến mất ?
Chúng ta hãy cùng chờ xem.

thichminhtue #daudaminhtue #suminhtue

HÀNH TRÌNH SƯ MINH TUỆ NGÀY 1-6

Cập nhật của Alex Alpha

Hôm nay thì đoàn của sư Minh Tuệ đã đến xứ Huế mộng mơ.

Thầy từng có mặt tại Huế từ tháng 4 năm nay

Tuy nhiên, tình trạng chen lấn xô đẩy để cúng dường sư trở nên khá nghiêm trọng.

Sư Minh Tuệ tuy là thiên hạ đệ nhất khinh công, nhưng khi bị quần hùng quây thế này thì khó tránh.

Người sư thì nhỏ nhắn, tuy có thần lực nhưng về cơ bắp lại nhỏ nhắn. Khi sư để lộ xương sườn, thì có bao nhiêu cái xương đều có thể đếm được hết. Thực sự khi nhìn bộ sườn và ngực của sư quá thuyết phục. Đúng là công phu của Thiền Tông. Xương sườn của sư khá dài và đều. Tuy nhiên tôi không biết xem tướng xương sườn do tôi không học y, mà thiên hạ bây giờ làm gì có ai lộ xương sườn mà lại nổi tiếng như sư Minh Tuệ đâu. Cho nên tôi không có cơ hội thực hành.
Đất cố đô thì thông thường ẩm thực có nét, có thể nói kinh đô luôn là nơi đệ nhất ẩm thực. Như Trung Quốc cũng vậy, người phương Tây văn minh sang Trung Quốc cũng shock vì sự cầu kỳ và trình độ của ẩm thực Trung Hoa.

Đơn giản thôi, bởi vì trong kinh thành có một người ăn những món ngon nhất, cho nên đầu bếp giỏi nhất sẽ phải ở đó. Mà đầu bếp giỏi nhất đó, cũng có lúc ra phố tán gái, thế là có lúc phải lộ bí kíp nấu ăn. Một người biết, rồi cả phố biết. Cả phố biết thì cả thành phố biết. Đó là lý do tại sao đất Kinh Thành luôn ẩn tàng những giá trị văn hóa cổ xưa và chân thực nhất. Bởi vì người ngồi trong kia ý, luôn được dâng những thứ tốt nhất. Có vậy thôi.

Tuy nhiên thì đoàn của sư ăn chay, thì khả năng như nhưng món bánh bột lọc là sư không ăn được rồi. Vì nó có tôm.

Còn cốm thì xịn nhất vẫn là cốm Hà Nội, cho nên khả năng đoàn của sư sẽ ăn cơm chay bình thường. Đất Huế có nhiều Phật tử, cho nên đồ chay cũng rất phong phú.

Hôm nay thì nỗi buồn Quảng Trị vẫn phảng phất trên nét mặt sư Minh Tuệ.

Sáng nay YouTuber hỏi sư Minh Nhuận hôm nay đoàn có bao nhiêu người, sư Minh Nhuận nói là có hơn 60 người chứ cũng chẳng biết nữa vì nhiều người mới.

Ở một diễn biến khác, sư Minh Tạng đau chân đi chậm hơn nên lại rất thảnh thơi vui vẻ, sáng sớm vẫn được đi khất thực nhà dân. Do tự xác định sẽ tụt lại phía sau nhiều nên các thầy và 3 thầy nữa đi thong thả, mệt thì nghỉ, khoẻ thì đi. Thầy bảo đã quen với mưa nắng thất thường, đau chân, mệt mỏi, về khuya rồi nên nói về việc đó với thái độ tỉnh queo lạc quan, chứ không có gì là phải chịu đựng.

Các Youtuber đi theo sư Minh Tuệ làm việc cũng vất vả hơn vì hình như có thiết bị phá sóng nên khó đến gần để lấy được hình ảnh đẹp.

Có thêm Tùng Yuki tham gia đội vệ sĩ Đất Thép bảo vệ thầy. Hai anh vệ sĩ Tường và Hạnh đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc đồng hành cùng thầy đến Huế và được công ty đổi người mới. Khi đi cùng thầy, có những trải nghiệm khó quên trên những ngày đổ lửa, các anh cũng đã để lại cho bà con theo dõi hành trình của thầy đầy ắp những kỉ niệm ấm áp.

Sáng nay dù có thêm tới 5 vệ sĩ mới cùng rất nhiều công an hộ tống nhưng khi vắng 2 anh bảo vệ cũ nên cảm giác của khán giả cũng chợt thấy không yên tâm. Các vệ sĩ mới bịt kín mặt, có vẻ như các anh không muốn lên sóng. Anh Hạnh đã cạo đầu, liệu anh có quay lại đắp y tu hành không.

Đêm qua ngồi may y xuyên đêm là 5 người, nhưng nay sư Minh Từ chưa dám xin nhập đoàn nên chắc chỉ có 4 người kia vào cộng với 58 người hôm qua là thành ít nhất 62 người.

Giờ nhóm các sư cũ từ Hà Tĩnh cứ vui vẻ tự giác đi với nhau.

Có một anh như từ cõi trời xuống, đi theo đoàn sau 1 hồi vận công thì xì xồ ngôn ngữ lạ, chưa biết theo mục đích gì.

Sư Tuệ Đức của nhóm Rừng gọi rất hồ hởi nói là muốn giúp các sư về kinh nghiệm tiết thực, sư có khả năng nhịn ăn nhiều ngày. Sư Tuệ Đức trông khá oai nghi nhưng khi cất giọng lên thì giọng nói khá gần gũi.

Nhóm Nhân Quả đã bắt đầu quấn chăn ôm nồi cơm làm xiếc. Nhưng nắng gió miền Trung đâu phải trò đùa cho những người Tu Điều Hòa.

Người dân ở Huế đón thầy

SAU KHI CHẾT ĐI VỀ ĐÂU

Tiếp chủ đề về cái chết, để hiểu rõ hơn về sự sống.

Sau khi chết đi về đâu thực sự là do chính chúng ta quyết định. Trường phái anh em vật chất sống kiểu YOLO thì ta chỉ sống một lần trên đời suy nghĩ lắm chi em ơi, trường phái này cho rằng mọi giao giảng về cõi vô hình chẳng qua là lừa người, rồi mong thu được tiền cúng dường, rồi là xoa dịu nỗi đau. Nói chung là trong mắt các bác này không có cái gì gọi là cõi vô hình.

Bên Thiên Chúa thì sau khi chết sẽ về Thiên Đàng hoặc Hỏa Ngục.

Bên Phật giáo, mà cụ thể trong bài ngày hôm nay sẽ nói về Pháp môn Tịnh Độ, tức là pháp môn niệm Phật. Chúng ta hay nghe câu cửa miệng của bà con Phật tử Việt Nam là Nam mô A di đà Phật, hoặc A Di Đà Phật, còn gọi là niệm phật 6 chữ hay niệm phật 4 chữ.

Phật giáo có ba trường phái lớn là Tịnh, Thiền, và Mật. Tịnh Độ tông là một tông phái thuộc về Đại thừa, đưa người tu về cõi Tịnh Độ của đức Phật A di đà, hay còn gọi là vãng sanh cực lạc.

Tịnh Độ là xứ sở sạch sẽ, chỗ chúng ta đang ở là cõi Ta Bà còn gọi là Uế Độ tức cõi uế.

Cõi Tịnh Độ được đức Phật A Di Đà dùng tâm tạo ra, ngài cũng phải tu nhiều a tăng tỳ kiếp mới tạo ra được chứ không phải ngày một ngày hai. Vì các cõi là do tâm tạo, cho nên có nhiều cõi Tịnh Độ trong đó có Tây phương cực lạc của Đức Phật A Di Đà. Thiên đàng của bên Thiên Chúa cũng là một cõi Tịnh mà thôi, và cũng được tạo ra để đón con chiên sau khi mất về đó.

Cõi Tịnh Độ của Đức Phật A Di Đà được tạo bởi 48 nguyện lực, các cõi Tịnh khác cũng có nhưng số nguyện lực ít hơn. Nôm na, chúng ta hiểu cõi Tịnh Độ của Đức Phật A Di Đà là một siêu cấp thành phố đầy đủ tiện nghi nhất.

Cõi Tịnh Độ này không phải bỗng dưng mà con người biết. Cõi này được Đức Phật Thích Ca marketing thì mọi người mới biết. Phật Thích Ca nói rằng: ngay lúc này, ở phía Tây, cách đây 10 vạn ức cõi Phật có một cõi gọi là cõi Tịnh Độ của Đức Phật A Di Đà.

Mọi người lại tò mò hỏi, ở đó có gì vậy ạ. Phật Thích Ca mới từ từ hé lộ và mô tả khung cảnh của cõi này. Phật nói có rất nhiều Khổng Tước, hót suốt ngày, mà hót ra những bài Pháp du dương, con người chỉ nghe là mê say mà ngày càng tinh tấn tiến bộ. Tất nhiên, anh em cõi Ta Bà nghe thấy ham, hỏi càng kỹ hơn như các Youtuber, càng hỏi càng mê say, và cuối cùng mới hỏi: vậy làm thế nào để đến được cõi Tịnh Độ này ạ. Đức Thích Ca mới nói: để ta chỉ cho, ha ha ha.

Tất nhiên, đó là lời kể của tôi. Chứ thực ra Kinh A Di Đà là bộ kinh ngắn, không có đối thoại. Mà trong đó chỉ có một mình Đức Phật Thích Ca thuyết mà thôi.
Nói về Đức A Di Đà, thì ngài là thầy của Phật Quán thế âm mà mọi người hay biết. Ngài còn ngự trên đầu của Đức Quán thế âm, và ngài là giáo chủ của cõi Tây phương Cực lạc. Ngài nắm giữ cửa thành phía Tây và là 1 trong 5 vị Phật trung tâm của các Mạn Đà La bên Mật Tông.

Để nói cho ai biết rằng, Đức A Di Đà là một vị rất rất vip pro trong server. Không dễ gì và không phải ai cũng đủ nguyện lực để tạo ra một cõi Tịnh Độ.

TẠO RA CÕI TỊNH ĐỘ ĐỂ LÀM GÌ

Vậy Đức A Di Đà tạo ra cõi Tịnh Độ làm gì. Ta tạm hiểu nó là một cõi, vì ở đó không thời gian không giống như thế giới 3 chiều này của chúng ta.

Ngài tạo ra cõi này để đón các chuyến bay quá cảnh của các Phật tử ngoan mà chưa giỏi.

Thế nào là ngoan, nghĩa là đã chịu khó tu hành rồi. Thế nào là chưa giỏi, là chưa đủ trình độ để đắc đạo.

Và ngài vớt những thành phần này về cõi Tịnh Độ của ngài, và không phải luân hồi nữa. Về đó để làm gì, để tu tiếp và thành Phật. Tất nhiên ở đó điều kiện rất đầy đủ, hoa sen thơm ngát, toàn cõi trang nghiêm tịnh độ, tốc độ tu hành cực cao. Một ngày ở cõi Tịnh bằng nửa chu kỳ vũ trụ. Tức là một chu kỳ vũ trụ hình thành và hủy diệt thì ở cõi Tịnh mới được 2 ngày.

Lát nữa quay lại tôi sẽ nói về điều kiện để xin được visa vĩnh trú miền cực lạc này.

Bây giờ sẽ bàn về sự ảnh hưởng của cõi Tịnh Độ.

NIỀM TIN NHƯ MỘT CỨU CÁNH

Đầu tiên, là nếu bạn tin rằng có một cõi tồn tại sau khi chết. Chết không phải là hết. Mà mọi nhân quả nghiệp báo được ghi lại vào cuốn sổ vô hình. Sau đó bạn phải luân hồi mãi mãi để trả hết nợ cũ. Mà trả chưa xong thì con bạn lại vào đại học, rồi mua nhà, mua xe, rồi khởi nghiệp, rồi phá sản, thì bạn lại nợ mới trong khi chưa trả xong nợ cũ. Lãi mẹ lại đẻ lãi con. Nghiệp nó cũng như vậy, cứ mãi xoay vần. Nếu bạn biết là có chuyện như vậy, bạn có còn muốn lặn ngụp trong biển luân hồi nữa không. Bạn có làm ác sau đó phải chịu quả báo không. Tất nhiên là không.

Nếu có một cõi sau khi chết, lại về đó nhìn mặt nhau, lại tiếp tục tính toán với nhau, bạn có thấy mỏi mệt không. Tất nhiên, ai cũng muốn chấm dứt mà thôi.
Nhưng vì sao Đức Phật nhìn ra mấy chuyện này, vì Ngài có trí tuệ. Vì sao chúng ta không nhìn ra, vì chúng ta là chúng sinh u mê bị ngũ uẩn che mờ. Khi chúng ta tin vào những chân lý này, thì bên Phật gọi là bất Nghi, và bắt đầu con được tu tập.

Tất nhiên có những người không tin, họ cho rằng chết là hết, và họ đứng ngoài bĩu môi chê bai, rằng là u mê rồi bị lừa các kiểu.

Cho nên xã hội mới hình thành tôn giáo, rồi người theo này, người theo kia, người không theo gì cả. Và các quốc gia đa phần đều cho tự do tôn giáo tín ngưỡng.

Triết lý về cái chết và sau cái chết là cực kỳ quan trọng cho các tôn giáo, và nó ảnh hưởng đến đời sống hàng ngày.

Nếu một người thực sự tin nhân quả, họ sẽ hành động kiểu khác. Thành ra người tu giả rất dễ bị phát hiện bởi các hành vi đạp lên nhân quả. Họ hành động bất chấp nhân quả thì chắc chắn không thể nào là người tu được.
Vậy khi mà Bất Nghi rồi, con người tất nhiên sẽ không làm ác nữa, mà tích đức hành thiện, cho nên xã hội trở nên tốt đẹp hơn. Cho nên ngàn năm nay Vua với Phật song hành là như vậy. Và đó cũng là lý do mà nhân dân lựa chọn tôn giáo nào. Chính đạo là gì, chính đạo chẳng qua là đạo được nhiều người dân chấp nhận và gìn giữ theo thời gian. Đây cũng là lý do mà vì sao ban đầu lúc truyền đạo, hành trình thực sự rất gian nan. Ngay như sư Minh Tuệ lúc này, đạo hạnh được rất nhiều người dân ủng hộ mà còn gian nan đến thế.

Cõi Tịnh Độ cũng thắp lên trong lòng Phật tử một niềm tin. Họ biết sau này họ chết sẽ đi về đâu. Họ biết phải làm gì đế đến đó. Họ vững tâm và không bị bàng môn tà đạo quấy rối. Đó là giá trị cực kỳ lớn của cõi Tịnh Độ. Tôi biết nhân quả, tôi biết cách về Tịnh Độ, tôi biết phải làm gì để về đó. Tôi biết không về đó mà ở lại chiếu bạc nay thắng mai thua. Thắng cười, thua khóc, cứ thế vô lượng kiếp, thì tôi thấy cũng chán. Tóm lại, là có niềm tin Tịnh Độ giúp tôi gạt bỏ hết những hành động không cần thiết.

Có người đến rủ cầu phúc cầu tài cầu danh, tôi ngồi quán, à cũng chả ăn thua, sau rồi cũng chả đến đâu, cũng là màn kịch khóc cười thôi.

Và tự nhiên cuộc đời tôi khi đó là làm mọi thứ để về cõi Tịnh Độ.

Cho dù thành công, hay làm vua làm tướng, cuối cùng vẫn rơi vào vòng tay của nhân quả luân hồi. Có thể trong một quãng thời gian nào đó, tôi đã nghĩ là có nhiều tiền thì cứu được cuộc đời, tôi đã nghĩ là có sức khỏe là có tất cả. Nhưng không, tất cả không giải quyết được rốt ráo vấn đề. Cũng vẫn chỉ là trong một giấc mơ, mơ vẫn là mơ mà thôi.

Và nay thì tôi đã tìm được một chiếc chìa khóa vạn năng để giải quyết mọi vấn đề trên, cho nên dù làm gì, giải trí hay nghỉ ngơi, thì tôi cũng ưu tiên việc gọt giũa chiếc chìa khóa này trước.

Đó là lối suy nghĩ của các hành giả đã phá bỏ nghi tình và bước vào Nhập Lưu.

Bây giờ quay lại các cháu thanh niên cầm phóng lợn phi xe ngoài đường. Các cháu đều khỏe mạnh chân tay bình thường, nhà có điều kiện ít nhất còn mua được xe máy và sắm được phóng lợn. Chỉ có mỗi cái là không có trí tuệ Bát Nhã. Bao nhiêu người tật nguyền, họ còn khát khao làm điều thiện, mà chẳng có điều kiện. Nhìn cũng thấy lãng phí xã hội.

Giả sử có một cháu ngộ ra lẽ sống vào Tịnh Độ, bạn nghĩ sao ?

Và cả xã hội này có hàng triệu người ngộ ra mục đích của cuộc đời họ, bạn nghĩ sao ?

Đây có thể nói là sự đóng góp vĩ đại nhất của Thiên Đàng bên Thiên Chúa và cõi Cực Lạc bên Phật.

LÀM THẾ NÀO ĐỂ VÀO TỊNH ĐỘ

Tịnh Độ không phải cứ thích vào là vào, thân xác phàm thì chắc chắn phải bỏ lại rồi. Nhưng tâm mà bẩn và ô trọc thì không qua được cửa từ an ninh để tiến vào Tịnh Độ. Nên cơ bản, chưa cần hiểu Tịnh Độ là gì, thì chúng ta cũng hiểu rằng, tâm sạch mới vào được Tịnh Độ.

Có ba yêu cầu là tín, nguyện và hành. Tín là tin. Nguyện là mong muốn, thực ra không hẳn là mong muốn nhưng dịch thế cho dễ hiểu. Nguyện thực ra là mong muốn dựa trên hiểu biết, hay nói cách khác là mong muốn một cách có trí tuệ, nó phân biệt với Tham. Hành là hành pháp, hay nói cách khác là thực hành pháp.

Nếu chỉ tụng kinh niệm Phật, làm việc tốt, mà không có nguyện, cũng không bao giờ về được Tây phương Cực lạc.

Vì cho dù niệm Phật đến Nhất niệm thì cũng chỉ về được cõi Trời mà thôi.
Cả cuộc đời làm 100% việc tốt, cũng chỉ về được cõi Trời mà thôi. Mà đây là ví dụ không tưởng nhé.

Cõi Trời là gì, là cõi màu trắng và chỉ dành cho những người tốt và những điều tốt. Ở cõi trời vì sướng quá nên khó tu hành, hết phước lại bị đọa. Cho nên có nhiều vị ở cõi trời nhưng xin visa bay sang cõi Tịnh Độ để tu.

Nếu vũ trụ nổ, thì cõi trời tan thành mây khói, nhưng cõi Tịnh Độ thì còn nguyên.

Nhưng về niềm tin, các Phật tử lại khác nhau. Họ giống như những con người đi dự lễ cầu mưa nhưng chỉ có một người mang theo ô.

Không phải tôi nói xấu các Phật tử, nhưng thực sự cái chữ Tín này khó. Chỉ cần đạt được chữ Tín thôi, tối đa 7 lần chuyển sinh nữa sẽ thành Phật. Đa phần mọi người không đạt được chữ tín này. Tín này là Chánh Tín chứ không nói mê tín nhé.

Có Tín, có Nguyện, và thứ nữa là Hành. Không có thứ tự nào quy định trong bộ 3 này cả. Có người tin rồi mới làm, rồi mới phát nguyện. Có vị thì hành trước, tín sau, rồi mới nguyện. Có vị lại nguyện trước, tín hành sau. Nói chung, tùy.
Hành thì đương nhiên là hành thiện tích đức. Bạn thấy, cả đời muốn vào Tịnh Độ đâu có dễ. Và phải hành thiện cả đời, tránh việc tạo nghiệp xấu.

Kết hợp cả 3 tín nguyện hành, đây là lý do vì sao xã hội chào đón đạo Phật nói chung và Tịnh Độ tông nói riêng.

Các thầy cũng có vắn tắt về pháp môn niệm phật như sau: miệng tụng nên không còn nói lời xấu, thân chắp tay hoặc gõ mõ nên không còn làm xấu, ý đang tập trung vào lời tụng nên không còn nghĩ xấu. Chỉ một pháp môn niệm Phật mà thanh tịnh được cả Thân Khẩu Ý mà đắc Đạo là vì vậy.

Nói chung Tịnh Độ Tông là một pháp môn lớn và tuy đơn giản mà siêu việt.

LÀM SAO BIẾT NGƯỜI CHẾT VÃNG SANH CÕI NÀO

Nói ba cõi sáu đường. Ba cõi là Dục (tham), Sắc (sân), Vô Sắc (si). Sáu đường là lục đạo luân hồi gồm có: trời (tu thập thiện chưa thoát khỏi THAM), người (giữ 5 giới, vẫn SÂN), atula (tà tín ham phước bói toán cầu hồn, chưa thoát khỏi SI), ngạ quỷ (nghiệp THAM nặng), súc sinh (nghiệp SI nặng), địa ngục (nghiệp SÂN nặng).

Nói chung 3 cõi lành là Trời Người và Atula là Tham Sân Si nhẹ, còn 3 cõi dữ là Ngạ Quỷ Địa Ngục, Súc Sinh là Tham Sân Si nặng.

Để biết người chết sẽ đi về cõi nào, thông thường người thân sẽ xem phần cơ thể còn ấm lại sau cùng, tức là chỗ cơ thể chết sau cùng. Thần thức của người chết sẽ thoát khỏi cơ thể từ chỗ đó.

Nếu đỉnh đầu là chỗ cuối cùng còn nóng ấm, về cõi Phật. Gọi là Đảnh Thánh.
Nếu trán và mắt nóng ấm, về cõi trời. Mắt sinh Thiên.

Nếu tim còn nóng ấm, về cõi Người.
Nếu bụng nóng ấm, về đường Ngạ Quỷ.
Nếu đầu gối nóng ấm, về đường Súc Sinh.
Nếu lòng bàn chân nóng ấm, về Địa Ngục.

Nếu đỉnh đầu nóng ấm, mang người mất đó đi hỏa thiêu sẽ có xá lợi.

Việc phân ra các cửa chuyển sinh như trên, thực ra cũng có tương đối. Ví dụ như bụng nóng ấm về đường Quỷ Đói, có thể hiểu là kiếp sau vẫn làm người nhưng mà kiếm ăn vất vả khổ cực, cứ ráo mồ hôi lại hết tiền. Sống như con quỷ đói tham ăn trong cõi người.

Còn đầu gối nóng ấm, có về cõi người, thì cũng phải vất vả bôn ba đây đó, hoặc sống như súc sinh trong cõi người.

Người mất, thì nếu mỉm cười, sẽ về cõi Phật.
Người mất, nháy mắt, về cõi trời.
Người mất, đau đớn gào thét, dễ về cõi dữ.

Cho nên có những người nông dân, sống gần trăm tuổi, hôm nay gọi con cháu về, sáng hôm sau dặn dò, chiều hôm sau thõng tay ra đi, khuôn mặt nóng ấm, thân xác mềm mại. Thì bạn hiểu đó là cảnh giới tuyệt vời như thế nào. Đa phần ông bà chúng ta là nông dân, nhưng đều có một cuộc đời tuyệt đẹp như vậy. Bởi vì những người đó, chắc chắn thượng sinh vào cõi lành.

Nghĩ lại thì thực ra chết nhẹ nhàng như thế mới là hưởng hết số trời. Nhưng vì dòng đời sân si, bị tham đắm làm cho mê lầm, cho nên không phải ai cũng hưởng hết tuổi trời.

Khi mà thần thức rời khỏi thân xác thì đau như bị dội nước sôi. Khi đó bản năng trỗi dậy, bao nhiêu tu học mà không vững là đều quên sạch. Khi đó oán hận cũng tràn về, nghiệp cũ cũng tràn về. Nghĩ đến bát phở là sẽ vãng sanh vào quán phở. Nghĩ đến thù hận là vãng sang đi báo thù.

Cho nên thường bên Tịnh Độ có ban hộ niệm, họ sẽ niệm phật cho người sắp mất và mới mất. Lời niệm thì chúng ta cứ hiểu là một lời nhắc, bởi vì đa phần người dân không phải người tu hành. Bên hộ niệm đến niệm giúp để thần thức lúc thoát ra không đau đớn, không bị tam độc làm cho mê lầm, mà khi mới mất đi về được cõi sáng.

Thầy từng có mặt tại Huế từ tháng 4 năm nay

Khi người mới mất nếu thượng sinh thì sẽ mềm mại, nhưng đa phần chúng sinh bị co cứng người. Khi này thì ban Hộ niệm chỉ cần ngồi xung quang tụng: Nam mô A di Đà phật một lúc là xác đó sẽ mềm ra.

Còn những cái xác mà bị trương bụng không cho được vào quan tài, thì miền Nam họ đặt lên bụng xác chết mấy nải chuối sứ, sau đó họ cầm cành tre đi vòng quanh quan tài và gõ. Một lúc sau nải chuối sứ sẽ hút khí âm từ xác chết vào nải chuối, xác chết xẹp lại và rơi xuống quan tài. Quả chuối đã hút khí âm đó, mà ai ăn nhầm vào thì nôn mửa và thối mồm khoảng 3 tháng. Trước cau sau chuối là chỗ này. Vì cau tượng cho dương nên trồng trước nhà, chuối tượng cho âm nên trồng sau nhà.

Khi thần thức vừa rời khỏi thân xác, nếu vị nào chân tu sẽ được Đức Phật A Di Đà đến cầm bông sen đón, vị đó hòa vào bông sen và về cõi Tịnh Độ của Phật A Di Đà, coi như có visa vĩnh trú miền cực lạc.

Nếu thần thức không được đón, thì sẽ có các vùng sáng xuất hiện. Vùng ánh sáng vàng là cõi Phật, nhưng thường là chúng sinh vì u mê vô minh nên thích tối sợ sáng, thấy sáng choang là né, cho nên chính chúng ta là người trốn khi Phật đón chứ không ai khác. Còn vùng trắng là vùng trời yên bình an nhàn. Vùng đỏ là vùng của các thần, chiến đấu đánh nhau ngày đêm. Vùng xanh là vùng của phàm phu, ăn rồi lười, online nói phét suốt ngày. Vùng đen là của địa ngục.

Nói vậy chứ về vùng nào, còn do Nghiệp lực. Như Thân Trung Ấm không thể tùy ý lao vào tòa sen của Đức Phật mà ngồi, và cũng không thể lao vào bụng mẹ mà chuyển sinh tùy thích. Tất cả đều có passcode, đúng passcode thì giao diện iPhone 13 mới mở ra rực rỡ đón chào hành giả.

KHỞI NGUYÊN MẠCH THIỀN TÔNG CỦA SƯ MINH TUỆ

Tuy nhiên, sư Minh Tuệ lại khởi nguyên từ đâu.

Xin mời trở lại rừng trúc nơi có một trưởng lão cao thủ, phục hưng toàn bộ hệ thống Thiền Trúc Lâm của Việt Nam chính là Trưởng lão Thích Thanh Từ, thầy của gần như tất cả các bậc thầy ở Việt Nam ngày nay.

Mấy vị mà các bạn hay lên án cũng từng có thời là học trò của trưởng lão này (trong đó có thầy Minh và thầy Quang). Mà thầy của sư Minh Tuệ là trưởng lão Thích Thông Lạc (tất nhiên sư Minh Tuệ xuất gia được 1 năm thì trưởng lão Thích Thông Lạc qua đời rồi) cũng là học trò của vị trưởng lão này.

Vị Trúc Lâm trưởng lão này rất thích nằm võng. Đây mới là sự sâu xa của bài pháp không nằm võng gây tranh cãi.

Dòng Thiền từ Trúc Lâm đại trưởng lão, truyền qua sư Thông Lạc, rồi truyền qua sư Minh Tuệ, càng ngày càng có độ cứng như kim cương. Tính cách của sư Minh Tuệ cũng là rắn nhất so với 2 tiền bối. Trưởng lão Thích Thanh Từ hiền lành từ bi, đến trưởng lão Thích Thông Lạc là độ quyết liệt đã cao lên, còn đến sư Minh Tuệ thì còn cứng như kim cương. Cho nên thực ra, sư Minh Tuệ trông thì hiền, nhưng những phát ngôn về đường tu hành và về Hội, các bạn nghe kỹ sẽ thấy rất sắt đá. Và chưa cần xét lời nói, ngay cả lối tu của sư vào thời đại này cũng có thể nói là con đường kim cương rồi. Đi trên con đường đó, thì bàn chân cũng phải là kim cương mới đi được, chân gỗ còn nát chứ đừng nói chân thịt.

Tổ Ca Diếp người tu Hạnh Đầu Đà thời Đức Phật là Tổ thứ 1 của dòng Thiền của cả thế giới, đến tổ thứ 27 là Tổ Đạt Ma truyền sang Trung Quốc. Tổ Đạt Ma là Tổ thứ 1 của Thiền tông Trung Quốc, truyền xuống Huệ Khả là Tổ thứ 2, rồi truyền mãi đến Huệ Năng là tổ thứ 6 thì không truyền y bát nữa.

Sư Minh Tuệ ngày nay thực hành giáo pháp của Tổ Ca Diếp, cũng là đại tổ sư của Thiền tông. Sư lại cũng có xuất thân ở lưu phái của Trưởng lão Thích Thông Lạc. Tổ Ca Diếp tuy là đầu đà, nhưng cũng là trùm của các trùm về thiền. Mà bên thiền thì có thiên về giảng pháp tràng giang đại hải đâu. Có bên Tào Động hay dùng Thoại đầu để khai ngộ, còn cơ bản phải giữ giới và hành thiện. Sự hiểu như một đóa sen nở từ bên trong, chứ không phải một hồ sen nở bên ngoài.

Điều này khẳng định tông mạch của sư Minh Tuệ là cực kỳ rõ ràng, không hề đơn giản. Còn nếu nói theo tâm linh, một khi đã khai nhãn sẽ được Tổ Ca Diếp tiếp tục chỉ giáo thì không thể tưởng tượng nổi võ công của sư sẽ đến mức nào.

Liệu có phải trong rừng keo lá tràm ở giây phút sững người đó, sư đã thực sự xuất vía ?

Hôm nay, đánh trống qua cửa nhà Sấm Tịnh Độ hơi dài rồi. Hôm khác, tôi sẽ gõ cửa nhà Thiền sau. Hẹn gặp lại các bạn buổi khác.

Bài hôm trước đúng là các bạn làm tôi quá ngạc nhiên. Ban đầu tôi cũng chỉ nghĩ các bạn là dân mạng online à ơi thôi, ai ngờ trình độ hiểu biết Phật pháp của các bạn cũng hết sức ghê gớm, quả thật tôi mới là người được mở mang tầm mắt. Con rồng cháu tiên quả thực không thể xem thường.

TỔNG KẾT NGÀY

Đang update

Chúc mừng sư Minh Tuệ, đoàn nồi cơm điện, và tất cả các bạn thật vui vẻ hạnh phúc nhân ngày quốc tế thiếu nhi 1/6.

#thichminhtue #daudaminhtue #suminhtue

TU RỐT RÁO LÀ PHẢI DẤN THÂN…

30/05/2024 Bài viết đăng trên trang Hành Trình Thầy Minh Tuệ:

Có một Phật tử hỏi Thầy: “Thưa Thầy, tại sao Thầy không tu ở chùa mà lại phải đi lang thang khất thực như thế này cho khổ?”

Thầy trả lời: “Phải đi ra ngoài tiếp xúc với thế gian mới xả li được hết cái sân si của mình. Ở trong chùa thanh tịnh vắng vẻ, cũng ba y một bát nhưng tính chất nó khác, không tiếp xúc với ai, không va chạm với thế gian thì làm sao biết mình đã hết sân, hết si?

Ra ngoài nắng, mưa, người ta chửi, mắng, đánh đập, khen, chê, xin cơm người cho người không, phải chịu đắng cay tủi nhục mới rũ bỏ được hết tham, sân, si, mạn, nghi, đi tới chánh đẳng chánh giác.

Ở trong nhà mà bảo tôi đã hết sân si rồi thì làm gì có tiếp xúc với ai đâu mà nổi sân si? Làm gì có ai tới phá phách va chạm gì đâu mà sân si? Phải ra ngoài, phải biết khổ đau thì mới thoát được khỏi khổ đau. Phải đi tới tận cùng của cái khổ rồi thì sẽ không còn gì có thể làm cho mình khổ nữa…”

Nghe Thầy nói mà tự nhiên nghĩ tới mấy ngày trước Thầy ngủ ở nghĩa địa mà cũng bị đuổi. Có lẽ đây không phải là lần đầu tiên. Rồi chưa kể những lần Thầy đi xin cơm, không ai cho mà còn bị khinh rẻ, những lần Thầy bị mắng, bị đánh sưng miệng vì bị thế gian cho là giả sư lừa đảo. Nhưng Thầy vẫn chấp nhận, vẫn mỉm cười không sân hận mà còn lo người đánh mình bị đau tay và mong họ luôn được an lạc, hạnh phúc… Yêu thương và từ bi là cách để Thầy đi tới bậc thang cuối cùng của sự giác ngộ.

Chứ giờ mà Thầy ở trong chùa to tượng lớn, tài sản ngàn tỉ, đất đai bạt ngàn, tay đeo đồng hồ Rolex, hai điện thoại Vertu hai sóng, đổi xe từ Audi sang Volkswagen hay ngồi trên ngai cao điện lớn nhìn xuống nhận cúng dường, thì đâu còn gọi là tu nữa…

Với một bậc chân tu, tu là sửa, là để tự hoàn thiện mình, là phải tự trải nghiệm khổ đau để đạt tới giải thoát khổ đau cho mình và cho chúng sanh. 🙏🙏🙏